Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Lượt đọc: 18387 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 3
sư ca của bổn tọa.

❊ ❊ ❊

Ừm... Nếu linh hồn kiếp trước quay về, tu vi hùng mạnh của kiếp trước, có thể cũng quay về không?

Mặc Nhiên thử vận linh lực, cảm nhận linh lực trong người, tuy dồi dào, nhưng không cường đại. Nói cách khác, tu vi của hắn không được kế thừa lại.

Nhưng mà việc này cũng chẳng sao, hắn trời sinh thông minh, tính giác ngộ lại cao, cùng lắm thì tu luyện lại, cũng không có gì ghê gớm. Huống chi việc trùng sinh đã là chuyện vui, mặc dù không được hoàn mỹ, cũng đều bình thường. Mặc Nhiên nghĩ vậy, liền thu răng nanh lại, như dáng vẻ thiếu niên mười lăm tuổi nên có, cực kỳ vui vẻ chuẩn bị quay về môn phái.

Ở ngoại ô, chợt có xe ngựa đi qua, bánh xe lăn nhanh, lúc này sẽ chẳng có ai chú ý đến Mặc Nhiên vừa mới mười lăm tuổi.

Thỉnh thoảng có thôn phụ bận rộn nơi đồng ruộng, rảnh rỗi ngẩng đầu lên, thấy thiếu niên đẹp mắt lạ thường, ánh mắt sẽ sáng ngời, hai mắt nhìn chằm chằm.

Mặc Nhiên cũng cười hì hì, không chút khách khí nhìn lại, đến tận khi khiến người phụ nữ có chồng đó nhìn đến đỏ mặt, cúi đầu xuống.

Chạng vạng tối, Mặc Nhiên vào trấn Vô Thường, nơi cách rất gần Tử Sinh Đỉnh, chiều hôm hiện một vầng hồng nhạt như máu, chiếu lên ngọn núi nguy nga nhuộm đỏ. Sờ bụng, hơi đói, vì thế hắn quen cửa quen nẻo vào tửu lầu, nhìn thẻ bài màu đỏ viết chữ đen ghi tên đồ ăn trước quầy, nhanh nhẹn chọn món nói: "Chưởng quầy, cho một đĩa bổng bổng kê, một đĩa phu thê phế phiến, hai cân rượu trắng, lại thêm một đĩa thịt bò."

Tiếng người dừng nghỉ chân nói chuyện rất nhiều, thật náo nhiệt, tiên sinh kể chuyện trên đài phe phẩy quạt, đang kể về chuyện xưa ở Tử Sinh Đỉnh, mặt mày hớn hở, nước miếng bay tứ tung.

Mặc Nhiên ngồi sát cửa sổ, vừa ăn cơm, vừa nghe người ta kể chuyện.

"Mọi người đều biết, Tu Chân giới chúng ta dựa vào vị trí phân chia, chia làm Thượng Tu giới và Hạ Tu giới, hôm nay chúng ta kể đến môn phái tài giỏi nhất ở Hạ Tu giới, Tử Sinh Đỉnh. Hà, phải biết là, trấn Vô Thường của chúng ta mấy trăm năm trước chỉ là một trấn nhỏ hoang vắng nghèo nàn, bởi vì cách cửa vào Quỷ giới rất gần, trời âm u, thôn dân cũng không dám ra khỏi cửa, nếu không thì lúc đi lại trong đêm, cần phải có đồ đuổi ma linh, đốt tiền giấy, vừa kêu "Người đến cách núi nặng, quỷ đến cách giấy nặng", vừa nhanh chóng đi qua. Nhưng nhìn hôm nay xem, trấn chúng ta náo nhiệt phồn hoa, so với nơi khác cũng không khác gì, đều là nhờ ơn của Tử Sinh Đỉnh. Nơi này, không nghiêng không lệch, ở ngay lối vào Quỷ môn quan, nằm giữa hai giới âm dương. Tuy lập phái chưa lâu, nhưng......"

Đoạn lịch sử này, Mặc Nhiên nghe tới tai cũng muốn kết kén luôn rồi, vì thế hứng thú của thiếu chuyển ra ngoài cửa sổ, thất thần nhìn quanh. Đúng lúc này, dưới lầu có mấy sạp, mấy đạo sĩ mặc đồ của người nơi khác dùng vải đen che lồng sắt, đang bán nghệ nơi đầu đường.

So với lão tiên sinh kể chuyện thì thú vị hơn.

Sức chú ý của Mặc Nhiên bị hấp dẫn sang đó.

"Xem chút đi, xem chút đi, đây chính là mãnh thú thượng cổ Tì Hưu con, bị ta bắt được. Bây giờ còn nhỏ, vẫn có thể làm xiếc, tính toán! Hành hiệp trượng nghĩa không dễ, ai có tiền cho tiền, không có đứng xem, tới xem trò hay – Tì Hưu gảy bàn tính!"

Chỉ thấy mấy đạo sĩ ồn ào nhấc vải đen lên, trong lồng sắt đóng kín, rõ ràng là mấy yêu thú mặt người thân thú.

Mặc Nhiên: "..............."

Mấy thằng nhãi con lông xù xù này á?? Cũng dám gọi là Tì Hưu?

Trâu thật thì mau thổi xé trời, ai tin người đó đầu óc như lừa.

Nhưng không bao lâu Mặc Nhiên đã được mở rộng tầm mắt, hai mươi ba mươi cái đầu lừa vây xung quanh xem trò, thỉnh thoảng reo hò vỗ tay, không khí náo nhiệt, người trong tửu lầu cũng không nhịn được nhìn ra ngoài, làm cho tiên sinh kể chuyện xấu hổ.

"Tôn chủ Tử Sinh Đỉnh hiện giờ, uy dang hiển hách, danh tiếng truyền xa-"

"Hay!! Lại diễn thêm một trò nữa đi!"

Tiên sinh kể chuyện nghe tiếng cổ vũ, cũng nhìn ra ngoài, chỉ thấy khách nhân kia mặt đỏ bừng, hưng phấn lạ thường, nhưng ánh mắt hiển nhiên không phải nhìn mình, mà là rạp xiếc dưới lầu.

"Này, Tì Hưu gảy bàn tính đâu?"

"Úi chà chà chà, thật lợi hại!"

"Hay! Hay lắm! Diễn Tì Hưu ném táo đi!"

Người trong lâu cười ha ha, đều tới bên cửa sổ xem náo nhiệt. Tiên sinh kể chuyện vô cùng đáng thương tiếp tục kể: "Tôn chủ nổi danh nhất, ông ấy có một chiết phiến, ông ấy......"

"A ha ha ha ha, Tì Hưu lông nhạt nhất muốn cướp táo ăn, nó còn lăn lộn trên mặt đất!"

Tiên sinh kể chuyện lấy khăn tay lau mặt, tức đến môi cũng hơi run lên.

Mặc Nhiên nhấp môi, giãn mặt ra cười, thong thả ung dung che mặt sau rèm mà nói: "Đừng kể chuyện Tử Sinh Đỉnh nữa, hát đoạn "Thập Bát Mô" đi, bảo đảm kéo người trở về."

Tiên sinh kể chuyện không biết người sau rèm là công tử Mặc Nhiên của Tử Sinh Đỉnh, rất có khí tiết mà cắn răng: "Thô bỉ, từ ngữ thô bỉ, không chút, không chút thanh nhã."

Mặc Nhiên cười nói: "Nơi này còn thanh nhã chỗ nào nữa? Ông cũng đừng thẹn quá hoá giận."

Dứt lời, dưới lầu chợt ầm ĩ.

"Ôi ôi! Phi ngựa thật nhanh!"

"Là Tiên Quân Tử Sinh Đỉnh đó!"

Tiếng bàn tán sôi nổi, một con ngựa đen từ phía Tử Sinh Đỉnh chạy đến, nhanh như chớp sát lại rạp xiếc!

Người ngồi trên ngựa, đội đấu lạp, mặc áo choàng đen, che kín mít, nhìn không ra tuổi hay giới tính, còn một phụ nhân tầm ba bốn mươi tuổi, tay chân thô kệch, mặt đầy sương gió.

Phụ nhân nhìn mấy con gấu kia chợt khóc, bà ngã xuống ngựa, nghiêng ngả lảo đảo mà tiến lên, ôm lẩy một con gấu người đã quỳ xuống đất gào khóc: "Con ơi!!! Con của mẹ-"

Người chung quanh ngây ngốc. Có người gãi đầu lẩm bẩm nói: "Người nhà à? Đây không phải thượng thú thần cổ Tì Hưu con sao? Sao nữ nhân này lại gọi nó là con?"

"Đây không phải Tì Hưu mẹ chứ."

"Ui chao, thật lợi hại, mẹ nó cũng tu thành hình người rồi."

Thôn dân không hiểu biết, ở ngoài hồ ngôn loạn ngữ, nhưng Mặc Nhiên bắt đầu ngẫm lại.

Tương truyền, có mấy đạo sĩ giang hồ sẽ đi lừa gạt trẻ con, sau đó cắt lưỡi tiểu hài tử, khiến bọn nó không nói chuyện được, lại dùng nước sôi giội lên làm chúng bị bỏng nặng, nhân lúc huyết nhục mơ hồ, lấy da thú dán lên người chúng, máu khô lại, da lông dính chặt vào người tiểu hài tử, nhìn qua như yêu quái kì dị. Những đứa trẻ đó không biết nói, không biết viết, chỉ có thể bị người ta bắt nạt, phối hợp biểu diễn trò xiếc như "Tì Hư gảy bàn tính", nếu phản kháng, sẽ bị đánh một trận roi.

Thảo nào hắn không hề cảm thấy chút yêu khí, những "Tì Hưu" này căn bản không phải yêu, mà là người sống sờ sờ......

Còn đang suy ngẫm, vị mặc áo choàng đen bên kia đã thấp giọng nói với mấy đạo sĩ vài câu, những đạo sĩ kia nghe, nháy mắt nổi giận, miệng hét lớn "Xin lỗi? Gia gia ngươi không biết xin lỗi viết như thế nào!" "Tử Sinh Đỉnh có gì đặc biệt hơn người?" "Xen vào chuyện của người khác, đánh cho ta!" Nói xong liền nhào lên đánh vị áo choàng đen.

"Úi úi."

Nhìn thấy đồng môn bị đánh, Mặc Nhiên lại thấp giọng cười hai tiếng, "Hung hăng quá vậy."

Hắn không hề có ý định ra tay tương trợ. Kiếp trước, hắn rất ghét việc môn phái gặp chuyện bất bình liền rút đao tương trợ như này, cứ như đứa trẻ ngốc, con mèo của Vương bá mẫu đầu thôn leo lên cây xuống không được, chưởng môn cũng phái người đến, toàn kẻ không có mắt.

Thiên hạ nhiều việc không công bằng, quản cái gì mà quản, mệt chết người.

"Đánh nhau rồi đánh nhau rồi! Ôi ôi! Đấm thật lợi hại!"

Trên tửu lầu, biển người mênh mông xem vây xem náo nhiệt.

"Nhiều người đánh một như vậy, có xấu hổ không!"

"Tiên Quân để ý phía sau! Ui chao! Thật nguy hiểm! Úi ấy ấy ấy ấy-"

"Né đòn thật đẹp!"

Những người này thích xem đánh nhau, Mặc Nhiên lại không thích, hắn trải qua gió tanh mưa máu nhiều lần, chuyện phát sinh dưới mí mắt như ruồi bọ. Hắn lười biếng phủi đậu phộng trên áo, đứng dậy bỏ đi.

Đi xuống lầu, mấy đạo sĩ cùng vị mặc áo choàng đen đấu kiếm khó phân cao thấp, kiếm khí lanh lẹ, Mặc Nhiên khoanh tay, dựa vào cửa quán rượu, không nhìn nổi mà chậc một tiếng.

Mất mặt.

Tử Sinh Đỉnh đều hung hãn dũng mãnh, vị mặc áo choàng đen đánh nhau lại không giỏi, thấy mà vẫn bị mấy đạo sĩ giang hồ kéo xuống ngựa, vây quanh đạp lên, vẫn không ra tay tàn nhẫn.

Ngược lại còn cố nói đạo lý: "Quân tử động thủ không động khẩu, nói đạo lý với các ngươi, vì sao các ngươi không nghe?!"

Các đạo sĩ: "..............."

Mặc Nhiên: ".................."

Các đạo sĩ nghĩ chính là, gì? Người này, bị đánh thê thảm như vậy, vẫn còn quân thủ động khẩu không động thủ? Đầu là màn thầu, không có nhân à?

Mặc Nhiên đột nhiên biến sắc mặt, nhất thời trời đất quay cuồng, hô hấp hắn run lên, khó tin mở to hai mắt—— Giọng nói này......

"Sư Muội!" Mặc Nhiên sốt ruột khẽ quát lên, vận linh lực đánh ra, đánh bay năm đạo sĩ làm xằng làm bậy ra xa! Hắn quỳ trên đất, nâng người mặc áo choàng đen đầy dấu chân dậy, giọng hơi hơi phát run——

"Sư Muội, là huynh ư?"

———

Tác giả có lời muốn nói: Tuy rằng tên là Sư Muội, nhưng hắn là sư ca, là sư ca 23333

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nhục bao bất cật nhục