Đối điện với Linh Hồn Lực cuồng bạo của Liễu Vô Nhai, Phong Vô Trần không hề chống cự, nhưng lại không hề bị tổn thương.
Phải biết rằng Liễu Vô Nhai là cường giả Tiên Thiên phẩm, Linh Hồn Lực cực kỳ đáng sợ. Ngay cả đối thủ cùng cảnh giới Tiên Thiên phẩm, khi đối mặt với Linh Hồn Lực của Liễu Vô Nhai, chắc chắn cũng bị thương.
Vậy mà Phong Vô Trần lại không hề hấn gì.
Quá chấn động! Vô cùng chấn động!
"Lão phu không nhìn lầm chứ?" Mặc Thiên Hàn ngây người nói, chỉ muốn tin rằng mình đã nhìn nhầm.
Khương Ngọc Nhai kinh ngạc nói: "Tuyệt đối không nhìn lầm, Phong Ảnh không hề bị tổn thương! Linh Hồn Lực của Liễu Vô Nhai hẳn là bị hắn hấp thư rồi."
Phong Vô Trần không hề vận dụng Linh Hồn Lực để chống cự, mà Linh Hồn Lực của Liễu Vô Nhai lại biến mất một cách quỷ dị, chỉ có thể giải thích là đã bị hấp thu.
Trên quảng trường, Phong Vô Trần vẫn đang luyện chế phù văn, lạnh lùng nói: "Lo mà luyện chế phù văn của ngươi đi, ngươi sắp thua rồi."
Nghe vậy, mặt Liễu Vô Nhai trở nên dữ tợn, da thịt co giật kịch liệt, hắn âm độc nói: "Đừng đắc ý sớm! Lát nữa ta sẽ phế ngươi!"
"Vậy sao?" Phong Vô Trần lạnh lùng đáp, trong mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn.
Phong Vô Trần đã nảy sinh sát tâm với Liễu Võ Nhai, nhưng vì đại hội tranh đấu không được phép giết người, nên Phong Võ Trần quyết định phế bỏ Liễu Võ Nhai.
Chỉ hơn mười phút, Liễu Vô Nhai đã luyện chế thành công bốn tấm phù văn Tiên Thiên phẩm, chúng tràn ngập năng lượng cực kỳ mạnh mẽ, khiến người ta kinh sợ.
Chỉ trong hơn 10 phút đã luyện chế được bốn tấm phù văn Tiên Thiên phẩm cường đại, có thể thấy Liễu Vô Nhai rất có thiên phú trong việc luyện chế phù văn.
"Liễu huynh thật lợi hại, chỉ trong chốc lát đã luyện chế ra bốn tấm phù văn Tiên Thiên phẩm cường đại!"
"Tốc độ luyện chế phù văn thật đáng sợ, không hổ là đệ nhất thiên tài của Thiên Văn Tông!"
"Với sức mạnh của bốn phù văn, uy lực chắc chắn vô cùng đáng sợi Phong Ảnh có thể ngăn cản được không?”
Cảm nhận được năng lượng đáng sợ tỏa ra từ phù văn của Liễu Vô Nhai, mọi người xung quanh không khỏi kinh thán, tràn đầy ngưỡng mộ.
Liễu Vô Nhai trừng mắt nhìn Phong Vô Trần, âm trầm nói: "Ta muốn xem ngươi có thể ngăn cản bốn tấm công kích phù văn của ta hay không!"
Vừa dứt lời, Liễu Vô Nhai đột nhiên vung tay, bốn đạo phù văn đáng sợ lập tức hóa thành bốn đạo quang toa năng lượng, xé gió lao đi như điện, mang theo tiếng nổ chói tai, thế công vô cùng hung mãnh.
Hai tay Liễu Vô Nhai nhanh chóng biến hóa, bốn đạo năng lượng đáng sợ bắt đầu dung hợp, ngưng tụ thành một nguồn năng lượng còn khủng khiếp hơn, ánh sáng lam chói lọi bao phủ toàn bộ Minh Văn Sư công hội.
"Dung hợp lực lượng phù văn!" Mọi người đồng loạt kinh hô.
Dương Tống Thanh thầm nghĩ: "Dung hợp sức mạnh của bốn phù văn, uy lực tăng mạnh, mới có thể trọng thương thằng nhãi này."
"Lực lượng đáng sợ như vậy, Phong Ảnh có thể ngăn cản được sao?" Mặc Thiên Hàn vừa lo lắng vừa mong chờ, ông liếc nhìn Tô Huyền.
Khương Ngọc Nhai cũng nhìn Tô Huyền, nói: "Tô lão trấn định như vậy, xem ra Phong Ảnh có khả năng đối phó với Liễu Vô Nhai."
Tô Huyền chỉ cười nhạt, không nói gì.
Trên quảng trường, Phong Võ Trần lạnh lùng nhìn nguồn năng lượng đáng sợ đang lao đến, đột nhiên vung tay, một tấm phù văn trong tay hóa thành một đạo kim quang bắn ra.
"Ông ông!"
Kim quang vừa bắn ra, đột ngột biến thành một cỗ năng lượng vô cùng đáng sợ, chấn động khiến hư không rung chuyển kịch liệt, khí tức khủng bố hoàn toàn áp đảo Liễu Vô Nhai, tràn ngập sức trấn nhiếp.
"A? Phù văn Thiên Tiên phẩm!" Thiếu điện chủ Bất Hủ Thần Điện kinh ngạc thốt lên.
"Cái... Cái gì... Điều này sao có thể..." Chứng kiến sức mạnh phù văn đáng sợ của Phong Vô Trần, Liễu Vô Nhai kinh hãi trợn tròn mắt, thân thể run rẩy không ngừng.
Liễu Võ Nhai không thể tin được một tấm phù văn của Phong Vô Trần lại có sức mạnh đáng sợ đến vậy.
"Đây là sức mạnh gì? Đây là Thiên Tiên phẩm..." Dương Tống Thanh kinh hãi.
"Phù văn Thiên Tiên phẩm!" Khương Ngọc Nhai cực kỳ kinh hãi hô lên.
"Lại là phù văn Thiên Tiên phẩm! Linh Hồn Lực cảnh giới Tiên Thiên phẩm, vậy mà có thể luyện chế ra phù văn Thiên Tiên phẩm!" Mặc Thiên Hàn sợ hãi đến thất thố, vô cùng chấn động.
"Phù văn Thiên Tiên phẩm! Điều này sao có thể! Phong Ảnh vậy mà luyện chế ra phù văn Thiên Tiên phẩm!"
"Phong... Phong Ảnh là Minh Văn Sư Thiên Tiên phẩm!"
"Cảnh giới Thiên Tiên phẩm! Phong Ảnh đúng là Minh Văn Sư Thiên Tiên phẩm!"
Các Minh Văn Sư ở đây, kể cả những Minh Văn Sư cường đại của Minh Văn Sư công hội, đều kinh hoàng thốt lên, mắt mở to hết cỡ.
"Ầm ầm!"
"Phốc!"
Hai cỗ lực lượng phù văn cường đại va chạm nhau trước ánh mắt kinh hoàng của mọi người, khoảnh khắc va chạm, Liễu Vô Nhai tại chỗ phun ra một ngựm máu tươi, thể xác và linh hồn đều bị trọng thương.
"Tại sao có thể như vậy? Phong Ảnh làm sao có thể luyện chế ra phù văn Thiên Tiên phẩm? Chẳng lẽ hắn là Minh Văn Sư Thiên Tiên phẩm sao?" Liễu Vô Nhai trong lòng hoảng sợ vạn phần.
Cùng lúc đó, Phong Vô Trần thi triển một ấn ký huyền ảo, khẽ quát một tiếng: "Phá!"
Linh Hồn Lực bá đạo và hùng hồn một lần nữa hung mãnh tấn công Liễu Vô Nhai.
"Không ổn!" Mặt Dương Tống Thanh đột nhiên biến sắc, quát lớn: "Phong Ảnh dừng tay!"
Nhưng đã quá muộn, đù có kịp thì Phong Võ Trần cũng không nương tay.
"Cái gì?" Liễu Vô Nhai hoảng sợ, sắc mặt tái mét, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.
"Oanh!"
"Phốc!"
Liễu Vô Nhai vốn đã bị trọng thương, căn bản không thể chống lại Linh Hồn Lực bá đạo của Phong Vô Trần. Một tiếng nổ vang, Liễu Vô Nhai lại phun ra máu tươi, thân hình bay ngược ra ngoài, văng khỏi quảng trường.
Toàn trường trợn mắt há hốc mồm.
Bốn tấm phù văn Tiên Thiên phẩm của Liễu Vô Nhai đã vô cùng đáng sợ, ai ngờ Phong Vô Trần lại luyện chế ra phù văn Thiên Tiên phẩm, áp đảo hoàn toàn Liễu Vô Nhai.
"Đại sư huynh!" Chu Dịch Hành kinh hoảng kêu lên, vội vàng chạy tới.
"Linh hồn lực của ta! Linh hồn lực của ta mất rồi! Mất rồi!" Liễu Vô Nhai trọng thương, hoảng sợ nói.
Đòn tấn công vừa rồi của Phong Vô Trần đã phế bỏ hoàn toàn Linh Hồn Lực của Liễu Vô Nhai.
"Võ Nhai!" Dương Tống Thanh kinh hãi lao tới, vội vàng vận dụng Linh Hồn Lực rót vào cơ thể Liễu Vô Nhai, muốn cứu văn hẳn.
Đáng tiếc đã quá muộn, hơn nữa Linh Hồn Lực của Phong Vô Trần quá bá đạo và hùng hồn, Dương Tống Thanh không thể cứu chữa.
"Phong... Phong Ảnh lại phế bỏ Linh Hồn Lực của Liễu Vô Nhai..." Các Minh Văn Sư ở đây đều kinh hồn bạt vía trước thủ đoạn tàn nhẫn của Phong Vô Trần.
Khương Ngọc Nhai và Tô Huyền cũng không ngờ Phong Vô Trần lại phế Liễu Vô Nhai nhanh đến vậy.
"Tông chủ, trả thù cho ta! Giết hắn đi!" Liễu Vô Nhai hoảng sợ bi thống gào thét.
"Vô liêm sỉ!" Dương Tống Thanh giận dữ, lão mắt tràn ngập sát ý ngút trời, phẫn nộ quát Phong Võ Trần: "Thằng nhãi ranh, ngươi dám phế Linh Hồn Lực của đồ nhỉ ta!"
"Chính hắn nói muốn phế ta, ta chỉ là thành toàn hắn thôi. Đồ đệ của ngươi hết lần này đến lần khác ăn nói lỗ mãng, luôn miệng đòi dạy dỗ ta, nếu là người khác, có lẽ đã bị hắn giết từ lâu rồi." Phong Vô Trần không hề biến sắc nói.
"Lão phu giết ngươi!" Dương Tống Thanh phẫn nộ quát, lập tức xông vào quảng trường.
"Dương Tống Thanh! Ngươi dám!" Tô Huyền phẫn nộ quát, lập tức lao ra ngăn cản.
"Tô Huyền, ngươi dạy dỗ đệ tử giỏi đấy! Hôm nay lão phu phải giết hắn!" Dương Tống Thanh dữ tợn gào thét, mặt đầy gân xanh.