Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 1)

Lượt đọc: 6648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 127
bị ngốc hả?.

❊ ❊ ❊

Trận bóng rổ hôm nay là trận thi đấu cuối cùng của học sinh lớp 12, được xem như trận tranh tài cuối cùng nên được mọi người cực kỳ quan tâm.

Diệp Oản Oản đứng ở phía xa nhìn qua sân đấu một lần, đội viên hai đội đang khởi động trên sân, không thấy Sở Phong, xem ra vẫn chưa tới.

Từ góc độ này có thể thấy rõ Tống Tử Hàng đang đứng ở dãy thứ hai dưới chỗ khán đài.

Trầm Mộng Kỳ đang ngồi ở đó cùng Phương Cầm và mấy nữ sinh khác của lớp A.

Những nữ sinh đó ngưỡng mộ nhìn Tống Tử Hàng.

Mà trong mắt anh ta chỉ có mỗi Trầm Mộng Kỳ.

Tống Tử Hàng chăm chú nhìn cô gái trước mặt, kích động nói: "Cảm ơn các em đã tới đây cổ vũ cho bọn anh!"

"Ha ha thật ra đội trưởng Tống chỉ muốn cảm ơn Mộng Kỳ đã đến xem thôi! Bọn em chỉ được hưởng ké phúc thôi!"

"Có Mộng Kỳ cổ cũ, chắc chắn hôm nay đội trưởng Tống sẽ làm chủ sân bóng này! Dẫn dắt Thanh Hòa của chúng ta đánh thắng Cẩm Tú!"

"Chắc chắn rồi! Đây là sức mạnh tình yêu mà!"

Hôm nay Trầm Mộng Kỳ mặc một bộ váy dài liền thân màu xanh, mang tới cảm giác tươi mát thanh thuần, cô ta ngại ngùng hờn dỗi đáp mấy người nọ: "Mấy cậu đừng náo loạn nữa! Tới cổ vũ cho đội bóng rổ của trường là chuyện nên làm mà!"

Diệp Oản Oản xem mà tấm tắc.

Giang Yên Nhiên vì toàn bộ đội bóng rổ mà mua cơm mua nước giặt quần áo cho họ, nhưng ngay cả một câu cảm ơn cũng không có. Trầm Mộng Kỳ chẳng qua chỉ ngồi đây xem thi đấu, vậy mà lại khiến Tống Tử Hàng cảm động như thế.

"Không sao chứ?" Diệp Oản Oản không yên tâm mà nhìn thoáng qua Giang Yên Nhiên.

Giang Yên Nhiên hít sâu một hơi, thu hồi ánh mắt đang dừng trên hai người đang ve vãn đánh yêu kia: "Không sao, đi thôi."

Sau khi đăng bài giải thích công khai trên diễn đàn, Tống Tử Hàng liền bắt đầu công khai theo đuổi Thẩm Mộng Kỳ.

Hai người một trước một sau đi về phía hàng ghế trống phía trước.

Người trong sân trong thấy Diệp Oản Oản tới đều thì xì xào bàn tán, dẫu sao danh tiếng của Diệp Oản Oản cũng lớn như vậy, mọi người cũng không lấy làm lạ, rất nhanh lực chú ý đã chuyển dời sang nữ sinh đi cạnh Diệp Oản Oản.

Khi thấy Giang Yên Nhiên, gần như ánh mắt của tất cả mọi người đều bừng sáng.

Đặc biệt là các nam sinh!

"Wow! Mau xem mau xem! Mĩ nữ!"

"Mĩ nữ lớp nào đây? Sao tôichưa từng gặp vậy?"

"Hả? Đây không phải Giang Yên Nhiên của lớp A sao! Chỉ thay đổi kiểu tóc cùng quần áo mà thôi!"

"Đệch! Mù mắt chó của tôi rồi! Không ngờ Giang Yên Nhiên lại xinh đẹp đến vậy? Dáng người cũng siêu đỉnh!"

......

Tiếng ồn ào trong sân bóng rất nhanh đã khiến đám người Trầm Mộng Kỳ và Tống Tử Hàng chú ý.

Tống Tử Hàng nghe có người gọi "Giang Yên Nhiên", trong tiềm thức lập tức sinh ra vài phần ác cảm.

Chẳng lẽ cô gái kia vẫn chưa từ bỏ mà muốn tiếp tục dây dưa sao?

Tống Tử Hàng nhíu mày nhìn theo phía mọi người đang nhìn, kết quả giây tiếp theo, biểu cảm trên mặt đã biến thành ngơ ngác

Nữ sinh trong tầm mắt mặc một bộ váy liền thân theo kiểu phục cổ in hoa với màu sắc vô cùng diễm lệ, trang phục được cắt may tinh xảo phác họa đường cong hoàn mĩ động lòng người của thiếu nữ, mái tóc uốn xoăn lượn sóng màu trà thả ngang vai khiến cô trông thật trẻ trung động lòng người, không hề giống bộ dạng trầm muộn nặng nề thường ngày.

Cô gái xinh đẹp đến mức khiến cho tất cả đám đàn ông ở đây phải xiêu lòng, vậy mà lại là... Giang Yên Nhiên!

Tống Tử Hàng gần như không thể tin vào mắt mình.

Âm thanh bàn tán của mọi người càng lớn hơn, đặc biệt là sau khi nhìn Tống Tử Hàng và Trầm Mộng Kỳ.

"Ồ? Các cậu chẳng lẽ không cảm thấy Giang Yên Nhiên trông còn xinh hơn Trầm Mộng Kỳ rất nhiều sao?"

Diện mạo của Trầm Mộng Kỳ cộng thêm cách ăn mặc trang điểm quả thực cũng có vài khí chất của một mỹ nữ, nhưng so sánh với một Giang Yên Nhiên kinh diễm động lòng người kia thoáng chốc đã lộ ra vài phần nhạt nhẽo.

"Quá xinh! Ngày thường vậy mà lại không nhận ra!"

"Hơn nữa cẩn thận ngẫm lại, gia thế của Giang Yên Nhiên so với Trầm Mộng Kỳ tốt hơn nhiều. Cha là đạo diễn nổi tiếng, mẹ là biên kịch trứ danh. Mà nghe bảo cha của Trầm Mộng Kỳ trước kia làm tài xế lái xe cho cha của Diệp Oản Oản, mấy người nói Tống Tử Hàng có phải ngốc hay không? Có một cô gái có gia thế, bối cảnh và ngoại hình xuất sắc một mực theo đuổi thì không cần, vậy mà lại đi tìm một kẻ quê mùa!"

Tống Tử Hàng và Trầm Mộng Kỳ đương nhiên nghe thấy những câu này.

Sắc mặt Tống Tử Hàng lập tức sầm xuống, mà sắc mặt của Trầm Mộng Kỳ thì trở nên trắng bệch.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »