Kế Thê

Lượt đọc: 6740 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 79
tỷ khống

❊ ❊ ❊

Editor: Bộ Yến Tử

Thường Âu nghe nói Lưu Đồng đến Hầu phủ, cố ý tìm tới.

Nào biết khi vừa tới liền thấy Lưu Đồng đang nói chuyện với tam tỷ của mình.

Thường Âu nhíu lông mày, bước qua làm dãy phân cách đứng giữa hai người.

"Tiểu tứ làm sao lại đến?"

Thường Nhuận Chi kinh ngạc nhìn Thường Âu, hỏi:

"Lúc này không phải đệ nên ở trường học đọc sách sao?"

Thường Âu hừ hừ hai tiếng, phòng bị nhìn chằm chằm Lưu Đồng, nhưng mà làm Lưu Đồng cảm thấy không hiểu.

Mặc dù tương lai Lưu Đồng là con rể Hầu phủ, cũng là tỷ phu của Thường Âu, nhưng cho đến cùng hắn cũng là Hoàng tử, sao có thể để người vô lễ như vậy chứ?

Thường Nhuận Chi nhẹ giọng nói:

"Tiểu tứ, sao đệ lại không biết lễ nghi như vậy hả? Nhìn thấy Cửu Hoàng tử còn không chào?"

Thanh âm tuy rằng nhẹ, nhưng chân thật đáng tin.

Thường Âu ủy khuất nhìn Thường Nhuận Chi, nhưng là làm Thường Nhuận Chi mềm lòng.

Cũng may Lưu Đồng rất biết điều làm người giảng hòa, nói:

"Không có chuyện gì, Tiểu Tứ đây là không xem ta như ngoại nhân đó, ta cao hứng."

Lưu Đồng nở nụ cười, lại hỏi Thường Âu:

"Tiểu tứ hạ học?"

Thường Âu hừ một tiếng tính như trả lời, trầm mặc không hé răng dựa ở bên người Thường Nhuận Chi.

Thường Nhuận Chi sờ sờ đầu hắn.

Thường Âu đã mười một tuổi, cũng được tính là một nửa đại tiểu tử. Tuy rằng vóc người còn chưa lớn, nhưng trong một năm này vóc dáng lại cao lên rất nhiều. Một thiếu niên lang nhẹ nhàng như vậy, tiếp qua vài năm nữa sẽ lớn lên, bà mối đăng môn làm mối không biết có bao nhiêu.

Lần trước Tiền di nương trải qua nhắc nhở chỉ điểm của Thường Nhuận Chi, ngược lại cũng không ngoan bắt Thường Âu đọc sách.

Vì thế, Thường Âu càng thêm yêu thích tam tỷ hắn, chỉ cảm thấy có tam tỷ hắn ở đây, hắn làm cái gì đều thư thái.

Nhưng không đợi đến lúc hắn muốn thừa dịp trong khoảng thời gian này tam tỷ hồi phủ, cùng tam tỷ hảo hảo trò chuyện, trong phủ đột nhiên đưa thánh chỉ tới, tứ hôn cho tam tỷ.

Hừ! Lập gia đình có cái gì tốt! Lúc trước tam tỷ phu kia xuất thân hàn môn còn ghét bỏ tam tỷ, mặt sau tỷ phu này lại là Hoàng tử, không biết sau lưng sẽ đối xử thế nào với tam tỷ nữa nha.

Thường Âu cường tì khí lên, càng xem càng cảm thấy Lưu Đồng không vừa mắt, lúc đối mặt Lưu Đồng tự nhiên sẽ không có sắc mặt tốt.

Bình thường gặp phải người như vậy, hơn phân nửa Lưu Đồng sẽ khinh thường chú ý, quay đầu bước đi. Nhưng bây giờ đối tượng là đệ đệ của Thường Nhuận Chi, hắn không có tức giận, chính là cười rộ lên có chút xấu hổ ngu đần.

Tiểu cữu tử tương lai vì sao không thích hắn nhỉ?

Lưu Đồng bồn chồn, đảo mắt nhìn Thường Nhuận Chi ôn hòa nói chuyện với Thường Âu, một ít chuyện nhỏ vụn vặt cũng có thể nói lâu như vậy.

Hắn ở một bên nghe không biết chán, còn hưng trí bừng bừng thỉnh thoảng cắm vào một hai câu.

Thường Nhuận Chi sẽ trả lời hắn, còn Thường Âu lại làm như không thấy hắn.

Đại khái là vì Thường Âu đến bên này quấy rầy hai người tâm tình bị tiểu Hàn thị biết được, một lát sau nha hoàn trong tiểu viện của tiểu Hàn thị đến mời Thường Âu đi qua, nói thái thái tìm hắn.

Thường Âu mặt mũi không vừa ý, trừng mắt nhìn Lưu Đồng nửa ngày, vẻ mặt rối rắm suy nghĩ một lát, nói:

"Ngươi cùng tam tỷ ta hảo hảo nói chuyện, không được bắt nạt nàng."

Lưu Đồng dở khóc dở cười:

"Ta khi nào bắt nạt tam tỷ của đệ?"

"Hiện tại không có."

Thường Âu không chút khách khí đánh giá hắn một phen, nói:

"Chờ khi tam tỷ gả cho ngươi, ngươi cũng không chuẩn bắt nạt nàng."

Lưu Đồng liền giật mình.

Tiểu cữu tử tương lai này không vừa lòng tỷ phu, cho nên cho hắn xem sắc mặt, nhưng lại biết hôn sự này không thể đổi, sợ tương lai hắn bởi vì nổi giận mà giận chó đánh mèo lên người Thường Nhuận Chi, cho nên đang cảnh cáo hắn.

"Được, Tiểu Tứ yên tâm, tỷ phu nhất định sẽ không bắt nạt tam tỷ của đệ."

Lưu Đồng cam đoan thề son sắt, đổi lấy cũng là một câu nói thầm của Thường Âu:

"Còn không phải tỷ phu á..."

Nha hoàn ở một bên nghe xong đoạn đối thoại của hai người, trên trán ẩn ẩn đổ mồ hôi, thúc giục nói:

"Tứ thiếu gia mau đi đi, thái thái chờ đó."

Thường Âu lúc này mới quyệt miệng bỏ đi.

Thường Nhuận Chi nhìn theo hắn rời khỏi, bắt đắc dĩ nói với Lưu Đồng:

"Huynh đừng so đo với Tiểu Tứ nha."

Lưu Đồng lắc đầu nói:

"Sẽ không."

Dừng một chút, hắn nói:

"Nhìn ra được nàng rất sủng hắn."

"Đúng vậy."

Thường Nhuận Chi cười nói:

"Trong phủ chỉ có hắn là một tiểu nhân nhi, không sủng hắn thì sủng ai? Huống chi Tiểu Tứ cũng không bị làm hư, luôn làm người ta muốn sủng hắn một ít."

Lưu Đồng nghe có chút hâm mộ, nhẹ giọng nói:

"Hắn luyến tiếc nàng xuất giá."

Thường Nhuận Chi dừng một chút, cười nói:

"Ừ, ta biết."

Nói xong liền nhìn Lưu Đồng nháy mắt mấy cái nói:

"Không uổng phí ta đau hắn một hồi."

Thường Âu xuất hiện bất quá chỉ là tiểu nhạc đệm, rất nhanh liền qua đi.

Thường Nhuận Chi và Lưu Đồng tán bước trò chuyện không nhìn trời, thời gian cũng lặng yên trôi qua. Đợi đến khi hạ nhân nhắc nhở, mới biết được đã đến lúc phải dùng cơm trưa.

Lưu Đồng cùng An Viễn hầu và bốn vị thiếu gia Hầu phủ dùng bữa, Thường Nhuận Chi cùng đám người tiểu Hàn thị ngồi riêng một bàn.

Tiểu Hàn thị chiếu cố, Nhạc thị cũng nhân cơ hội này nhìn con rể tương lai của mình.

Nhạc thị là người không nhiều chủ kiến, theo chỗ tiểu Hàn thị biết được Cửu Hoàng tử là lão thái thái xem trọng, cọc hôn sự này cũng là lão thái thái tác thành, tự nhiên đối với Lưu Đồng không có ý kiến, còn nhắc Thường Nhuận Chi sau này muốn quá ngày lành.

Nhạc thị luôn luôn nhận định lão thái thái có ánh mắt hảo, nếu là do lão thái thái nhìn trúng, thì phải là tốt nhất.

Mẹ vợ xem con rể, càng xem càng vui mừng, Nhạc thị theo nhà ăn đi ra, liền cười đến hợp bất long chủy.

Tiền thị liền trêu ghẹo bà nói:

"Khi lần đầu tam cô nương xuất giá, cũng chỉ nhìn thấy ngươi khóc, sau đó tam cô nương bị ủy khuất hòa ly hồi phủ. Lúc này tam cô nương vừa muốn xuất giá, ngươi cũng đã nở nụ cười. Nghĩ đến lần này tam cô nương là gả đúng người, sau này cũng sẽ không thể chịu ủy khuất."

Nhạc thị nhớ tới cọc hôn sự lần đầu của nữ nhi, tranh luận:

"Cũng là do ta khi đó không chịu van cầu thái thái, để lão thái thái ra mặt nhìn người..."

"Tốt lắm, ta không xem từ trước, liền xem về sau."

Tiền thị vỗ vỗ tay Nhạc thị, nói:

"Sau khi tam cô nương xuất giá đã là Hoàng tử phi, so với thân phận thái thái Phương gia còn cao quý hơn. Cửu hoàng tử còn chưa có con nối dòng, tam cô nương vào phủ nếu có thể một lần được con trai, vị trí này đã có thể ngồi được vững vàng. Ai còn nhớ thương Phương gia."

Nhạc thị cũng là hết giận gật gật đầu, lại chần chờ ngập ngừng nói:

"Tiền tỷ tỷ, ngươi nói... Tam cô nương xuất giá hai năm, đều không thể có thai, có phải hay không..."

"Phi phi phi!"

Tiền thị lập tức nói:

"Đó là bởi vì họ Phương kia cách xa tam cô nương, tam cô nương lại bị bệnh, thân thể tam cô nương cũng không có tật xấu."

Nhạc thị cũng vội vàng hướng trên đất thóa hai miệng, nói:

"Tiền tỷ tỷ nói không sai, sau khi tam cô nương hồi phủ lão gia thái thái đã mời thái y xem mạch cho nàng, còn điều trị thân thể cho nàng, tam cô nương nhất định có thể hảo hảo mà, sau khi lập gia đình nhất định sẽ sinh đại mập tiểu tử."

Tiền thị cười gật đầu, lại nghĩ tới cái gì che miệng nói:

"Lại nói tiếp, nghe nói lúc trước Cửu Hoàng tử còn từng đưa dược liệu trong phủ tới, nhường tam cô nương bồi bổ thân thể... Nói không chừng lúc ấy Cửu Hoàng tử nhận thức tam cô nương, liền quan tâm tam cô nương. Hai cái hài tử này thật đúng là có duyên phận."

Nhạc thị tự nhiên hi vọng nữ nhi và con rể có thể hòa thuận mĩ mãn, nghe Tiền thị nói như vậy nụ cười liền treo trên mặt, thật lâu cũng không tiêu, lại cùng Tiền thị nói xong lời hay về Cửu Hoàng tử.

Rõ ràng lúc này hai người mới thấy mặt Lưu Đồng, lúc tán gẫu hắn nhưng lại cũng tán gẫu được quật khởi, nói xong, đề tài đã oai đến chân trời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »