Kế Thê

Lượt đọc: 6745 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 83
thôn trang

❊ ❊ ❊

Editor: Bộ Yến Tử

Tiểu Hàn thị lo lắng cho của hồi môn của ba nữ nhi khi thành thân, đã bỏ rất nhiều thời gian.

Thường Mộc Chi phải gả vào Hoàng gia, vàng bạc gì đó chỉ mang lại tục khí. Lúc ấy hỏi thăm sở thích của ngũ Hoàng tử, tiểu Hàn thị càng mua nhiều tranh chữ làm của hồi môn cho đích nữ, đồ cổ cùng một ít vật hải ngoại tinh xảo. Thôn trang cho Thường Mộc Chi cũng là mỗi người mỗi vẻ, cộng lại tất cả đồ cưới, giá trị hai vạn lượng.

Hôn phu Thường Thấm Chi là Lý Thừa Học, chí hướng làm quan một phương, tạo phúc dân chúng. Thường Thấm Chi ở trước mặt tiểu Hàn thị nhấc lên, sẽ tùy phu nhậm chức, khả năng lúc đợi ở kinh thành không nhiều lắm. Tiểu Hàn thị liền thương lượng cùng Tiền thị, cho Thường Thấm Chi một ít vật dụng vàng bạc đáng giá, để khi nàng ở ngoài không đến nỗi viêm màng túi. Xuất thân Tiền thị cũng là quan gia, bản thân cũng có chút bạc, lấy một nửa cho Thường Thấm Chi làm của hồi môn. Tổng cộng đồ cưới của Thường Thấm Chi ước lượng có một vạn hai.

Đến phiên Thường Nhuận Chi, bởi vì gả ở kinh thành, hôn phu cũng là tiểu quan trong kinh, lại xuất thân hàn môn, gia tộc bần cùng, tiểu Hàn thị liền cho nhiều của hồi môn có thể thu tiền cuồn cuộn không ngừng từ thôn trang cửa hàng. Lúc đó đổi xuống, đồ cưới có thể có một vạn lượng. Qua vài năm, các thôn trang, cửa hàng này sản xuất tính đi vào, cũng không phải số nhỏ.

Đáng tiếc Phương gia mí mắt quá nhỏ bé, chỉ nhìn thấy lợi ích trước mặt, sinh sôi muốn Thường Nhuận Chi thành tiểu phú bà ẩn hình.

Bây giờ cho dù Thường Nhuận Chi miệng ăn núi lở, đều có thể ăn trên mười bối tử.

Được sự cho phép từ tiểu Hàn thị, Thường Nhuận Chi liền gọi Diêu Hoàng và Ngụy Tử, ngày mai cùng nàng đi dạo kinh thành một trận, sau đó mới tới chỗ thôn trang sinh sống.

Nhạc thị biết được tin tức, lúc này liền đi cảm tạ tiểu Hàn thị, sau khi trở về kích động thu thập hành trang.

Ngày thứ hai Thường Nhuận Chi đi thỉnh an lão thái thái và tiểu Hàn thị, sau đó cùng Nhạc thị rời phủ.

Nàng phải đi giải sầu.

Nhạc thị ngồi không trên xe ngựa, thấy trên mặt Thường Nhuận Chi không có vẻ gì là vui sướng, vốn tâm tình đang nhảy nhót cũng dần dần chìm xuống.

"Tam cô nương xảy ra chuyện gì vậy?"

Nhạc thị lo lắng nói:

"Xem sắc mặt người không được tốt."

Thường Nhuận Chi miễn cưỡng cười cười.

Tối hôm qua nàng suy nghĩ đến nửa đêm, lúc này đầu óc còn có chút mơ hồ.

Thường Nhuận Chi tựa vào vai Nhạc thị, nhẹ giọng nói:

"Di nương, xe ngựa lắc lư làm con thấy choáng, con ngủ một lát nha."

Nói xong, lẳng lặng nhắm hai mắt lại.

Nhạc thị vội vàng điều chỉnh tư thế, để nàng ngủ được thoải mái, trong ánh mắt nhìn Thường Nhuận Chi tràn ngập trìu mến.

Xe ngựa đi hơn một canh giờ mới tới đích đến.

Thôn trang này chủ yếu sản xuất trái cây, có năm mươi mẫu, cái khác không nói, mỗi ngày hoa quả thu vào không ngớt.

Thường Nhuận Chi xuống xe ngựa, gặp qua ba vị quản sự thôn trang, liền dắt tay Nhạc thị đến phòng ở của nàng.

Phòng trong trang viên rộng rãi, nhưng mà bởi vì trong phòng không có người ở, cho nên có vẻ hơi quạnh quẽ.

Quản sự cho người nâng lên một đĩa trái cây lớn, cười cười nói với Thường Nhuận Chi:

"Chạng vạng hôm qua mới nhận được tin cô nương sẽ tới, chuẩn bị không đầy đủ, còn mong cô nương thứ lỗi cho."

Thường Nhuận Chi khoát tay, ôn hòa nói:

"Bây giờ đúng lúc thời tiết thu hoạch vụ thu, quản sự tự đi làm chuyện của ngươi đi, đừng vì ta mà chậm trễ chuyện của các ngươi."

Quản sự vội vàng đáp ứng, lại hỏi Thường Nhuận Chi có muốn coi sổ sách bao năm qua hay không.

Thường Nhuận Chi lắc đầu, cười nói:

"Ta đến là để giải sầu, sổ sách hàng năm mẫu thân đều có xem, thôn trang đưa lên tiền lời không tệ, dựa vào quản sự chiếu khán, ta không cần thiết lại nhìn."

Lúc này quản sự mới lộ ra tươi cười chân thành:

"Vậy cô nương tùy ý, tiểu nhân đi vội."

Thường Nhuận Chi gật đầu, chờ quản sự đi, cầm trái cây đưa cho Nhạc thị nói:

"Di nương, ăn đi."

"Được, tam cô nương cũng ăn đi."

Nhạc thị vui sướng tiếp nhận, cắn một ngụm thì dừng lại, hỏi Thường Nhuận Chi:

"Đầu tam cô nương còn choáng sao?"

"Không hôn mê."

Thường Nhuận Chi mỉm cười nhìn Nhạc thị, thấy Diêu Hoàng và Ngụy Tử sửa sang lại hòm xiểng, trải giường chiếu điệp, suy nghĩ không khỏi bay về hôm qua lúc tiểu Hàn thị nói lời đó.

Từ lúc nàng bắt đầu quen biết cửu Hoàng tử, chỉ nghe qua cửu Hoàng tử phi, chưa từng nghe hắn có nữ nhân bên cạnh.

Nhưng mà tất cả mọi người đều nhận định, nhiều nhất thì thông phòng dùng để đùa vui, không xem là nữ nhân của cửu Hoàng tử sao?

Ở bối cảnh cổ đại như vậy, nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, huống chi Lưu Đồng còn là Hoàng tử...

Thường Nhuận Chi nghĩ nghĩ, liền thở dài.

Nhạc thị nhẹ nhàng nói:

"Tam cô nương suy nghĩ cái gì? Di nương nhìn ngươi hôm nay cùng thường ngày không giống nhau, hình như rất sa sút, là có chuyện gì, có thể nói cho di nương nghe chút hay không?"

Thường Nhuận Chi nhìn về phía Nhạc thị.

Cảm xúc của nàng biến hóa, chỉ có mẹ ruột là Nhạc thị để ý tới.

"Di nương..."

Thường Nhuận Chi nói:

"Hôm qua con từ trong miệng thái thái nghe nói, cửu Hoàng tử còn có hai thông phòng."

Nhạc thị gật đầu, kỳ quái hỏi:

"Xảy ra chuyện gì sao?"

Nhạc thị đối với chuyện cửu Hoàng tử có thông phòng cũng không cảm thấy kỳ quái, lại cảm thấy kỳ quái khi nghe nàng nhắc tới.

Thường Nhuận Chi không biết làm sao nói tiếp.

Nhạc thị suy nghĩ một chút, nói:

"Tam cô nương không muốn cửu Hoàng tử có thông phòng hả?"

Thường Nhuận Chi trầm mặc.

Nhạc thị chần chờ, đưa tay sờ sờ đầu nàng.

"Cô gia Phương gia xuất thân hàn môn, cưới người là trèo cao, mà còn nạp thiếp... Cửu Hoàng tử là cốt nhục thiên gia, thân phận tôn quý, hắn có thông phòng không phải là chuyện rất bình thường sao?"

"Nhưng mà con không muốn nam nhân của con ngủ chung với nữ nhân khác."

Thường Nhuận Chi lúng ta lúng túng trả lời.

Nhạc thị thấy nàng như vậy, có chút khổ sở, trầm mặc nửa ngày mới mở miệng nói:

"Cửu Hoàng tử nếu nguyện ý chỉ coi trọng một mình tam cô nương, đương nhiên là chuyện tốt. Còn nếu như cửu Hoàng tử không đồng ý... Tam cô nương cũng không cần sinh khí. Nam nhân đều như vậy, nhịn không được dụ hoặc, giữ không được tâm."

"Di nương đừng khổ sở..."

Thường Nhuận Chi thấy Nhạc thị thương cảm, không khỏi sinh tâm áy náy:

"Là con không tốt, là con chui rúc vào sừng trâu."

"Không trách tam cô nương."

Nhạc thị cười cười, nhẹ giọng thở dài:

"Hầu gia và thái thái cảm tình tốt như vậy, còn nạp Tiền di nương từ bên ngoài vào, thái thái đưa ta cho Hầu gia, Hầu gia cũng không phản đối không phải sao? Nam nhân muốn nạp thiếp, khi nảy sinh tâm tư này, ngăn cản không được đâu. Tam cô nương đừng nhìn việc này quá nặng."

Thường Nhuận Chi cúi mâu, nửa ngày sau nói:

"Vậy hai thông phòng... Là người lúc trước hắn có, con so đo không tới. Chỉ hy vọng, sau này hắn không cần thêm người nữa."

Nhạc thị vỗ vỗ tay nàng, nói:

"Tam cô nương học thái thái và đại cô nương. Hầu gia cũng tốt, Thụy vương gia cũng tốt, hậu viện đều có người khác, nhưng thái thái và đại cô nương không phải mỗi ngày đều vui vẻ sao? Đừng cầm việc này làm bản thân nổi giận."

"Con đã biết, di nương."

Thường Nhuận Chi cười cười.

Tâm tình của nàng bỗng nhiên thấy tốt hẳn lên.

Sau khi thành thân, nàng sẽ nói rõ với Lưu Đồng.

Nếu sau này Lưu Đồng có tính toán muốn nạp thiếp, vậy nàng sẽ cùng hắn làm một đôi phu thê tầm thường tương kính như tân, thay hắn quản lý nội vụ, quản thúc hậu viện, sinh nhi dục nữ.

Nếu hắn không có tính toán như vậy...

Vậy nàng trừ bỏ thay hắn quản lý nội vụ, sinh nhi dục nữ, còn có thể thử chú tâm thương yêu hắn.

Nhớ tới Lưu Đồng, khi thì ở trước mặt nàng khẩn trương ngượng ngùng, khi thì nói đùa yến yến, Thường Nhuận Chi không khỏi nở nụ cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »