Rời khỏi Thiên Võ Tông, Phong Võ Trần quay trở lại Thiên Ảnh Các theo đường cũ.
Đông Hoàng Nguyệt bị đưa đến Linh Đế Thần Điện, Phong Vô Trần dù muốn cũng không thể giải cứu, hơn nữa hắn cũng không lo lắng cho sự an nguy của Đông Hoàng Nguyệt.
Nếu Đông Hoàng Nguyệt gặp nguy hiểm, Linh Đế đã giết nàng từ hai mươi mấy năm trước, hà tất phải giữ đến tận bây giờ? Chẳng phải là nuôi ong tay áo?
"Đông Hoàng Nguyệt và Linh Đế rốt cuộc có thù hận gì?" Phong Vô Trần âm thầm tò mò.
"Ảnh Hồn Các chủ cũng mang họ Ảnh, liệu Ảnh Vô Nguyệt có quan hệ gì với Ảnh Hồn không?" Trên đường trở về, Phong Vô Trần suy đoán.
Nhưng Ảnh Hồn hiện vẫn đang chữa thương, chưa thể lộ điện, muốn xác nhận Ảnh Vô Nguyệt có liên quan đến Ảnh Hồn hay không, chỉ có thể đợi Ảnh Hồn hồi phục hoàn toàn.
"Thương thế của Ảnh Hồn Các chủ rất nghiêm trọng, chắc hẳn chưa thể hồi phục nhanh như vậy, bát đại Thiên Đế đều như thế." Phong Vô Trần lẩm bẩm, tự sắp xếp thời gian trong lòng.
...
Đại điện Nguyệt Thần Cung.
"Khởi bẩm cung chủ, đã điều tra rõ, người ngưng tụ Hồ Điệp pháp quyết là một nữ đệ tử tên Thiên Lam của Thiên Võ Tông." Một hộ vệ tiến vào đại điện cung kính bẩm báo.
"Còn ai khác không?” Xi Thanh Sơn hỏi.
"Không có." Hộ vệ cung kính trả lời.
"Vậy xem ra Phong Ảnh quen biết người của Thiên Võ Tông." Đôi mắt Xi Thanh Sơn lóe lên vẻ hung ác.
Hộ vệ cung kính hỏi: "Cung chủ, có cần bắt cô ta về không?"
Xi Thanh Sơn khoát tay, nói: "Các ngươi không đối phó được Lâm Cửu Huyền, chỉ có Bổn cung tự mình ra tay. Nếu tin tức bị lộ ra ngoài, e rằng Linh Đế sẽ trách tội Bổn cung."
Lâm Cửu Huyền là Thiên Thần cảnh sơ kỳ, tuyệt đối không phải Thiên Quân có thể đối phó.
"Cung chủ, e rằng đã muộn rồi, trừ phi diệt Thiên Võ Tông thì mới có thể phong tỏa tin tức." Hộ pháp Lục Vân Thiên khẽ lắc đầu.
"Diệt Thiên Võ Tông?" Xi Thanh Sơn cau mày.
Lục Vân Thiên ngưng trọng nói: "Đúng vậy, thực lực của Thiên Võ Tông tuy mạnh, nhưng không bằng Nguyệt Thần Cung. Tiêu diệt Thiên Võ Tông sẽ phong tỏa được tin tức, chỉ e Phong Vô Trần nhúng tay vào."
Đôi mắt Xi Thanh Sơn thoáng vẻ mờ mịt, hung ác nói: "Việc này không nên chậm trễ, lập tức phái không số bài đến Thiên Võ Tông điều tra rõ ràng. Chỉ cần Phong Ảnh không ở đó, thì tiêu diệt Thiên Võ Tông, tuyệt đối không thể để tin tức lọt ra ngoài."
Nhưng Xi Thanh Sơn không biết rằng Thiên Lam đã báo tin cho Phong Võ Trần.
Dù tiêu diệt Thiên Võ Tông thì cũng đã quá muộn.
Thực lực của Thiên Võ Tông đúng là không bằng Nguyệt Thần Cung, nhưng nếu có Linh Vực thương hội tương trợ, Xi Thanh Sơn cần phải cân nhắc kỹ thực lực của mình.
Thực lực của Linh Vực thương hội rất mạnh, mạnh đến mức nào thì ít ai biết.
"Ngô Hạo, lập tức đến Thiên Võ Tông, dò xem Phong Ảnh có ở đó không." Trong cung điện, Ngô Hạo đang nhắm mắt tu luyện thì nhận được lệnh của Xi Thanh Sơn.
Ngô Hạo chậm rãi mở mắt, cung kính đáp lời rồi lập tức biến mất, hỏa tốc chạy đến Thiên Võ Tông.
Thiên Võ Tông đã bị độc xà nhắm đến.
"Hưu!"
Trên đỉnh núi gần Thiên Võ Tông, thân ảnh Ngô Hạo hiện ra.
"Phong Ảnh giỏi che giấu khí tức, căn bản không thể cảm ứng được hắn." Ngô Hạo cau mày, nhắc đến Phong Vô Trần, trong đầu Ngô Hạo hiện lên hình ảnh đại chiến với Phong Vô Trần.
Trận chiến kịch liệt, lưỡng bại câu thương.
Siết chặt nắm đấm, Ngô Hạo nghiến răng nói: "Phong Ảnh! Lần sau gặp lại, nếu ngươi còn sống, ta nhất định phải đánh bại ngươi hoàn toàn! Đối thủ mạnh như vậy, ta ngược lại hy vọng ngươi có thể sống sót, vì ngươi chỉ có thể chết dưới tay ta!"
Dứt lời, Ngô Hạo biến mất, lặng lẽ lẻn vào Thiên Võ Tông.
Ngô Hạo dò xét từng cung điện trong Thiên Võ Tông, nhưng không thấy Phong Ảnh.
Sau khi xác định Phong Vô Trần không ở Thiên Võ Tông, Ngô Hạo liền truyền tin về Nguyệt Thần Cung.
Xi Thanh Sơn, Lục Vân Thiên, Tam đại trưởng lão Nguyệt Thần Cung cùng đông đảo cường giả Thiên Quân lập tức chạy đến Thiên Võ Tông.
Một cuộc đại đồ sát sắp bắt đầu.
Trong đại điện Thiên Võ Tông, Lâm Cửu Huyền cau mày, nói: "Đến rồi."
Lâm Cửu Huyền đã cảm nhận được khí tức của Xi Thanh Sơn, đang hỏa tốc bay đến Thiên Võ Tông.
"Là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi." Cô Ngạo Sơn chậm rãi nói.
“Hưửu hưu hưu!”
Trên không Thiên Võ Tông, hơn mười bóng người liên tiếp xuất hiện, chính là Xi Thanh Sơn và người của Nguyệt Thần Cung.
Ngoài Xi Thanh Sơn là Thiên Thần cảnh, hộ pháp Lục Vân Thiên cũng là Thiên Thần cảnh, còn lại hơn mười người đều là cường giả Thiên Quân, mỗi người đều có thực lực mạnh mẽ.
"Nguyệt Thần Cung Xi Thanh Sơn!"
"Tông chủ! Trưởng lão! Xi Thanh Sơn đến rồi! Còn có hộ pháp và trưởng lão Nguyệt Thần Cung!"
Một cỗ uy thế khủng bố bao trùm toàn bộ Thiên Võ Tông, khiến đệ tử trong tông hoảng sợ, đệ tử tu vi yếu kém thì quy xuống đất, mặt mũi tràn đầy thống khổ.
"Xi Thanh Sơn, huy động lực lượng lớn đến Thiên Võ Tông ta, là có chuyện gì?" Lâm Cửu Huyền chậm rãi bước ra khỏi đại điện, nhìn Xi Thanh Sơn hỏi.
"Còn cần Bổn cung phải nói nhiều sao? Tuyệt đối không thể để lộ tin tức, giết không tha." Xi Thanh Sơn lạnh lùng nói, từng lời tràn ngập sát khí lạnh thấu xương.
Mặt Lâm Cửu Huyền trầm xuống, lạnh lùng nói: "Hừ! Ngươi có thể thử xem!"
"Không biết tự lượng sức mình!" Một vị trưởng lão khinh thường nói: "Thẳng thắn mà nói, lão phu chưa từng xem Thiên Võ Tông các ngươi ra gì."
"Vậy sao? Nguyệt Thần Cung chẳng qua cũng chỉ là tay sai của Linh Đế mà thôi.” Cô Ngạo Sơn phản kích mạnh mẽ.
"Tiêu diệt Thiên Võ Tông, không chừa một ai!" Hộ pháp Lục Vân Thiên quát lạnh ra lệnh, khuôn mặt âm trầm, sát khí ngút trời.
"Giết!" Lục Vân Thiên phẫn nộ quát, hơn mười vị Thiên Quân xông lên, một cỗ lực lượng đáng sợ bạo phát, hùng hổ.
Đôi mắt Lâm Cửu Huyền lóe lên sát khí, hạ lệnh: "Thiên Quân cảnh giới ra tay, giết không tha! Thiên Nam, ngươi dẫn những người khác lập tức rút khỏi Thiên Võ Tông!"
Các cường giả Thiên Quân của Thiên Võ Tông phóng lên trời, đại chiến vô cùng căng thẳng!
“Lâm Cửu Huyền, Thiên Võ Tông không nên nhúng tay vào, hôm nay Bổn cung sẽ huyết tẩy Thiên Võ Tông ngươi, không ai trốn thoát!” Một cỗ lực lượng cực kỳ khủng bố bạo phát, Xi Thanh Sơn lạnh lùng nói.
Một cỗ khí thế bành trướng cuồng cuộn, Lâm Cửu Huyền hét lớn: "Xi Thanh Sơn! Muốn diệt Thiên Võ Tông ta, ngươi quá coi thường thực lực của Thiên Võ Tông!"
Xi Thanh Sơn khinh thường cười lạnh: "Bổn cung ngược lại muốn xem Thiên Võ Tông ngươi có thể chống được bao lâu."
"Dù chết cũng kéo các ngươi xuống mồ!" Lâm Cửu Huyền hung ác nói, mặt mũi dữ tợn.
"Vậy sao? Lão thất phu! Để bổn hộ pháp thử xem thực lực của ngươi!" Lục Vân Thiên quát lớn, lực lượng Thiên Thần cảnh sơ kỳ thúc đẩy, thanh quang bùng lên, bao trùm toàn bộ Thiên Võ Tông.
Lục Vân Thiên đột nhiên đáp xuống, khí thế bàng bạc.
Ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Lục Vân Thiên, Lâm Cửu Huyền hừ lạnh: "Bổn tông lại sợ ngươi sao?"
"Phanh!"
Lâm Cửu Huyền đạp chân xuống đất, một tiếng nổ vang, thân hình phóng lên trời, lực lượng đáng sợ toàn lực thúc đẩy, khí thế ngập trời không hề kém cạnh Lục Vân Thiên.
"Lão già này thực lực không đơn giản, mới bước vào Thiên Thần cảnh không lâu, mà đã có khí tức hung hãn đến vậy." Lục Vân Thiên âm thầm kinh hãi.
Cuộc chiến Thiên Thần cảnh, vô cùng căng thẳng.