Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 1)

Lượt đọc: 6416 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 141
diễn kịch nãy giờ dễ lắm sao?.

❊ ❊ ❊

"Rống!!!"

Diệp Oản Oản vừa mới buông lỏng, sau lưng đột nhiên truyền tới một tiếng gầm kinh thiên động địa, mặt đất dường như cũng rung theo tiếng gầm.

"A!" Tiếng gầm đột nhiên vang lên, Diệp Oản Oản bị dọa đến hồn phi phách tán, sợ nhũn chân vội vàng nhào qua phía Tư Dạ Hàn.

Bị cả bánh bao và thiếu nữ nhào vào trong lòng, Tư Dạ Hàn: "...."

Diệp Oản Oản lúng túng nhìn Tư Dạ Hàn, sau đó trừng con hổ trắng còn dính máu tươi trong miệng đang gầm mình, thật là sợ muốn chết.

Em gái ngươi! Đang êm đang lành gầm cái gì mà gầm!

Chống đỡ lâu như vậy, cứ như vậy hại cô bị lộ tẩy!

Cô diễn nãy giờ dễ lắm sao?

Hổ trắng thấy Diệp Oản Oản nhào qua phía Tư Dạ Hàn, mặc dù không tiến thêm nữa, nhưng vẫn quanh quẩn bên ghế sofa, nhìn Diệp Oản Oản vô cùng không thân thiện.

Chính là ánh mắt nhìn kẻ xâm lăng lãnh địa của mình đấy.

Con hổ trắng này là sủng vật Tư Dạ Hàn nuôi ở Cẩm Viên.

Xung quanh Cẩm Viên là một mảng rừng lớn, hổ trắng thường xuyên quanh quẩn một mình trong núi.

Con hổ này được đặt tên là Slutte, dịch theo tiếng Na Uy có nghĩa là chấm dứt, chỉ nghe tên đã biết nó là hung thú chứ không phải mèo con trong gánh xiếc.

Kiếp trước, cô sợ hãi và chán ghét con hổ trắng này không thua kém gì Tư Dạ Hàn cả.

Sau khi sống lại, mặc dù tận mắt thấy nó cắn đứt cổ người và nghe tiếng rống đáng sợ, ngoại trừ sự sợ hãi theo bản năng, cô đã không còn sự chán ghét, ngược lại có chút hoài niệm.

Kiếp trước, con hổ trắng cô cực kì ghét này lại cứu sống cô mấy lần, cuối cùng vì để ngăn cản những kẻ muốn hại cô nên đã bị rơi vào bẫy.

Cô trơ mắt nhìn hổ trắng vì bảo vệ mình nên bị những người kia chém đến chết mà chẳng thể làm gì.

Nghĩ tới đây, hốc mắt Diệp Oản Oản có chút ướŧ áŧ.

Biểu hiện như vậy, trong mắt mọi người xung quanh chính là bị dọa phát khóc.

Quả nhiên bên người truyền tới một tiếng cười giễu cợt, là thanh niên áo đen kia, tên là Lưu Ảnh.

Thật là oan gia ngõ hẹp.

Người này tuy còn trẻ tuổi nhưng lại là cao thủ giỏi nhất bên cạnh Tư Dạ Hàn, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, rất nhiều việc không lộ ra bên ngoài ánh sáng đều do y giải quyết.

Cũng giống kiếp trước, Lưu Ảnh hận cô đến thấu xương, thậm chí từng không tiếc lấy cái chết để gián ngôn.

Quan hệ của cô với y cũng như nước với lửa.

Tư Dạ Hàn nhìn thiếu nữ đang luống cuống trong ngực mình, đôi mắt dừng lại một chút, sau đó đưa tay xoa đầu cô, anh híp mắt nhìn về phía hổ trắng: "Slutte."

Hổ trắng biết chủ nhân đang cảnh cáo, vì dã tính khó thuần nên vẫn gầm thét trầm thấp, tựa như giây kế tiếp sẽ nhào tới xé xác Diệp Oản Oản.

Một người một hổ cứ giằng co như vậy. Tận mấy phút sau, dưới ánh mắt lạnh băng của chủ nhân, hổ trắng mới không tình nguyện mà rời đi.

Con hổ này ngay cả Tư Dạ Hàn cũng không có cách nào khống chế hoàn toàn, không thể trách kiếp trước Diệp Oản Oản sợ hãi như vậy.

Chỉ là rất lâu sau đó cô mới biết, có lúc lòng người so với dã thú còn đáng sợ hơn nhiều.

Anh ta biết đây là kết quả nhẹ nhất rồi.

Vừa rồi Diệp Oản Oản nói câu "Anh đói không" đã cứu tất cả mọi người, cũng cứu luôn cô ấy.

Đoán chừng là Diệp Oản Oản bị hù dọa nên rối rắm, vì thế mới phản ứng khác thường. Nếu không tính cách của một người sao có thể biến hóa lớn như vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »