Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 1)

Lượt đọc: 6369 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 167
ức hiếp giang gia của chúng tôi.

❊ ❊ ❊

Diệp Oản Oản đứng xa mấy bước, lẳng lặng nhìn Trầm Mộng Kỳ bị xô ngã ở chỗ kia.

Một lát sau, cô chậm rãi bước đến trước mặt Trầm Mộng Kỳ, sắc mặt cô vô cùng phức tạp, tựa như đau lòng, cũng tựa như khó tin, cô yếu ớt mở miệng: "Mộng Kỳ... Sao có thể như vậy... Sao cậu lại làm ra việc này...

Anh trai tớ cũng bởi vì không còn giá trị lợi dụng cho nên mới bị cậu đá ra ngoài sao?

Chẳng lẽ... Anh trai tớ cũng là một lốp dự phòng của cậu, bởi vì anh ấy còn giá trị sử dụng sao?"

Nghe đến đó, Trầm Mộng Kỳ đột nhiên thức tỉnh.

Không ngờ Diệp Oản Oản sẽ nói trúng tim đen của cô ta, Trầm Mộng Kỳ vội vàng giải thích: "Tớ không có! Oản Oản, cậu phải tin tớ! Tất cả chuyện này đều là hiểu lầm! Sao tớ có thể làm vậy với anh Mộ Phàm! Tớ là thật tâm giúp anh ấy!"

Đã có chứng cứ xác thực vẫn cố làm bộ làm tịch, mọi người ở đây càng khinh bỉ Trầm Mộng Kỳ hơn.

Đã đến mức này, cũng chỉ có đồ xấu xí kia còn có thể nghe Trầm Mộng Kỳ dỗ ngọt.

Hóa ra trước nay toàn là Trầm Mộng Kỳ sáo lộ, thấy ai được thế thì cấu kết, một khi thấy có gì bất ổn liền đi tìm lốp dự phòng khác.

Cách đó không xa, Giang Yên Nhiên thấy Diệp Oản Oản khiến Trầm Mộng Kỳ thê thảm như thế nhưng Trầm Mộng Kỳ vẫn không biết, còn đang nôn nóng giải thích với Oản Oản, tâm trạng nhất thời yên tĩnh lại.

Lúc này, Tống Tử Hàng hất Trầm Mộng Kỳ ra, vội khóc ròng vọt tới trước mặt Giang Yên Nhiên: "Yên Nhiên! Anh xin lỗi... Anh không biết... Anh không biết mọi việc sẽ thành như vậy... Anh bị con đàn bà kia lừa... Anh không biết cô ta lại giảo hoạt như vậy... Từ đầu đến cuối đều là cô ta cố ý câu dẫn anh... Em tha thứ cho anh lần này đi..."

Tiền Như Lan cũng sắp bị Tống Tử hàng chọc cho tức chết rồi, bị một con nhải ranh lừa gạt làm cho đầu óc mụ mị, mặt mũi của Tống gia đều bị nó làm mất hết cả rồi!

"Yên Nhiên à, con cũng thấy đấy, đều do con tiện nhân không biết xấu hổ này câu dẫn Tử Hàng. Coi như nể mặt của dì, con tha lỗi cho nó lần này đi, người đàn ông nào mà không phạm sai lầm đúng không? Con xem dì đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, về sau nó tuyệt đối không dám, đảm bảo sẽ đối xử với con thật tốt! Con về nhà giải thích với ba con một chút, chuyện của công ty không thể trì hoãn được nữa!"

Giọng hời hợt của Tiền Như Lan khiến Giang Yên Nhiên nhíu mày, mấp máy môi, mở miệng nói: "Xin lỗi dì, chuyện của công ty không phải là việc con có thể quyết định. Về phần hôn ước, quả thật giống như Tử Hàng từng nói, chẳng qua là các trưởng bối đùa giỡn, đến nay đều do con không thấy rõ mà thôi."

Thấy Giang Yên Nhiên kiên quyết như vậy, mặt của Tiền Như Lan nhất thời trầm xuống: "Yên Nhiên, con thật sự muốn tuyệt tình như vậy sao? Dì và Tử Hàng cũng đã nói xin lỗi với con, con vẫn không chịu tha thứ à? Bởi vì một chuyện nhỏ như vậy, lại muốn hủy tình cảm bao nhiêu năm của hai nhà chúng ta sao?"

Ngay tại lúc mẹ Tống vừa dứt lời, đột nhiên truyền tới một âm thanh giận dữ ở phía đối diện: "Yên Nhiên, mặt của con bị sao vậy?"

Ba Giang vội vàng chạy tới, sau lưng còn có Tống Khiếu Uy theo cùng.

Giang Yên Nhiên nhìn thấy ba mình, có chút kinh ngạc, theo bản năng đưa tay che gò má đang sưng đỏ của mình: "Ba, sao ba lại tới đây? Con không sao..."

Giang Hải Triều nhìn năm ngón tay in trên trên mặt con gái mình, thật sự không kiềm được lửa giận: "Là ai đánh con? Có phải Tiền Như Lan không? Bà ta dám đánh con?"

Yên Nhiên là đứa con ông ta nâng niu trong lòng bàn tay, từ nhỏ đến lớn đều không nỡ để nó chịu bất kì ấm ức gì, vậy mà người của Tống gia hết lần này tới lần khác làm tổn thương nó, còn động tay động chân với nó, quả thật không coi Giang Hải Triều ông ta ra gì!

Tiền Như Lan không ngờ Giang Hải Triều sẽ tới đây, hốt hoảng giải thích: "Lão Giang, sao anh lại đích thân tới đây? Đây là hiểu lầm, tôi không cố ý, thật ra từ đầu tới cuối chỉ là chút chuyện nhỏ mà thôi, thật sự không cần hưng sư động chứng (*) như vậy..."

(*)Hưng sư động chúng: Triệu tập mọi người lại.

Giang Hải Triều che chở con gái vào lòng, cơn giận dữ đã đạt tới cực hạn: "Ha, chuyện nhỏ? Con gái của tôi bị con trai bà ức hiếp tới mức tự sát, đó là chuyện nhỏ? Đêm hôm đó tôi và mẹ Yên Nhiên nhận được điện thoại, sợ hãi chạy tới trường học, nếu không phải có người cứu Yên Nhiên, thứ chúng tôi thấy chính là thi thể của con bé rồi, đó chính là chuyện nhỏ? Hóa ra đối với các người, Yên Nhiên nhà tôi chỉ là chuyện nhỏ! Tiền Như Lan, Tống Khiếu Uy, các người nghĩ Giang gia của tôi dễ ức hiếp lắm đúng không?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »