Kế Thê

Lượt đọc: 6710 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 43
mẫu thân

❊ ❊ ❊

Thường Nhuận Chi sửa sang quần áo lại một chút, liền mang theo Diêu Hoàng và Ngụy Tử đi tới viện của Tiền di nương.

An Viễn hầu chỉ có một thê hai thiếp, Tiền thị và Nhạc thị sống ở nơi gần nhau.

Thường Nhuận Chi tính toán, đi tới chỗ Tiền di nương đợi một lát, sau đó sẽ tới chỗ Nhạc thị trò chuyện một hồi với bà.

Đến chỗ của Tiền di nương, đúng lúc Tiền di nương vừa dùng xong cơm chiều.

“Sao tam cô nương lại đến?”

Tiền thị nghe người ta báo lại, vội vã ra đón.

Tiền thị xuất thân từ gia đình tiểu quan, trên người có chút phong phạm một tiểu gia bích ngọc phong tư. Tuổi của bà cũng không tính là lớn, cũng được xem là một mỹ phụ nhân.

Thường Nhuận Chi cười cầm tay bà, nói: “Nhàn rỗi không có chuyện, liền đến nơi này của di nương ngồi một lát.”

“Mau vào.”

Tiền thị đón nàng vào nhà, phân phó người đi bưng nước trà cùng điểm tâm.

“Hôm nay tam cô nương mang theo tứ thiếu gia đi chơi, chơi có vui vẻ không?” Tiền thị cười hỏi tiếp: “Tứ thiếu gia có gây thêm phiền toái cho tam cô nương không vậy?”

Thường Nhuận Chi lắc đầu: “Tiểu tứ rất nghe lời, cũng không có chạy loạn, sao có thể gây phiền toái cho con chứ.”

Hai người nhàn thoại một lát, Thường Nhuận Chi hơi hơi ngồi thẳng thân thể, nửa vui nửa đùa nói với Tiền thị: “Hôm nay tiểu tứ còn theo con oán giận, nói di nương quản hắn còn nghiêm hơn so với tiên sinh nữa. Di nương, người không sợ quản hắn như vậy sẽ thành thư ngai tử sao?”

Tiền thị im lặng một lát.

“Tứ thiếu gia đã nói những gì với tam cô nương?” Tiền thị nhìn về phía Thường Nhuận Chi: “Hắn tuổi còn nhỏ, tình tình bất định, không thể để hắn dính vào.”

Thường Nhuận Chi gật gật đầu: “Di nương tự nhiên là sẽ không hại tiểu tứ, người cũng mong là hắn có thể có tiền đồ vô lượng. Có thể di nương làm như vậy, không sợ sẽ bức tiểu tứ nóng nảy sao? Hắn chỉ mới mười tuổi, còn chưa có lớn mà.”

Tiền thị lắc đầu: “Là vì hắn còn nhỏ, cho nên mới không thể sủng nịch hắn, từ hắn, bây giờ phải rèn luyện hắn thành tính tình anh dũng đi.”

Tiền thị thành khẩn nói với Thường Nhuận Chi: “Tam cô nương đau lòng tứ thiếu gia, đây là phúc khí của tứ thiếu gia. Nhưng mà tam cô nương cũng phải biết rằng, tiểu tứ không phải là đích tử Hầu phủ, tương lai còn dài, không thể cứ dựa vào che chở của Hầu phủ. Sau này, hắn còn phải tự lập môn hộ. Thế đạo bây giờ, cũng chỉ có con đường nhập sĩ này. Nếu như hiện tại, hắn không nắm chặt, tương lai sẽ thua thiệt với người ta.”

Thường Nhuận Chi gật gật đầu, tiếp nhận quạt tròn Diêu Hoàng đưa tới, nhẹ nhàng phe phẩy: “Điều di nương nói con điều có thể hiểu, nhưng tiểu tứ cũng không phải gỗ mục, tương phản nó rất thông minh. Di nương ngẫm lại thử xem, từ trước người không nhìn chằm chằm tiểu tứ đọc sách, có phải tiểu tứ vẫn rất ngoan ngoãn đọc sách? Bây giờ di nương theo dõi hắn, ngược lại hắn đối với chuyện đọc sách cảm thấy phiền chán.”

“A? Tứ thiếu gia cảm thấy phiền chán đọc sách sao?” Tiền thị lập tức cả kinh ngồi dậy.

“Di nương đừng nóng vội.” Thường Nhuận Chi vội vã trấn an bà, nói: “Thời gian tiểu tứ ở bên người di nương nhiều nhất, người nhìn không ra sao? Từ lúc di nương thời khắc đều chú ý chuyện hắn đọc sách, tiểu tứ đều không thể nào vui vẻ mà đọc sách.”

“Vậy phải làm sao bây giờ, ta phải làm sao để hắn tốt đây...”

Tiền thị vẻ mặt rất sốt ruột, Thường Nhuận Chi nói: “Tiểu tứ đúng là đang ở độ tuổi bắt đầu phản nghịch, di nương càng muốn hắn làm gì, hắn lại càng không muốn làm. Nam hài nhi này mấy tuổi, cũng không muốn phản nghịch trực diện với trưởng bối, rất muốn phản khán đó?”

Thường Nhuận Chi cười cười, nói: “Không bằng, di nương khoang dung với tiểu tứ một chút đi, mặc kệ hắn cũng đừng quản hắn quá chặt. Công khóa phương diện, có phụ thân nhìn chằm chằm. Tiểu tứ cũng không phải hài tử chỉ biết đọc sách, di nương cũng không hy vọng, tương lai tiểu tứ thành cái miệng đầy chi, hồ, giả, dã toan nho đi?”

Tiền thị thật khó xử.

Thường Nhuận Chi thở dài: “Di nương bất quá là sợ tiểu tứ đi sai đường.”

Tiền thị cũng thở dài, cúi vai: “Nhị cô nương đã xuất giá, người duy nhất ta muốn quan tâm bây giờ cũng chính là tứ thiếu gia. Tính tình hắn linh hoạt... Ta chỉ sợ hắn tuổi còn nhỏ, không giữ vững được tính tình, sau này hắn sẽ mang rắc rối đến cho Hầu phủ...”

“Di nương cũng quá coi thường tiểu tứ rồi, hắn thông minh lanh lợi, vô duyên vô cớ làm sao gặp rắc rối?” Thường Nhuận Chi cười nói: “Bây giờ hắn đã lớn, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng hỗn vui lòng. Nếu như tính tình hắn có vấn đề, thái thái đã sớm quản giáo hắn. Thái thái cũng vui mừng vì tiểu tứ thiên tính hoạt bát, cũng không đành lòng ước thúc hắn quá mức. Di nương nhưng là mẹ ruột của tiểu tứ, người nhẫn tâm để hắn trải qua cuộc sống không khoái hoạt sao?”

Tiền thị vô ngôn mà chống đỡ, cẩn thận ngẫm lại, trong ngày thường chính mình quản nhi tử duy nhất này, quả thật có chút hà khắc.

Thường Nhuận Chi thấy trong lòng Tiền có chút dao động, cũng không nói thêm nữa, đứng dậy nói: “Di nương, con đau lòng tiểu tứ, mới quản chuyện lần này, nếu như trong lời nói có cái gì người không vừa ý, người cũng đừng để trong lòng.”

Tiền thị vội đứng lên lắc đầu nói: “Chỗ nào hội, tam cô nương đau lòng tứ thiếu gia, ta cao hứng còn không kịp.”

Thường Nhuận Chi cười cười, phúc lễ nói: “Vậy không quấy rầy di nương, hôm nay những lời con nói, cũng hi vọng di nương có thể nghe một hai.”

Nói xong, Thường Nhuận Chi liền cáo từ.

Tiền thị tiễn Thường Nhuận Chi trở về, sau khi quay lại không khỏi hỏi tỳ nữ hầu hạ bên người: “Ta có phải thật sự nghiên cẩn quá hay không? Tinh tế tính ra, đúng là tứ thiếu gia cũng đã lâu rồi không có thân cận với ta, ngược lại là đi lại rất gần với tam cô nương...”

Tỳ nữ vội ở một bên khuyên giải an ủi.

Bên kia, Thường Nhuận Chi thừa tin tức ngày tịch dương, đến tiểu viện của Nhạc thị.

Mặc dù xuất thân của Nhạc thị kém hơn Tiền thị, nhưng trong sân của bà cũng rất tinh xảo.

Biết được nữ nhi đến, Nhạc thị vội vàng ra đón nàng, tiếp nhận quạt tròn trong tay nàng, phe phẩy quạt cho nàng.

“Ta đang muốn đi nhìn tam cô nương một cái đó.” Nhạc thị một bên quạt gió, một bên phân phó tỳ nữ đi lấy cái sọt châm tuyến của nàng: “Ta đã làm cho tam cô nương hai bộ hoàn y, tam cô nương nhìn thử đi.”

Tỳ nữ bưng sọt châm tuyến đi tới, Thường Nhuận Chi đưa tay tiếp nhận, từ bên trong xách ra hai cái yếm nhỏ, nhìn kỹ, đường may tinh tế, vừa duỗi tay sờ, không chút nào các tay.

Thường Nhuận Chi thấy cái mũi hơi hơi lên men, ngẩng đầu đối mặt với Nhạc thị cười nói: “Di nương, cái này tốt lắm, cám ơn di nương.”

“Tam cô nương vui vẻ là tốt rồi.”

Nhạc thị nghe được nữ nhi mình vừa lòng, chính mình cũng phi thường vui vẻ, vội vã để tỳ nữ đem hoàn y điệp, gác qua một bên, lại nói với Thường Nhuận Chi: “Thái thái tặng cho con hạ sam, nhanh đuổi chậm đuổi cũng đuổi tốt lắm, khi hạ thưởng vừa tặng đến, vừa vặn lúc ấy ta ở chỗ thái thái, thái thái liền để ta thuận tiện cầm vội tới cho con, con đi thử đi, có chỗ nào không thích hợp, ta cho người sửa lại giúp con.”

Tỳ nữ đưa lên ba kiện hạ sam đã được điệp chỉnh tề, Nhạc thị cầm lấy kiện thứ nhất giũ hai cái, so ở trên người Thường Nhuận Chi, cười nói: “Ta đã xem qua, xiêm y này làm cũng không sai, tam cô nương chọn màu phối rất đẹp mắt.”

Thường Nhuận Chi tiếp nhận xiêm y, theo lời đi thay đổi.

Liên tục đổi ba kiện, Nhạc thị càng xem càng vừa lòng.

“Tam cô nương thân điều hảo, mặc tam kiện xiêm y này rất đẹp mắt. Chỉ là, kiện thứ hai chỗ thắt lưng có chút không ổn, ta sẽ nới lỏng cho tam cô nương, miễn cho tam cô nương thấy khó chịu.”

Nhạc thị nói làm liền làm, cầm lấy sọt châm tuyến, tiếp nhận xiêm y liền bắt đầu sửa lại thắt lưng.

Thường Nhuận Chi ngồi ở một bên chuyên chú xem.

Mẫu thân trong thiên hạ, tâm của nữ nhân đều giống nhau, chẳng qua phương thức biểu đạt bất đồng.

Tiền di nương hy vọng nhi tử hóa rồng, lo lắng cho tương lai tiểu tứ, cho nên khó tránh khỏi có chút nghiêm túc hà khắc.

Mà Nhạc thị, cũng là góp nhặt nhu tình, đều gửi đến người nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »