Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Lượt đọc: 18487 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 79
sư tôn của bổn toạ diễn kịch.

❊ ❊ ❊

(Vui lòng không mắng chửi nhân vật quá nặng lời.)

Nếu không phải rõ Sở Vãn Ninh như lòng bàn tay, thấy dáng vẻ nói chuyện nghiêm trang của y, Mặc Nhiên cảm thấy có khi mình thật sự tin lời nói bậy này của y mất.

Hạ Tư Nghịch là con trai Sở Vãn Ninh?

Đùa gì thế, coi hắn là tên ngốc à?

Có điều mặt mũi sư tôn luôn không nên chạm vào, vì thế ngày tiếp theo, Mặc Nhiên thi thoảng lại phối hợp diễn kịch với Sở Vãn Ninh, bày ra dáng vẻ "Trời ơi" "Hóa ra là thế" "Không ngờ sư tôn lại là nam tử phóng đãng không kiềm chế được như vậy", cứ phản ứng như thế.

Không thể không nói, tuy rằng không biết Sở Vãn Ninh đến tột cùng muốn làm gì, nhưng trêu đùa thế này cũng khá thú vị.

Mặc Nhiên lâu lâu lại trêu y, khi nghỉ chân ở quán trà, Mặc Nhiên nâng má, mở to đôi mắt lưu ly trong sáng gọi: "Sư tôn sư tôn."

Sở Vãn Ninh uống một ngụm trà, nâng mi lên nhàn nhạt nhìn hắn: "Hửm?"

"Vì sao người không nhận Hạ sư đệ thế?"

Sở Vãn Ninh bảo: "Cũng không phải không nhận, duyên phận chưa tới."

"Khi nào duyên phận mới tới nha?"

"Xem tạo hóa của nó."

Mặc Nhiên nhìn dáng vẻ cao thâm khó lường của y, nhịn cười tới đau cả sườn, vẫn phải bày ra thái độ thương hại: "Hạ sư đệ thật đáng thương mà."

Lại ví như khi đi ngang nhau trên đường, Mặc Nhiên giơ tay hái một cành dương liễu, dọc đường đi trêu chó đánh mèo, nhàn rỗi nhàm chán, lại gọi Sở Vãn Ninh.

"Sư tôn sư tôn."

"Chuyện gì?"

"Ta hỏi nhỏ người chuyện này nhé." Mặc Nhiên cười tủm tỉm nói, "Sư nương... Là ai vậy? Có đẹp không?"

Sắc mặt Sở Vãn Ninh khẽ đổi, ngay sau đó dùng một tiếng ho nhẹ để che giấu.

"Tạm được."

"Ấy? Chỉ tới thế thôi ư?" Mặc Nhiên kinh ngạc nói, "Ta còn tưởng người có thể khiến sư tôn coi trọng, đương nhiên phải là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành rồi."

"..."

Mặc Nhiên ghì hàm thiếc và dây cương, dán sát con ngựa đen của mình lại con ngựa trắng của Sở Vãn Ninh, tiện hề hề thò lại gần hỏi: "Sư tôn còn hay đến chỗ sư nương không?"

"... Đến cái gì?" Sở Vãn Ninh âm lãnh liếc hắn, môi trên chạm môi dưới, lành lạnh nói, "Sư nương ngươi mất rồi."

Mới nói hai câu đã bóp chết vợ mình luôn à? Mặc Nhiên thiếu chút nữa sặc nước miếng: "Mất, mất rồi?... Sao lại mất?"

Sở Vãn Ninh mặt vô biểu tình: "Khó sinh."

"..." Phì há há há há há.

Nếu không phải tình huống không cho phép, khéo Mặc Nhiên phải cười ngã xuống ngựa lăn lộn trên đất.

Đề tài thú vị như vậy, Mặc Nhiên đương nhiên không dễ buông tha. Hôm sau trước khi lên đường rửa một túi đào căng mọng, cất trong hầu bao của Sở Vãn Ninh để đi đường ăn, lừa y nói đùa với mình thêm hai câu.

"Sư tôn, ta có thể biết sư nương là ai, tên gì không?"

Sở Vãn Ninh cầm một quả đào, bất động thanh sắc ăn nó, sau đó thanh lãnh nói: "Người mất lâu rồi, biết tên nàng có ích gì."

Mặc Nhiên rất nghe lời tiếp tục diễn kịch: "Tôn chủ đã dạy phải biết hiếu kính, sư nương cho dù hồng nhan bạc mệnh, là đồ đệ cũng phải ghi nhớ tới, thanh minh đông chí, phải tế bái."

Sở Vãn Ninh tiếp tục ăn đào phần y, nhàn nhạt nói: "Không cần. Sư nương ngươi không phải tục nhân như thế, không thích mùi hương khói."

Mặc Nhiên bĩu môi âm thầm trợn trắng mắt, thầm nghĩ: Rõ ràng là ngươi nhất thời không nghĩ ra thân thế sư nương, thế mà còn mặt mũi nghiêm trang bảo sư nương phiêu nhiên xuất trần không dính khói lửa phàm tục. Trên mặt vẫn cười ngọt lịm: "Sư nương thoát tục như vậy, cũng là người tu tiên ạ?"

Sở Vãn Ninh dừng một chút, ngón tay trắng như sương tuyết cầm đào, nhai chậm rì rì, mới nói: "Không sai."

Mặc Nhiên chớp đôi mắt tò mò: "Sư nương là người môn phái nào ạ?"

Sở Vãn Ninh tính thử tuổi tác Hạ Tư Nghịch, tính ra khi ấy mình vẫn ở Lâm Nghi, không chút gợn sóng nói: "Nho Phong Môn."

"Ồ..." Mặc Nhiên hơi nhướng mày. Rõ ràng để sơ hở cho Sở Vãn Ninh kiếm lời rồi, Nho Phong Môn luôn coi trọng nam đệ tử, nữ đệ tử tuy được dạy võ học cũng không bị bạc đãi, nhưng xưa nay không xuất đầu lộ diện, ra cửa tuyệt đối không để lại phương danh, bởi vậy nữ tu Nho Phong Môn tuy bản lĩnh cao cường, nhưng trên giang hồ chỉ biết tới bốn chữ "Nữ tu Nho Phong", lại không ai biết danh hào của từng người, nên Sở Vãn Ninh tuy có vô căn cứ, cũng không xác minh được.

Có điều Mặc Nhiên đâu phải người dễ bỏ qua, lập tức chấn chỉnh tinh thần, bám riết không tha hỏi: "Vậy sư tôn quen sư nương khi nào, sao lại quen?"

"Chuyện này..."

Sở Vãn Ninh nhất thời không bịa nổi, đang do dự, ánh mắt chạm phải đôi mắt sáng ngời của Mặc Nhiên, đột nhiên nhận ra mình căn bản không cần trả lời câu hỏi của hắn, lập tức mím môi, vung tay áo rộng, giọng lạnh lùng nói: "Chuyện riêng của vi sư, ngươi hỏi nhiều thế làm gì?"

Nói xong ghì cương giục ngựa, một bộ bạch y tuyệt trần bỏ đi, vứt Mặc Nhiên ở sau.

Hai người du đãng bên ngoài hơn mười ngày, đi qua mấy tiểu tiên môn, điều tra gần mấy chỗ bán vũ khí và linh thạch, vẫn chưa phát giác bất cứ dấu vết nào bị bỏ lại.

Mấy ngày này, Sở Vãn Ninh thỉnh thoảng sẽ dùng hải đường truyền tin, liên hệ với Tiết Chính Ung xong, lại cùng Mặc Nhiên ra khách điếm, tới chợ ở môn hạ lệ thuộc Cô Nguyệt Dạ xem xét tình hình.

Cô Nguyệt Dạ là dược tông đệ nhất thiên hạ, cũng là sư môn của mẹ Tiết Mông – Vương phu nhân.

Tòa tiên môn này nằm trên hòn đảo tên "Đảo Lâm Linh", nhưng trên thực tế đảo Lâm Linh không phải một hòn đảo thật sự, mà là lưng con Huyền Vũ to lớn. Con Huyền Vũ kia đã trăm vạn năm tuổi, có huyết khế với thủy tổ trưởng lão Cô Nguyệt Dạ, cả tòa tiên môn ngao du trên biển, dùng tiên khí độc hữu dễ chịu trồng vạn cây trăm hoa.

Môn đồ Cô Nguyệt Dạ xưa nay thần bí khó lường, không tranh thế. Bản thân môn phái cũng không thường giao lưu với bên ngoài, chỉ mười lăm mỗi tháng, Huyền Vũ sẽ đưa cả tiên môn tới gần bến cảng Dương Châu, lúc này người các môn phái khác sẽ vào đảo mua sắm dược vật, cũng có thương nhân chào hàng vũ khí linh thạch với họ, cùng với ít thương phẩm thường ngày mua không được trên đảo.

Có điều, đảo Lâm Linh cũng không phải nơi nổi danh nhất Cô Nguyệt Dạ, mà là "Hiên Viên Các", Hiên Viên Các thuộc môn hạ Cô Nguyệt Dạ, là cửa hàng lừng lẫy tiếng tăm ở Tu Chân giới.

Nơi này mỗi tháng mở bán hai lần, chính là bán dược vật cao cấp nhất của Cô Nguyệt Dạ, cùng với các hi thế trân bảo. Tuy nói thương phẩm thường bị cấm ở Tu Chân giới, nhưng cũng không ai muốn làm địch với Cô Nguyệt Dạ, dù sao linh dược hơn nửa Tu Chân giới đều từ phái này ra, từ góc độ nào đó nhìn, thực lực Cô Nguyệt Dạ cũng không thấp hơn đệ nhất đại phái "Nho Phong Môn" là bao.

"Nơi này nhiều tai mắt, ngươi mặc áo choàng đi."

Vào đảo Lâm Linh càng lúc càng nhiều người, Sở Vãn Ninh kéo mũ trùm của mình lên, nhẹ giọng nhắc nhở Mặc Nhiên.

Tuy Hiên Viên Các luôn tôn kính, để nhã tọa hàng đầu cho các đại môn phái, nhưng vì nơi này là nơi trao đổi và giao dịch đen, phần lớn các tình huống, tu sĩ thường che mặt không để ai thấy, e sợ người ta soi mói, hoặc vô duyên chọc trúng họa sát thân.

Mặc Nhiên và Sở Vãn Ninh vào Hiên Viên các, các chia làm ba tầng, giữa trung tâm tầng thứ nhất dựng một đài sen ngọc chín cánh sừng sững, che chở kết giới phòng hộ cửu trọng không phá vỡ nổi nơi đây, đây là nơi sẽ bày bán thương phẩm.

Lấy đài bạch ngọc làm trung tâm, phía đông nam tây bắc kéo dài lụa đỏ thành hàng trăm chiếc ghế dài, là ghế bình thường nhất.

Tầng thứ hai là nhã tọa, mỗi gian đều có một chiếc cửa sổ gỗ kim sắc lớn, phía trước phủ một lớp rèm mỏng, chiếc rèm kia dệt từ lụa nguyệt ngân, từ trong nhìn ra ngoài rõ ràng, nhưng từ ngoài lại không nhìn được vào trong, rất thích hợp giữ tư mật cho khách. Chẳng qua giá cả đắt đỏ, mỗi canh giờ là chín nghìn kim.

Sở Vãn Ninh không thích lộ diện trước người khác, cầm lá vàng Tiết Chính Ung gửi tới, tiêu không chút đau lòng.

Nô bộc phục vụ khách nhân ở Hiên Viên Các đều có khế ước sinh tử với các chủ, sẽ không để lộ việc tư của khách nhân, nhưng cho dù vậy, Sở Vãn Ninh vẫn không yên tâm, y muốn vị trí tốt nhất, để người hầu bưng hai vò tuyết địa lãnh hương, tám loại hoa quả tám loại mứt, bốn loại điểm tâm và bánh kẹo lên, sau đó cho người lui xuống.

Trong phòng chỉ còn y và Mặc Nhiên, Sở Vãn Ninh nâng tay, bỏ áo choàng, đứng trước cửa sổ nhìn đầu người chen chúc bên dưới.

"Nghe tôn chủ nói, lần này Hiên Viên Các đấu giá vũ khí, tên là Quy Lai."

"Quy Lai?" Mặc Nhiên lắc đầu, "Chưa từng nghe tới."

"Là một thần võ."

Mặc Nhiên lắp bắp kinh hãi: "Thần võ? Nhưng không phải Kim Thành trì đã——"

"Ta hiểu ý ngươi. Nhưng nghe nói thần võ Quy Lai được phát hiện ở một ngôi mộ vô danh, hẳn là chủ nhân trước đây của nó đã chết khi không có con nối dõi để truyền lại, nên mang thần võ theo tùy táng."

"... Hóa ra là thế."

Nhưng mà thần võ đã được chủ ban tên, sau khi chủ chết, thần võ sẽ truyền cho con nối dõi. Những người khác dù lấy được thần võ, cũng khó có thể phát huy hết thực lực, Mặc Nhiên thấy, loại mua bán vũ khí này cũng không có ý nghĩa lắm.

Sở Vãn Ninh nhìn ra tâm tư của Mặc Nhiên, liền nói: "Tuy thần võ đã nhận chủ không thể phát huy hết sức mạnh, nhưng dù sao, sức mạnh vẫn hơn vũ khí tầm thường mấy lần. Những người này cũng sẽ xua như xua vịt."

Mặc Nhiên hiểu rõ trong lòng: "Ta hiểu ý sư tôn, người bình thường cùng cực cả đời khó mà thấy thần võ, nếu thanh "Quy Lai" này phát hiện trong ngôi mộ vô danh, nếu đã lâu, vậy mọi người hơn phân nửa sẽ dùng linh lực của mình để thử, nhỡ đâu mình là hậu nhân của nguyên chủ thì sao? Thử chút cũng không mất gì."

"Đúng là thế."

Mặc Nhiên suy tư nói: "Thần võ khó gặp, cố tình lúc này lại có một thanh thần võ vô chủ đấu giá. Thấy sao cũng là con đường của Câu Trần giả kia, dùng món đồ dởm này ra lừa gạt mọi người phóng thích linh lực, để hắn biết mọi người ở đây có ai là tinh hoa linh thể hắn đang tìm không."

Sở Vãn Ninh thong thả ung dung ngồi xuống ghế, rót một tách tuyết địa lãnh hương, chậm rãi uống. Y nhìn biển người chen chúc phía dưới, thấp giọng nói: "Đúng là thế. Cho dù thần võ này là thật hay giả, có phải do Câu Trần giả sắp xếp không, thăm dò vẫn không sai."

Lời vừa dứt, chợt nghe dưới lầu ồn ào.

Sở Vãn Ninh và Mặc Nhiên nhìn xuống, đều hơi giật mình——

Chỉ thấy Kim Môn Hiên Viên Các mở rộng, một đám tu sĩ che mặt trùm mũ, hai vạt áo lam tung bay, thiếu niên thúc ngọc quan lỗi lạc đi tới, nam tử đi đầu thân hình cao gầy, oai hùng tuấn tiếu, không chút vì mình dạo chợ đen mà che giấu hành vi của mình.

Mặc Nhiên kinh ngạc nói: "Diệp Vong Tích?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nhục bao bất cật nhục