Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 1)

Lượt đọc: 6457 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 115
vỗ mông ngựa cho tốt.

❊ ❊ ❊

"Cửu gia, người này là..." Người bên cạnh thăm dò.

Tư Dạ Hàn rất ghét bị người khác thăm dò, người nọ vừa hỏi xong liền hối hận, lại không ngờ Tư Dạ Hàn thành thật trả lời anh ta:

"Bạn gái."

Nghe hai chữ này, tất cả mọi người trong phòng bao đều kinh ngạc.

Bạn gái?

Trọng lượng của ba chữ này không hề bình thường đâu!

Lúc đầu họ chỉ nghĩ đó là một người bạn nữ bình thường mà thôi, hoá ra còn có danh phận.

Lâm Khuyết nhìn thoáng qua Tư Dạ Hàn, chẳng lẽ cái tên này đột nhiên gọi Diệp Oản Oản tới là vì muốn tuyên thệ chủ quyền sao?

Thôi Hạo lau mồ hôi trên chán, nhân cơ hội chạy tới lấy lòng: "Ai dà, khó trách ngày thường Cửu gia không gần nữ sắc, hoá ra do trong nhà có giấu một cô bạn gái xinh đẹp như vậy! Không biết vị tiểu thư này họ gì vậy?"

"Chào mọi người, tôi họ Diệp." Diệp Oản Oản chào hỏi đơn giản.

Diệp...?

Trong đầu mọi người lập tức liệt kê tất cả những danh môn vọng tộc có họ Diệp ở Đế Đô một lần, kết quả vẫn không biết Diệp Oản Oản ở Diệp gia nào.

Diệp gia có thể biết ở trong Đế Đô hình như cũng chỉ có một nhà, nhưng lấy tư cách của nhà đó thì chưa đủ để sánh ngang với bọn họ, huống chi vị thiên kim nhà kia cũng đã đính hôn cùng Cố gia.

Mọi người chỉ dám nhận thứ tốt, không dám thăm dò gì nhiều, lại bắt đầu uống rượu nói chuyện phiếm khuấy động bầu không khí.

Mọi chuyện kế tiếp đều vô cùng đơn giản, hạng mục mà Thôi Hạo nỗ lực hơn nửa năm vẫn chưa thành công cuối cùng cũng lấy được.

Lúc nâng ly kết thúc buổi tiệc, Thôi Hạo nước mắt lưng tròng, ánh mắt khi nhìn Diệp Oản Oản chẳng khác nào nhìn Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn vậy.

Vốn đang nghĩ rằng mình chết chắc rồi, nào biết không chỉ hoá giải được nguy cơ, mà còn lấy được hợp đồng.

Tình hình lúc nãy tựa như các quan đại thần thời cổ đại thích nhét phụ nữ vào hậu cung của hoàng đế, tất cả mọi người đều muốn nhét phụ nữ vào bên cạnh Tư Dạ Hàn, anh ta cũng không ngoại lệ.

Nhưng hôm nay bất đắc dĩ thấy được cảnh Tư Dạ Hàn dẹp tan hết lục cung hậu viện, độc sủng duy nhất một người, bọn họ chắc chắn không có cơ hội, làm không tốt sẽ giống như lúc nãy khéo quá hoá vụng.

Nhưng mà, xuống tay từ chỗ khác cũng không phải là không thể...

Trước khi rời đi, Thôi Hạo vô cùng nhiệt tình lấy một tấm thẻ màu vàng từ trong túi áo khoác đưa cho Diệp Oản Oản, tươi cười nói: "Diệp tiểu thư, lần đầu gặp mặt, đây là chút tấm lòng nhỏ của tôi, bất thành kính ý."

Diệp Oản Oản nhìn thoáng qua tấm thẻ, vậy mà lại là thẻ vàng của trung tâm thương mại Bách Thịnh xa xỉ bậc nhất Đế Đô nha.

Nếu có tấm thẻ này có thể nhận được sự phục vụ cao cấp cao nhất, còn có thể lấy được mức chiết khấu thấp nhất nữa.

Bình thường nếu muốn có tấm thẻ này, ngoại trừ người có chức vụ lớn bên trong thì phải đạt được mức chi tiêu tối thiểu mười triệu.

Những kẻ có tiền thật sự chỉ cần mua một cái ngọc bội hay châu báu quý giá cũng đạt đủ mức này rồi, nhưng đối với người thường, thậm chí là cả hào môn mà nói, cả đời cũng không thể nào tiêu nhiều tiền ở trong một cái trung tâm như vậy.

Người này vừa gặp mặt đã tuỳ tiện tặng cô một cái thẻ vàng sao?

Thôi Hạo... Thôi... Đệch mợ! Cô chợt nghĩ, chẳng lẽ người này là ông chủ của tập đoàn Bách Thịnh sao?

Diệp Oản Oản không nhận mà nhìn thoáng qua Tư Dạ Hàn bên cạnh.

Tư Dạ Hàn nhàn nhạt nhìn Thôi Hạo một cái, cảm thấy hành vi này của anh ta cũng không phản cảm: "Nhận đi."

Được Tư Dạ Hàn đồng ý, Diệp Oản Oản mới nhận lấy: "Cảm ơn!"

Thôi Hạo thở nhẹ: "Đừng khách khí đừng khách khí, thật sự tôi không biết nên tặng lễ vật gì mới đúng, phụ nữ các cô đều thích mua sắm, thế nên tôi nghĩ đưa cái này cho cô hẳn là hợp lý!"

Anh ta có thể nhìn ra, sức ảnh hưởng của người phụ nữ này đối với Tư Dạ Hàn không thể khinh thường, thế nên tạo một mối quan hệ cũng không tệ.

Sau khi xe của Tư Dạ Hàn rời đi, Lâm Khuyết bước tới cạnh Thôi Hạo: "Cậu cũng cơ trí ra phết!"

Thôi Hạo cười gượng: "Không phải có câu kẻ thức thời là trang tuấn kiệt sao? Nhưng mà Lâm Khuyết, lại lịch của người phụ nữ này là thế nào vậy? Thật sự không thể tiết lộ một chút sao?"

Lâm Khuyết đốt một điếu thuốc: "Lai lịch thì không thể nói được, nhưng mà tôi có thể nói cho cậu..."

"Cái gì?"

"Vuốt mông ngựa cho tốt là đúng rồi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »