Kế Thê

Lượt đọc: 6518 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 7
ba ngày

❊ ❊ ❊

Edit: Bộ Yến Tử

Tiểu Hàn thị cho Thẩm thị thời gian ba ngày, trong ba ngày này, tiểu Hàn thị cho người kiểm tra lại sính lễ lúc trước Phương gia đưa tới.

”Thực keo kiệt.” Tiểu Hàn thị nhìn tờ đơn sính lễ, khinh thường cười nhạo.

Lúc đó, ngại việc hai nhà muốn kết thân, nhìn tờ đơn sính lễ quá mức đơn bạc, tiểu Hàn thị không có nói quá một câu. Hiện tại, nhìn thấy tờ đơn sính lễ lúc trước, tiểu Hàn thị nhịn không được độc miệng.

”Nhuận Chi gả qua đó, của hồi môn đồ cưới cộng lại có thể hơn một vạn lượng thôi sao?”

Tiểu Hàn thị nghiêng đầu hỏi Ngọc Cẩn đi cùng nàng kiểm kê sính lễ.

Ngọc Cẩn gật gật đầu nói: “Khi Đại cô nương xuất giá, bởi vì là gả vào hoàng gia, đồ cưới cơ hồ có hai vạn lượng. Khi Nhị cô nương xuất giá, thái thái lo lắng nhị cô nương sau khi gả muốn bồi nhị cô gia đi ra ngoài, cồng kềnh gì đó không có phương tiện mang theo, cho nên cho nhiều của hồi môn vàng bạc, tiền di nương chính mình cho thêm cũng không ít, tổng cộng được có một vạn hai. Bên Tam cô nương không nhiều lắm, nhiều là điền sản phòng xá, nếu quản lý tốt, tiền thu nhưng là cuồn cuộn không ngừng.”

An Viễn hầu tổng cộng có bốn nhi tử và ba nhi nữ, ba nữ nhi là một thê hai thiếp phân biệt sinh. Đại nữ nhi Thường Mộc Chi là đích nữ, gả cho Thụy vương, là thượng tông điệp Thụy vương phi; nhị nữ nhi Thường Thấm Chi gả cho Trấn quốc công Tam phòng thứ xuất Lý Thừa Học, Lý Thừa Học quan bái Hàng Châu, Thường Thấm Chi bây giờ theo hắn ở lại Hàng Châu.

Tiểu Hàn thị gật gật đầu, suy nghĩ một chút thì cười lạnh một tiếng nói: “Không biết, Phương gia kia tham bao nhiêu đồ cưới của Nhuận Chi, thời hạn ba ngày, có thể lấy không ra hay không.”

Hóa ra, sau khi Thẩm thị bị “Đưa” đi, Ngụy Tử xem xét thấy không có ai, lặng lẽ đến trước mặt tiểu Hàn thị đáp lời.

”Thái thái, sau khi cô nương gả đến Phương gia, Phương lão thái thái liền lấy các loại danh mục, hỏi cô nương có muốn bạc không, sau đó thậm chí hỏi thăm cô nương có mấy gian cửa hàng, vài cái thôn trang. Cô nương không có phòng vệ, đều nhất nhất nói ra, Phương lão thái thái nói muốn nhìn một cái cửa hàng thôn trang làm sao vận tác, muốn cô nương đem sổ sách cùng con dấu cho bà ta nhìn một cái. Sau khi Lão thái thái lấy đi, liền không có đưa lại cho cô nương. Sau đó cô nương đến hỏi, lão thái thái nói cô nương bất hiếu, còn nói cô nương tuổi quá nhỏ không hiểu, liền tự chủ trương nói muốn thay cô nương quản...”

Ngụy Tử rất là bất đắc dĩ: “Nô tì và Diêu Hoàng khuyên cô nương nói cho thái thái nghe, cô nương không chịu, trong lòng không đem chuyện này nói ra, phỏng chừng khi đó nghĩ muốn ở Phương gia đợi cả đời, muốn là vì so đo cái này cùng lão thái thái có ngăn cách, sẽ làm cô gia khó làm...”

Sau khu Tiểu Hàn thị nghe xong tự nhiên là giận không thể tả, cho người mời Thường Nhuận Chi đến, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép giáo huấn cho nàng thông suốt.

Lúc bắt đầu, Thường Nhuận Chi không hiểu ra sao, sau đó mới nghe hiểu rõ, ngầm trợn trừng mắt mắng nguyên chủ đầu óc thiếu căn huyền, trên mặt chỉ có thể cúi đầu nghe giáo huấn.

Thu lại tờ đơn sính lễ, tiểu Hàn thị uống một ngụm trà, nha hoàn gian ngoài đến bẩm báo, nói là Thụy vương phi đến.

Thụy vương phi Thường Mộc Chi là thân nữ nhi của tiểu Hàn thị, cũng là hài tử của An Viễn hầu, tự nhiên là hòn ngọc quý trên tay. Bây giờ có thân phận là tức phụ hoàng gia, tự nhiên chú trọng thanh danh, nhà mẹ đẻ có chuyện gì, đều phải đi chỗ nàng bẩm báo một tiếng.

Thường Mộc Chi so với Thường Nhuận Chi lớn hơn năm sáu tuổi, tính tình dịu dàng nhưng cứng cỏi. Nhìn thấy tiểu Hàn thị, mẫu nữ hai người lẫn nhau thấy lễ, tiểu Hàn thị cho người đi mời Thường Nhuận Chi đến.

Thụy vương là nhi tử hoàng thượng, Nguyên Vũ đế trời sanh tính tình nhân hậu, vì cân bằng thế lực trong triều đình, nạp rất nhiều phi tần, hậu cung số lượng khổng lồ, con trai con gái tự nhiên cũng rất nhiều.

Mẫu thân Thụy vương xuất thân thấp hèn, hắn lại là người tính tình hoạt bát, là một hoàng tử không thấy thân phận to lớn gì, trên triều đình hắn cũng không có địa vị, phong vương cũng bất quá là năm kia lập Thái tử, Nguyên Vũ đế cũng phong vương gia cho mấy nhi tử, tránh đi miệng của mấy quần thần.

Bây giờ Thụy vương bất quá là một vương gia nhàn rỗi, tạm giữ chức ở Binh bộ.

Thụy vương làm người hào sảng đại khí, kết giao rất nhiều nhân sĩ dân gian, yêu thích nhất là bào đầu gỗ làm một ít việc của thợ mộc. Nguyên Vũ đế thường xuyên chiêu hắn tiến cung nói chút chuyện dân gian thú vị, bởi vậy mặc dù Thụy vương đối với mọi chuyện chưa hiểu rõ hết, không thể vì Nguyên Vũ đế phân ưu, nhưng cũng có thể ở trước mặt Nguyên Vũ đế giữ được hai phân mặt mũi.

Thấy Thường Nhuận Chi đến, Thường Mộc Chi vội vàng vẫy tay với nàng, đặt nàng ngồi tại bên người, trước tinh tế đánh giá một phen, rồi thở dài nói: “Muội muội đúng là đã chịu khổ.”

Thường Nhuận Chi xấu hổ cười nói: “Khiến đại tỷ tỷ lo lắng.”

”Ta là trưởng tỷ, nếu không lo lắng cho muội, đó mới là không đúng.” Thường Mộc Chi kéo tay Thường Nhuận Chi, nhìn tiểu Hàn thị nói: “Vừa nghe nói việc này làm ta giật cả mình. Ai, sớm biết Phương gia là người như vậy cũng tốt, miễn cho muội muội lại chịu khổ thêm vài năm.”

Tiểu Hàn thị vuốt cằm, dừng một chút có chút lo lắng nói: “Bây giờ, Lão thái thái còn ở am Phổ Thọ, chuyện của Nhuận Chi, không thể không cho người đi Vân Thọ sơn bẩm báo cùng lão thái thái một phen...”

Thường Mộc Chi hiểu rõ tiểu Hàn thị lo lắng cái gì, cười nói: “Chuyện này hãy để cho nữ nhi đi nói cùng lão thái thái đi.”

”Mộc Chi, con nói lão thái thái có thể sẽ không đồng ý không?” Tiểu Hàn thị có chút buồn rầu: “Con cũng biết tính tình lão thái thái, rất cũ kỹ. Nhà chúng ta chưa từng có nữ tử bị hưu, chuyện quả phụ tái giá như vậy. Hòa ly tuy rằng so với bị hưu dễ nghe hơn nhiều, chỉ sợ lão thái thái...”

Thường Mộc Chi ánh mắt cong cong: “Mẫu thân ở trước mặt lão thái thái Phương gia đều đem lời phóng ra ngoài, lão thái thái nếu không đồng ý, chẳng phải là không giữ mặt mũi cho mẫu thân sao? Mẫu thân yên tâm đi, lão thái thái bên kia liền để con lo liệu.”

Tiểu Hàn thị nhẹ nhàng thở ra, Thường Mộc Chi suy nghĩ một chút lại nói: “Mặc dù Hòa ly không coi là đại sự gì, nhưng nếu nói ra, cũng là muốn làm cho người ta nhai lưỡi hai câu. Chúng ta không thể để cho người ta chọc trúng lỗi. Hai ngày này, mẫu thân hay là để cho người ta tung ra lời đồn thổi nói Phương gia sủng thiếp diệt thê, lấy chuyện thứ tử nữ muốn đoạt vị trí đích tử nữ, miễn cho đến lúc đó có người nói Thường gia chúng ta ỷ thế hiếp người.”

Tiểu Hàn thị cười nói: “Này còn đợi con chỉ sao? Mẫu thân đã sớm cho người ta đi làm.”

Thường Mộc Chi chỉ cười cười, lại nhìn về phía Thường Nhuận Chi: “Chờ muội muội hòa ly, mẫu thân lại lo lắng tìm cho muội muội một hôn sự thật tốt. Ta đến lúc đó cũng đến giúp đỡ xem tướng.”

Thường Nhuận Chi nhất thời hắc tuyến, trên mặt lại chỉ có thể làm bộ ngượng ngùng, cúi đầu né tránh ánh mắt Thường Mộc Chi.

Trong Thụy vương phủ sự tình nhiều, tiểu Hàn thị cũng không lưu Thường Mộc Chi bao lâu, liền để nàng trở về.

Thời gian ba ngày nhanh chóng trôi qua.

Thường Nhuận Chi vốn tưởng rằng, ba ngày này Phương Sóc Chương nói không chừng sẽ tới phủ An Viễn hầu giữ lại nàng một hai, không nghĩ tới hắn căn bản không có tới cửa.

Sáng sớm hôm nay, tiểu Hàn thị ăn mặc chỉnh tề, chờ Phương gia lão thái thái cùng Phương Sóc Chương tới cửa.

Thường Nhuận Chi đợi cả một buổi sáng, bóng dáng một người Phương cũng không có thấy.

Tiểu Hàn thị cũng không gấp, Thường Nhuận Chi bồi nàng dùng xong ngọ thiện, còn ngủ một lát, rồi mới nhìn Ngọc Kỳ hỏi: “Phương gia không người đến sao?”

”Hồi thái thái, còn chưa có.”

Tiểu Hàn thị hừ lạnh một tiếng, nói: “Cho người đi Phương gia truyền lời cho lão thái thái, cứ nói phủ nha bên kia giờ Thân canh ba sẽ đóng, quá giờ này, kỳ hạn ba ngày đã vượt qua, đừng để cho lời nói của ta ngày đó chỉ là lời nói đùa.”

Ngọc Kỳ thấp giọng lên tiếng, để cho người đi truyền lời.

Quả nhiên, lần này người Phương gia có động tác.

Bất quá Phương Sóc Chương không có tới, chỉ có Phương lão thái thái Thẩm thị đến, nắm chặt khăn trong tay, ngồi ở trong sảnh đường liền bắt đầu khóc, khóc kể nói đối với chuyện Thường Nhuận Chi bà đã sám hối áy náy, khóc bà mỡ heo mông tâm, khóc bà sai rồi. Thấy Thường Nhuận Chi không để ý, lại khóc lốc với tiểu Hàn thị, nói cùng là nương, tiểu Hàn thị nên hiểu rõ tâm tình của bà vân vân, nhìn không đáng thương á.

Tiểu Hàn thị liền híp mắt nhìn bà khóc kể bà dưỡng nhi nhiều năm cực nhọc, khóc kể Phương gia có thể để con bà đề tên bảng vàng không dễ, nghe Thẩm thị vừa khóc vừa ngừng, giống như đang xem hí kịch.

Đợi lúc Thẩm thị nghỉ xả hơi, tiểu Hàn thị hỏi Thường Nhuận Chi: “Bây giờ là giờ nào rồi?”

Thường Nhuận Chi trong lòng buồn cười, lại cung kính đáp: “Giờ Thân sơ.”

Tiểu Hàn thị có thể coi là vẫn giữ vẻ mặt ôn hoà, nói: “Lão thái thái khóc xong rồi sao? Chỉ còn hơn nửa canh giờ, tính toán thời gian đi lên phủ nha, lúc này lên đường có thể đuổi nhanh được đó nha.”

Thẩm thị vừa nhắc đến nhất thời ủ rũ, vẻ mặt cầu xin Thường Nhuận Chi nói: “Con dâu, một đêm phu thê trăm ngày ân ái, con cứ như thế vô tình muốn đem Chương nhi bỏ xuống được sao?”

Thường Nhuận Chi mặt mày nhàn nhạt, nhẹ nhàng cười: “Lão thái thái, hôm nay chúng ta không nói chuyện tình, vẫn là nói chuyện tiền tốt hơn. Không biết đồ cưới của ta, lão thái thái kiểm kê tốt chưa?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »