Kế Thê

Lượt đọc: 6647 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 28
thiếp thất

❊ ❊ ❊

Thực ra, Thái Tử phi Thẩm thị là người ân oán rõ ràng.

Vì lợi ích gia tộc, nàng không có lựa chọn gả cho Thái Tử.

Vì lợi ích Thái Tử, nàng không thể không tiếp nhận Thái Tử cưới lương đệ cùng nhũ nhân vào cửa.

Vì tương lai của ba nữ nhi, nàng không thể chịu được thiếp thất của Thái Tử sinh nhi tử, sợ nàng sinh không được nhi tử, tương lai nhi tử của thiếp thất sẽ không làm chỗ dựa cho nữ nhi của nàng.

Nàng chưa từng chủ động đi trêu chọc nữ nhân của Thái Tử, tự hỏi không có hà khắc đối với các nàng.

Nhưng lòng người không nên rắn nuốt voi, sự nhường nhịn của nàng, bị người nhận là yếu đuối.

Từ trước, nàng cũng là sang sảng nói trắng ra mình là nữ nhân thương nhân, nàng không thiếu thủ đoạn, chỉ là không muốn dùng.

Lúc này, nếu có người chạm đến điểm mấu chốt của nàng... Vậy thì, nàng cũng sẽ không nhân từ mà nương tay.

Nếu như không tìm thấy người của Mạc hậu, vậy thì quy lên người có năng lực cùng động cơ, đều nhất nhất thu thập thôi.

“Lương đệ Lý thị, tổ phụ là Lý Các Lão, là văn thần rất có uy vọng, qua hai lần khoa cử cuối cùng, đều do ông ta ra đề. Bây giờ môn sinh thiên tử của Thánh Thượng, đều hoặc nhiều hoặc ít chịu qua ân huệ của ông ta.”

“Lương đệ Tống thị, kỳ phụ là Hoài Tây Đại tướng quân, trong tay nắm mười vạn binh mã; tổ phụ Tống thị là Tống lão tướng quân, mặc dù đã trí sĩ, đối với việc dụng binh với Tiên Ti, Thánh Thượng lại cực nể trọng ông.”

“Nhũ nhân Tiêu thị, xuất thân từ Nam Ninh Tiêu gia, quyền lực Nam Ninh phần lớn do bộ tộc Tiêu thị nắm chắc. Mặc dù, gia tài Tiêu gia không theo kịp Thẩm gia ta, nhưng cũng được coi là thương nhân đầu sỏ.”

“Nhũ nhân Âu Dương thị, xuất thân Đông Việt Âu Dương gia, trong tay Âu Dương gia nắm kỹ thuật đóng thuyền trên biển, tạo ra không biết bao nhiêu thuyền trên biển có tốc độ cùng năng lực đối kháng gió biển, nắm quyền chế tạo thuyền độc quyền ở Công bộ.”

“Nhũ nhân Trần thị, không có xuất thân đứng đắn, là Thái Tử từ giáo phường tư mang về, sinh một đứa con trai, cho nên mới trở thành nhũ nhân. Thái Tử đối xử nàng tốt lắm, Trần thị cũng là người thập phần khéo đưa đẩy, làm người khéo léo. Nói vậy, nàng đối với Thái Tử cũng có chút tác dụng.”

“Còn có một người cuối cùng, là nhũ nhân Mạc thị.”

Nói đến đây, Thái Tử phi tạm dừng một chút, giới thiệu Mạc thị này các vị phía trước xa xa không bằng nàng, làm việc rõ ràng lưu loát.

“Mạc thị là nữ nhi tam phòng của phủ Phụ quốc công, cùng đích thê Cửu hoàng tử chính là tỷ muội. Cửu hoàng tử phi là đích nữ, Mạc thị là thứ nữ.”

Thái Tử phi nói đến nơi này, làm như muốn bổ sung cái gì, lại ngậm miệng cái gì cũng không nói, chỉ nói: “Mạc thị này, cách xa nàng chút, nàng rất khó đối phó.”

“Thái Tử phi từng đối phó qua nàng?”

“Không có.” Thái Tử phi lắc đầu: “Cơ hồ, tất cả nữ nhân của Thái Tử đều chưa bao giờ cùng nàng trở mặt, hậu viện Thái Tử vô luận xảy ra chuyện gì, nàng đều bình yên vô sự. Chính bởi vì cái dạng này, ta mới cảm thấy, tâm cơ nàng sâu nhất, tự nhiên là người khó đối phó.”

Thường Nhuận Chi không khỏi hít một hơi thật sâu.

“Những thị thiếp khác của Thái Tử không cần giới thiệu, nói chung ngươi cũng không còn thấy các nàng.”

Thái Tử phi uống một ngụm trà, nói: “Hai vị lương đệ cùng bốn vị nhũ nhân, trừ bỏ Tiêu nhũ nhân, những người khác đều có con trai. Tiêu nhũ nhân có một nữ nhi, năm nay bảy tuổi. Do nhà nàng cũng là thương nhân, cho nên ta cùng nàng cũng tương đối giao hảo.”

Thường Nhuận Chi nhất nhất ghi nhớ, cảm giác sâu sắc hậu viện phủ Thái Tử phức tạp.

Hai vị lương đệ một văn một võ, một thương một công một nữ kỹ, còn có một Thái Tử phi cũng nhìn không thấu quý nữ phủ Quốc công...

Muốn áp nữ nhân này, vị trí Thái Tử phi cũng thật sự không thoải mái đâu.

Thường Nhuận Chi ở phủ Thái Tử đần độn trải qua một ngày, sáng sớm ngày thứ hai, bị Thái Tử phi an bài tại bên người.

“Các nàng thần khi trung đều phải đến nơi này thỉnh an ta, đến lúc đó ngươi có thể tiên kiến nhìn thấy các nàng.”

Đợi một chốc, liền nghe thấy một trận làn gió thơm.

Chắc là nữ nhân Thái Tử đã đến.

Dẫn đầu phía trước là hai người mặc xiêm y màu đỏ sậm, bên trái là một người có vẻ mạch văn, bên phải một người có vẻ anh khí, không hề nghi ngờ bên trái là Lý lương đệ, bên phải là Tống lương đệ.

Phía sau, bốn người theo thứ tự tiến vào, chờ đứng tề, liền cùng nhau ngồi xuống, nói: “Thiếp thân bái kiến Thái Tử phi.”

Thái Tử phi lười biếng cho đứng dậy, giới thiệu với Thường Nhuận Chi, nói: “Dư nữ quan bất hạnh bỏ mình, ta cảm thấy bi thống. Vị này là Thường nữ quan mới tới, xuất thân từ phủ An Viễn hầu, chính là tam nữ nhi của An Viễn hầu. Nhuận Chi, hãy chào hỏi hai vị lương đệ cùng bốn vị nhũ nhân đi.”

Thường Nhuận Chi liền tiến lên một bước, phúc thân hành lễ nói: “Nữ quan Thường thị, gặp qua hai vị lương đệ, gặp qua bốn vị nhũ nhân.”

Nói xong, Thường Nhuận Chi liền thối lui đến phía sau Thái Tử phi, cúi đầu đứng yên.

“Nghe nói Thái Tử phi ở trong cung gặp qua Thường nữ quan, nhất kiến như cố, bây giờ còn kéo người ta tới bên người làm nữ quan. Thái Tử phi vậy mà lấy quyền mưu tư?”

Tiêu nhũ nhân cười hỏi một tiếng, Thái Tử phi cười mắng: “Nói như ngươi giống như ta lấy quyền lực mưu tư ân huệ.”

Tiêu nhũ nhân vội nói không dám, tìm vị trí của mình ngồi xuống.

Mặt khác, mấy người kia cũng biết nghe lời ngồi xuống.

“Chắc là Tiêu tỷ tỷ đố kị Thái Tử phi đi, ai bảo cung quy quy định, thân phận chúng ta như vậy, dùng không nổi nữ quan đâu?”

Một nữ tử dáng dấp tương đối thấp bé mở miệng, tràn đầy mùi vị châm chọc.

“Âu Dương nhũ nhân, chú ý lời nói của ngươi.”

Thái Tử phi lạnh lùng liếc nàng một mắt, nói: “Ngươi nếu là cảm thấy bổn cung có thể có nữ quan, ngươi hẳn là cũng muốn có, vậy phải đợi ngươi trèo lên được vị trí của bổn cung lại nói.”

Mặt Âu Dương nhũ nhân nhất thời trắng xanh đan xen, làm như chịu đại ủy khuất, ngồi tại chỗ cắn môi.

“Tốt lắm, đều là tỷ muội, tại sao lại nháo lên chứ? Âu Dương muội muội nên nói xin lỗi với Thái Tử phi, Thái Tử phi nhân từ, cũng sẽ không thể trách tội ngươi ác ý nói nhiều.”

Một nữ tử vẻ mặt ôn hòa nhẹ giọng mở miệng, giọng nói ôn nhu hoà thuận, phảng phất có thể bình phục được cảm xúc mọi người, tâm không khỏi đối với nàng sinh hảo cảm.

Âu Dương nhũ nhân liền đứng dậy, phúc lễ tạ lỗi.

Thái Tử phi phát hỏa cũng không phải, không phát hỏa cũng không phải.

Người mở miệng, chính là Mạc nhũ nhân.

Quả thật là người khó đối phó a...

Đảm đương làm người hoà giải, lại đem nan đề vứt cho Thái Tử phi.

Nếu như Thái Tử phi không nói tha thứ, thì phải mang tiếng là người không nhân từ; nếu nói tha thứ, vậy chẳng phải là đã tỏ vẻ Âu Dương nhũ nhân là “Nói nhiều chứ không có ác ý”?

Bất luận như thế nào, đều do vị Mạc nhũ nhân này mở miệng, nắm cái mũi đi.

“Ha ha.”

Ngay lúc Thái Tử phi cụp xuống mi mắt không mở miệng, bên kia một nữ tử phát ra tiếng cười khẽ.

Trần nhũ nhân thân thể lười biếng ngồi ở trong góc bất nhã ngáp một cái, dùng tay che miệng lên tiếng, nói: “Âu Dương muội muội vừa nghe lời muội muội nói, thì sẽ đứng dậy xin lỗi với Thái Tử phi à... Chậc, chân chó thành như vậy, có thể làm sao nói tốt...”

Nàng đứng lên, miễn cưỡng phúc lễ nói: “Thái Tử phi, thiếp thân có thể trở về không? Mấy bữa nay, Thái Tử gia muốn nghỉ tạm chỗ thiếp thân, thiếp thân lúc này vây được rất, muốn trở về ngủ một giấc.”

Thái Tử phi mặt không biểu cảm nói: “Trở về đi, cũng tốt dưỡng ra nhiều người lười biếng.”

“Đa tạ Thái Tử phi, thiếp thân cáo lui.”

Trần thị phong tình vạn chủng hành lễ, lượn lờ phe phẩy thân thể đi rồi.

Tống lương đệ cảm thấy không thú vị, khô ba ba cáo từ cũng đi rồi.

Lý lương đệ gọi Mạc nhũ nhân, hai người làm bạn rời khỏi. Mạc nhũ nhân đứng lên còn không quên gật đầu cười cười xin lỗi Âu Dương nhũ nhân, ánh mắt Âu Dương nhũ nhân liền dừng ở trên người Lý lương đệ, có chút oán độc.

Tiêu nhũ nhân thở dài, nói với Thái Tử phi: “Đều là thiếp thân vô ý, một câu nói gặp phải tai họa.”

“Không quan hệ tới ngươi.”

Thái Tử phi uống một ngụm nước, sắc mặt thản nhiên nói: “Ngươi cũng trở về đi.”

“Vâng, thiếp thân cáo lui.”

Tiêu nhũ nhân cũng đi rồi, chỉ còn lại Âu Dương nhũ nhân tiến thoái lưỡng nan.

“Xuẩn phụ, ngươi còn không đi, ở lại đây chờ dùng bữa sao?” Thái Tử phi ánh mắt như đao, hận không thể quát chết nữ nhân ngu xuẩn này.

Âu Dương nhũ nhân chỉ cảm thấy nghẹn khuất, thở phì phì hành lễ, quay người chạy đi.

Đám người đi sạch sẽ, Thái Tử phi mới hô khẩu khí, hỏi Thường Nhuận Chi: “Ngươi cảm thấy như thế nào?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »