Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 1)

Lượt đọc: 6461 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 181
tôi đang đợi cậu.

❊ ❊ ❊

Diệp Oản Oản rảo bước về trọ, lúc đi ngang một rừng cây nhỏ, đột nhiên trước mặt có một bóng người, dọa cô sợ gần chết.

Phản ứng đầu tiên của cô là sờ mặt.

Cũng còn may, sau lần đó cô đã cẩn thận hơn, cho dù đã nửa đêm vẫn trang điểm dọa người, lúc nãy trên xe cô đã trang điểm trước, tuyệt đối an toàn.

Người đối diện thấy cô thì càng ngạc nhiên hơn.

Cô nghe rõ ràng hơi thở nặng nề của đối phương.

Tiến thêm vài bước nữa, dưới ánh đèn, Diệp Oản Oản thấy rõ mặt của đối phương.

"Tư Hạ...?"

Người này nửa đêm không ngủ mà ở chỗ này làm gì?

Sau đại chiêu lần trước, người này đã an phận hơn rất nhiều, cộng thêm việc gần đây cậu ta rất bận rộn cho nên mấy ngày nay họ không nói với nhau gì cả, im lặng tới mức cô sắp quên sự tồn tại của cậu ta rồi.

"Trễ vậy rồi sao cậu còn chưa ngủ?" Diệp Oản Oản thuận miệng hỏi một câu.

Đối phương hít một hơi sâu, kiên cường nhìn mặt cô: "Tớ đi làm, vừa mới tan làm."

"Hả..." Diệp Oản Oản nghe vậy kinh ngạc sợ hãi.

Cậu ta là tiểu thiếu gia của Tư gia, cuối tuần lại đi làm thêm á?

"Cậu muốn trải nghiệm xã hội à?" Diệp Oản Oản hỏi.

Thiếu niên nhìn cô, cười một tiếng: "Cậu cảm thấy tớ có tiền lắm sao?"

"Chẳng lẽ không phải?" Diệp Oản Oản bật thốt lên.

Cho dù mọi người không biết thân phận thật của cậu ta, nhưng nhìn chi phí sinh hoạt và ăn mặc của Tư Hạ cũng đã biết cậu ta không giàu thì sang.

"Gia thế của tớ quả thật không tệ..." Tư Hạ mở miệng.

Đùa à! Đâu chỉ là không tệ!

"Nhưng những thứ đó không có quan hệ gì với tớ, ba tớ không có thực quyền, danh tiếng của tớ chẳng qua nghe êm tai vậy thôi, tất cả mọi việc của tớ đều bị người khác sắp xếp."

Ồ, là ân oán hào môn...

Cô không muốn biết chút nào đâu!

Lời của Tư Hạ, cô không phân biệt được thật giả, nhưng suy xét mà nói, tính chân thật rất khả quan.

Cha của Tư Hạ không chỉ không có thực quyền, còn nổi danh là phế vật, là loại hình ăn no chờ chết ở Tư gia.

Về phần Tư Hạ, danh tiếng cũng không tốt lắm, một ngày đánh nhau hai ngày đua xe gây chuyện, nổi danh là phá gia chi tử. Năm ngoái Tư Hạ mới chuyển tới Thanh Hòa, cũng vì trường học trước đây quản lí quá lỏng nên mới bị cưỡng chế đưa tới đây.

Nghĩ tới đây, Diệp Oản Oản đột nhiên nhớ lại mình từng ngoài ý muốn đụng phải màn kia ở Cẩm Viên.

Lúc đó, người đàn ông khắp người máu me kia nói những anh em lớn hơn Tư Dạ Hàn đều chết trong tay anh, nhưng cha của Tư Hạ vẫn không có việc gì, Tư Hạ vẫn được treo danh tiếng tiểu thiếu gia của Tư gia, đoán chừng do cha của cậu ta không có uy hiếp.

"Oản Oản..." Bên tai đột nhiên truyền tới giọng nói của thiếu niên.

"Hả? Cái gì?" Diệp Oản Oản phục hồi tinh thần.

"Trễ như vậy cậu còn chưa ngủ, đang đợi tớ sao?" Thiếu niên yếu ớt hỏi, ánh mắt phản chiếu hình ảnh chiếc lá lọt dưới ánh trăng, trong đêm tối giống như tiểu yêu tinh mê hoặc lòng người vậy.

Diệp Oản Oản: "...!!!"

Mới ngừng được mấy ngày, vừa con mẹ nó đến rồi!

Chê mạng cô quá dài sao?

Diệp Oản Oản cảm thấy không thể tiếp tục như vậy nữa, phải có biện pháp một lần vất vả cả đời nhàn nhã.

Sau khi hít một hơi dài, Diệp Oản Oản cố tự trấn định, sau đó không nhanh không chậm đáp: "Ừ, đúng vậy, tôi đang chờ cậu."

Con ngươi của Tư Hạ nhất thời sáng lên, mang theo mấy phần hoài nghi: "Thật sao...?"

Vẻ mặt của Diệp Oản Oản vô cùng chân thành, không có chút nào giả dối: "Dĩ nhiên! Tôi biết cậu đi làm thêm, cố ý ở đây chờ cậu!"

Nói tới đây, Diệp Oản Oản thẹn thùng cúi thấp đầu, khẩn trương nói: "Ừm... Bạn học Tư Hạ... Thật ra thì... Thật ra tớ thích cậu lâu rồi..."

Tư Hạ sững sờ, đoán chừng hoàn toàn không ngờ cô bất thình lình lại tỏ tình: "Cái gì?"

Bây giờ biết đột nhiên tỏ tình có bao nhiêu kinh sợ rồi hả?

Diệp Oản Oản che dấu vẻ âm u trong đáy mắt, lấy dũng khí tiếp tục nói: "Tớ... Tớ thích cậu..."

Diệp Oản Oản vừa nói, vừa kích động bước tới gần cậu ta: "Lần đầu tiên gặp cậu, tớ đã thích cậu, tớ chưa từng hi vọng có thể ở bên cậu. Nhưng tớ không nghĩ tớ lại may mắn như vậy, có thể trở thành bạn cùng bàn với cậu, còn có được cơ hội diễn xuất cùng cậu, cậu không biết tớ đã vui bao nhiêu đâu..."

Tư Hạ càng kinh ngạc hơn: "Không phải cậu đã có bạn trai rồi sao?"

Diệp Oản Oản cười khổ: "Dĩ nhiên là gạt cậu, sao tớ có bạn trai được. Người như tớ, sao có người thích được...

Diệp Oản Oản vừa nói, đột nhiên kích động ngẩng đầu, nhìn Tư Hạ: "Nhưng tớ không ngờ... Tư Hạ, cậu đối với tớ... Cậu... Thật sự... Thật sự thích tớ sao? Hay là chỉ đang đùa giỡn tớ?"

Ánh mắt trấn định của Tư Hạ xuất hiện mấy phần không xác định, chần chừ hồi lâu mới đáp: "Đối với tớ mà nói, cậu... rất đặc biệt... Không giống những nữ sinh khác..."

Ánh mắt của Diệp Oản Oản nhất thời sáng lên, bước một bước dài tới trước mặt cậu ta: "Vậy... Tối nay chúng ta hãy hoàn thành việc sinh mệnh giao hòa đi!"

"Cái gì?" Tư Hạ ngây dại.

Ánh mắt Diệp Oản Oản phấn khởi, mặt đỏ ửng, kích động không thôi, vừa dịp Tư Hạ sửng sờ trong nháy mắt, đột nhiên dùng sức nhào về phía cậu ta.

Hai người nhanh như chớp đồng thời ngã xuống bụi cỏ bên cạnh.

"Oản Oản, cậu chờ một chút..."

Tư Hạ vừa muốn đứng dậy, lập tức bị Diệp Oản Oản dùng sức ép trở về: "Thế nào? Không phải cậu thích tôi sao? Tôi cũng thích cậu! Rất thích... Rất thích... Chẳng lẽ cậu không muốn ở bên cạnh tôi sao?"

Tư Hạ lui về phía sau: "Không phải... Cậu tỉnh táo một chút..."

"Cậu xem tối nay ngày tốt cảnh đẹp, chúng ta chọn ngày không bằng gặp ngày đi!"

Diệp Oản Oản sao có thể tỉnh táo, đưa tay muốn cởϊ áσ đối phương, vểnh miệng muốn hôn lên.

Cổ áo bị một cánh tay nhỏ lôi xé, mắt thấy cảnh tượng có thể so với hiệu ứng phim ma càng ngày áp gần, như thể sắp chạm rồi.

Đột nhiên, một nguồn sức mạnh kéo cô xốc lên, đồng thời bên tai truyền đến tiếng rống giận của thiếu niên:

"Cút ngay!!!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »