Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Lượt đọc: 18546 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 52
hình như bổn toạ còn chưa được lên sàn.

❊ ❊ ❊

(Vui lòng không mắng chửi nhân vật quá nặng lời.)

Tiết Chính Ung đang ở trường luyện kiếm phía Bắc, chân trời chợt bay tới một đóa hải đường, ông “Hử” một tiếng, vừa dùng khăn lau mồ hôi, vừa nhận hải đường, lẩm bẩm: “Ngọc Hành gửi tin hải đường? Có chuyện gì cần nói với mình à? Từ khi nào y lười tới vậy rồi?”

Lời tuy nói vậy, Tiết Chính Ung vẫn mở ngắt nhụy vàng tỏa ánh vàng lấp lánh trên hải đường ra, tiếng lọt vào trong tai.

Một tiếng trẻ con xa lạ truyền tới: “Tôn chủ, nếu ngươi rảnh rỗi, mong hãy mau tới Hồng Liên Thủy Tạ…”

Tiết Chính Ung vốn không tin, nhưng lúc ông ngự kiếm tới trước dinh thự của Sở Vãn Ninh, vẫn hoàn toàn ngây ngốc.

Bên đình hóng gió cạnh hồ sen, có một đứa nhỏ tầm năm sáu tuổi khoanh tay đứng, vẻ mặt đăm chiêu chăm chú nhìn lá sen. Nhìn từ cạnh sang, mặt người này như sương tuyết, mắt như hồ băng, còn khoác y phục của Sở Vãn Ninh, có điều với nó mà nói thì quá rộng, ống tay áo và vạt áo đều bị kéo lê trên mặt đất, nhìn qua chỉ như đuôi cá phiêu dật trong chậu.

Tiết Chính Ung: “…”

Đứa bé quay đầu lại, vẻ mặt kiêu căng ngươi dám cười ta chết luôn cho ngươi xem.

Tiết Chính Ung: “Phì ha ha ha ha ha ha!!!”

Đứa bé tức giận đập bàn nói: “Ngươi cười cái gì! Có gì đáng cười!”

“Không phải ta không cười—— a ha ha ha, e hèm không được, Ngọc Hành, ta bảo ngươi tới chỗ Tham Lang trưởng lão khám vết thương, ngươi cố tình không nghe, ha ha ha ha, buồn cười chết ta.” Tiết Chính Ung ôm bụng cười, “Ta trước nay, ta chưa từng gặp đứa nhỏ nào sát khí nặng thế, a ha ha ha ha.”

Đứa nhỏ này không phải ai khác, đúng là Sở Vãn Ninh sau khi ngủ dậy phát hiện thân thể mình bị thu nhỏ. Dây liễu xuyên qua vai y ở Kim Thành Trì không biết mang pháp chú gì, thế mà biến người ta thành dung mạo dáng hình năm sáu tuổi, may mà pháp lực không giảm, bằng không Sở Vãn Ninh cảm thấy mình có thể chết được thật rồi.

Tiết Chính Ung vừa cười, vừa đi tìm giúp y một bộ y phục cho tiểu đệ tử.

Sở Vãn Ninh thay xong, cuối cùng không còn nực cười thế nữa. Y sửa lại giáp che tay bạc viền xanh, ngẩng đầu lườm Tiết Chính Ung, sau đó hung dữ nói: “Ngươi mà dám nói ra ngoài, ta giết ngươi.”

Tiết Chính Ung ha ha nói: “Ta không nói, ta không nói. Nhưng mà ngươi bị vậy thì sao đây? Ta không biết y thuật, cũng phải nhờ người tới khám cho ngươi chứ? Nếu không ta mời Tham Lang trưởng lão đến…”

Sở Vãn Ninh phất tay áo lên, lại phát hiện tay áo tiểu đệ tử nhỏ hẹp, chút khí thế cũng không có, càng thêm khó chịu: “Mời hắn làm gì? Để hắn chê cười ta à?”

“Thế ta bắt bảo phu nhân đến xem?”

Sở Vãn Ninh mím môi không nói lời nào, nhìn qua thế mà có chút ấm ức.

“Ngươi không nói gì, ta coi như ngươi đồng ý nhé?”

Sở Vãn Ninh xoay người đi, quay ót về về ông. Tiết Chính Ung biết y tâm tình chán nản, nhưng cảnh lần này kỳ thật quá mức buồn cười, nghẹn một lát lại nghẹn một lát, phì cười thành tiếng.

Xoẹt một tiếng triệu Thiên Vấn ra, Sở Vãn Ninh liếc mắt lạnh lùng nói: “Ngươi lại cười!”

“Ta không cười ta không cười. Ta gọi nương tử tới, a ha ha ha ha.”

Tiết Chính Ung vụt chạy đi nhanh như chớp, không bao lâu, đã đưa Vương phu nhân thần sắc nôn nóng tới. Vương phu nhân vừa thấy Sở Vãn Ninh đã ngẩn ra, sau một lúc mới khó tin mà nói.

“Ngọc Hành trưởng lão…”

Sở Vãn Ninh: “…”

Cũng may mà Vương phu nhân so với Tiết Chính Ung mà nói, thật sự mang tấm lòng y giả, bà cũng không chê cười Sở Vãn Ninh, mà rất cẩn thận xem, khám, hỏi, châm một hồi, sau đó dịu hiền nói:

“Linh lực trưởng lão lưu chuyển ổn định, tình trạng thân thể cũng không có gì lạ. Tựa như trừ việc biến thành trẻ con, cũng không khác gì bình thường.”

Sở Vãn Ninh hỏi: “Phu nhân có cách chữa không?”

Vương phu nhân lắc đầu nói: “Trưởng lão bị dây liễu thượng cổ làm thương, chuyện này chỉ sợ thế gian không có lần hai. Nên ta hoàn toàn không biết nên xử lý thế nào.”

Sở Vãn Ninh bỗng rủ mi xuống, một lúc lâu không nói ra lời, hiển nhiên có chút ngơ ngẩn.

Vương phu nhân không đành lòng, vội nói: “Ngọc Hành trưởng lão, theo ý ta, ngươi biến thành dáng vẻ thế này, hẳn là do nhựa liễu dính vào miệng vết thương, không phải ác chú gì. Bằng không cũng sẽ không tới giờ mới phát tác. Ta nghĩ chút độc này rất nhỏ, vì mấy này nay ngươi làm việc quá vội vàng, mới làm pháp chú thu nhỏ thân hình. Không bằng ngươi cứ nghỉ ngơi một thời gian trước, xem tình huống thế nào?”

Trầm mặc một lát, Sở Vãn Ninh thở dài, nói: “Cũng chỉ có thể như vậy thôi. Đa tạ phu nhân.”

“Đừng khách khí.”

Vương phu nhân cẩn thận đáng giá y một lượt, sau đó nói: “Trưởng lão giờ mang dung mạo như vậy, nếu không nói, cũng không ai nhận ra được.”

Bà nói không sai, Sở Vãn Ninh đã không nhớ rõ chuyện khi mình năm sáu tuổi từ lâu, có điều giờ phút này nhìn bóng dáng của mình trong hồ, trừ dáng vẻ ngũ quan, cũng không quá giống mình khi trưởng thành. Trong lòng hơi thả lỏng, ngửa đầu nói với Tiết Chính Ung:

“Tôn chủ, nhiều ngày tới ta bế quan ở Hồng Liên Thủy Tạ, nhóm Tiết Mông, phiền ngươi chăm sóc.”

“Nói gì thế, Mông nhi là con ta, Nhiên nhi là cháu trai ta, Sư Muội là đệ tử Tử Sinh Đỉnh, ta đương nhiên sẽ chăm sóc.” Tiết Chính Ung cười nói, “Ngươi vẫn nên quan tâm ngươi nhiều hơn đi.”

Nhưng mà Sở Vãn Ninh đả tọa tu hành liên tục ba ngày, lại không thấy thân thể khôi phục nguyên trạng, không khỏi càng lo lắng, cũng cách xa câu “Nghỉ ngơi cho tốt” của Vương phu nhân vạn dặm.

Hoàng hôn hôm ấy, Sở Vãn Ninh rốt cuộc không nhịn được bực bội trong lòng, thấy thanh tu không có kết quả, dứt khoát xuống nam phong, đi khắp nơi giải sầu.

Lúc này đã qua giờ bữa tối, mà chưa tới giờ đêm, Tử Sinh Đỉnh không kiêng ăn, hành lang toàn nhóm đệ tử tốp năm tốp ba, cũng không ai chú ý tới y. Sở Vãn Ninh đi dạo một vòng, tới rừng trúc gần Thiện Ác Đài.

Chư vị trưởng lão đều có thời quen chiếm cứ trường tu luyện của mình, thường sẽ dạy các đệ tử tu hành ở một nơi cố định. Sở Vãn Ninh chiếm chính là rừng trúc này.

Bóng trúc hiu quạnh, vạn lá lao xao. Sở Vãn Ninh ngắt một chiếc lá, dán bên môi chậm rãi thổi, tiếng nhạc nho nhỏ khiến lòng y hơi yên ổn. Nhưng không qua bao lâu, một tiếng bước chân từ xa truyền tới, ngừng bên chỗ y.

“Ủa, đứa nhỏ này.”

Sở Vãn Ninh mở to mắt.

Tiết Mông eo thon chân dài ngạo nghễ đứng dưới tán cây, cầm bội đao Long Thành hàn quang rạng rỡ, đang nói chuyện với y.

“Ta muốn luyện đao ở đây, ngươi ra chỗ khác thổi đi.”

“…” Sở Vãn Ninh khẽ nhếch đuôi lông mày, cảm giác thật sự có chút kỳ diệu, Tiết Mông thế mà vênh mặt hất hàm sai khiến y. Y nghĩ nghĩ, nói: “Ta thổi phần ta, ngươi luyện phần ngươi, không làm phiền nhau.”

Tiết Mông: “Sao thế được? Nhanh đi đi, đao của ta sẽ làm ngươi bị thương đấy.”

“Ngươi không làm ta bị thương được.”

Tiết Mông có chút không kiên nhẫn, xì một tiếng: “Ta đây đang nhắc nhở ngươi đấy, đợi lát nữa bị thương, ta chẳng quản ngươi đâu.” Tiếng vừa dứt, bội đao rút ra, Long Thành phát ra tiếng hùng hồn, như rắn ẩn mình thừa cơ phá mây, xé không gào thét.

Chỉ một thoáng bóng dáng trong rừng loang lổ, kiếm khí sắc bén, Tiết Mông múa Long Thành khiến lá trúc bay tứ tung để lại bóng dáng mờ ảo, một chém xuống, một vùng lá trúc bị chia thành mười hàng, trong một chém, lá trúc bay lên rơi xuống lả tả. Từng chút từng chút, một đâm lại một chém, như tuyết bay trong gió, mạch lạc lưu loát.

Đao pháp của cậu sắc bén như vậy, đừng nói đứa nhỏ năm tuổi, cho dù đại tu năm mươi tuổi, nhìn thấy cũng sẽ tấm tắc khen ngợi.

Nhưng lúc Tiết Mông múa tới đao thứ mười, đứa nhỏ ngồi trên đá chỉ lo thổi lá phần nó, tựa như thấy cảnh trước mắt chả có gì đẹp, càng không thấy kỳ lạ.

Tiết Mông có chút tức giận, thu đao, nhảy xuống khỏi ngọn trúc, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt Sở Vãn Ninh.

“Nhóc con.”

“…”

“Này thằng nhóc kia, gọi ngươi đấy.”

Sở Vãn Ninh buông lá trúc, chậm rãi mở to mắt, mặt vô biểu tình nhìn cậu: “Làm sao? Sư phụ ngươi không dạy ngươi nói chuyện với người khác thì khách khí chút à? Đừng có đột nhiên mở miệng đã này ê ủa. Ta có tên.”

“Ta quan tâm ngươi tên gì à.” Tiết Mông vốn còn định nói chuyện cẩn thận, vừa nghe nói mở miệng châm chọc, lập tức không có cảm tình, “Đi chỗ khác chơi giúp ta, ngươi cũng thấy, đao kiếm không có mắt, cẩn thận ta chém mất đầu ngươi.”

Sở Vãn Ninh không có chút để ý mà nói: “Ngay cả đầu ta ngươi cũng không tránh nổi, còn luyện cái gì?”

“Ngươi!” Tiết Mông từ nhỏ chưa bị chống đối bao giờ, huống chi đối phương còn là đệ tử sơ giai chưa cao tới đùi mình, tức khác vừa nghẹn vừa giận, phẫn nộ nói, “Ngươi nói chuyện với ta không biết lớn nhỏ, ngươi biết ta là ai không?”

Sở Vãn Ninh nhàn nhạt liếc cậu: “Ngươi là ai?”

“… Ta là thiếu chủ Tử Sinh Đỉnh.” Tiết Mông quả thực sắp thở không nổi, “Ngươi còn không biết cả chuyện này à?”

Sở Vãn Ninh cười nhạt, nụ cười kia nếu ở trên gương mặt vốn có của y, sẽ có vẻ rất trào phúng, nhưng trên gương mặt đầy nét trẻ con đáng yêu này, lại không có chút trào phúng nào nổi.

“Thiếu chủ thôi mà, có phải tôn chủ đâu. Sao lại cần biết.”

“Ngươi ngươi ngươi, ngươi nói cái gì?”

“Bỏ cái giá của ngươi xuống, luyện đao cho cẩn thận.”

Sở Vãn Ninh nói xong câu đó, lại rủ lông mi nhỏ dài xuống, từ từ thôi lá trúc, tiếng nhạc chầm chậm trôi vào trong gió, bồng bềnh chìm nổi.

Tiết Mông thật sự tức chết rồi, gào ầm “A” lên, thế mà thua một đứa trẻ. Có điều giận thì thôi, cậu cũng không muốn đánh trẻ con, đành phải bay lên ngọn cao, chém xoàn xoạt, chỉ thấy cây bị chém đổ, cành hung bạo bay đầy không trung.

Đao cậu nhanh lại tàn nhẫn, trong ánh đao chớp động, mấy chục cành trúc bị chém gãy. Nếu đánh địch, những gai nhọn này thổi tung thì tốt, nhưng giáo huấn đệ tử vãn bối trong môn hạ, nên biết điểm dùng mới được.

Mấy trăm cành gai lao thẳng về phía Sở Vãn Ninh, mắt thấy sắp làm người khác bị thương, Tiết Mông vèo một cái, chuẩn bị dùng khinh công đáp xuống đất, đưa đệ tử không hiểu chuyện này tránh đi.

Cậu cũng không thật sự muốn làm đứa nhỏ này bị thương, chẳng qua muốn dọa người ta xíu thôi. Ai ngờ đồng thời với cậu lao xuống, đứa bé kia ngừng thổi, lá trúc xanh mỏng dính giữa ngón tay bắn ra, lá trúc kia nháy mắt tạo thành trăm sợi tơ mỏng trên ngón tay nó.

Gần như trong nháy mắt, trăm sợi tơ kia chuẩn xác đánh nát đống hỗn độn.

Gió cũng như ngừng lại.

Sở Vãn Ninh đứng lên, cùng lúc đó, trăm đoạn gai nhọn quanh y thoáng chốc hóa thành bột mịn.

Tan thành tro bụi!

Tiết Mông sợ ngây người, ngẩn ra tại chỗ, mặt xanh xanh đỏ đỏ, nửa chữ cũng không nói ra.

Đứa bé trước mắt nâng hàng mi dày, y phục lam bạc của đệ tử tung bay, nó cười với Tiết Mông: “Còn tiếp không?”

Tiết Mông: “…”

“Thế đao sắc bén, không kết cấu. Quá mức nóng nảy thiếu chuẩn xác.”

Tiết Mông há miệng thở dốc, nhắm mắt lại.

Sở Vãn Ninh nói: “Bắt đầu từ chiêu linh tước, ngươi tập theo khúc nhạc ta thổi một lần, ta thổi xong một điệu, ngươi đánh xong một chiêu, không được nhanh hơn.”

Bị đứa nhỏ như vậy dạy bảo, sắc mặt Tiết Mông càng thêm khó nhìn, cậu cắn môi cứng đờ, Sở Vãn Ninh cũng không thúc giục cậu, chỉ chờ bên cạnh, chờ Tiết Mông có thể vì tu hành buông cái tôi, tình nguyện nghe lời một đứa nhóc choai choai nói.

Đợi một lát, Tiết Mông bỗng chán nản dậm dậm chân, quăng đao, quay người rời đi.

Sở Vãn Ninh thấy cậu giận dỗi rời đi, vẻ mặt hơi ảm đạm. Thầm nghĩ, Tiết Mông không thể nghe chỉ dạy, đúng là có hơi đáng tiếc…

Nhưng còn chưa kịp nghĩ xong, đã thấy cậu nhặt một nhành cây, quay đầu ngữ khí rất xấu: “Thế, ta dùng nhánh cây là được, nhỡ đâu làm đệ bị thương.”

Sở Vãn Ninh ngừng một lát, bên môi mang ý cười, y gật đầu nói: “Được.”

Tiết Mông giúp y ngắt lá trúc, lau khô, đưa cho y: “Nè, tiểu đệ đệ, cho đệ cái này.”

Sao từ “Nhóc con”, biến thành “tiểu đệ đệ” rồi?

Sở Vãn Ninh có hơi buồn cười nhìn cậu, nhận lá, một lẫn nữa ngồi lên tảng đá, chậm rãi thổi. Tiết Mông tính vội vàng, trong đao pháp có một chiêu nhảy lên không chém, khi xoay người ở không trung, thì chém lần thứ sáu, lại một bổ một đâm. Nhưng mà Tiết Mông cũng không nắm chuẩn, thường đâm mười mấy lần, khi ấy mới chém, mà một chém kia đã bỏ lỡ thời điểm tốt nhất.

Liên tục năm sáu lần như thế, Tiết Mông cũng chưa múa được, trong lòng càng nóng nảy, nhíu chặt mày.

Cậu nóng lòng, nghiêng mắt nhìn thoáng qua đứa bé ngồi trên đá thổi lá trúc, tuy người ta nhỏ, lại kiên định yên ổn, nửa điểm oán giận cũng không có, không khỏi cảm thấy hổ thẹn.

Vì thế xốc lại tinh thần, lại luyện mấy lần, dần dần tìm được chút cảm nhận trong tiếng nhạc. Tiết Mông không vui mừng, lại nhảy lên không, trong ánh trăng treo cao, giờ đã muộn, cậu rốt cuộc không mắc sai lầm nữa, hoàn hoàn chỉnh chỉnh múa đao xong.

Mồ hôi đọng trên mặt mày đen nhánh của cậu, Tiết Mông lấy khăn lau, vui mừng nói: “Hôm nay may mà có đệ. Tiểu huynh đệ, đệ là môn đồ của trưởng lão nào? Đệ lợi hại như thế, sao ta chưa từng biết đệ?”

Sở Vãn Ninh đã nghĩ kỹ từ lâu, môn đồ của Toàn Cở trưởng lão rất đông, nhiều tới mức chính hắn còn nhớ không nổi, nên bỏ lá trúc, hơi mỉm cười: “Ta là môn đồ của Toàn Cơ Trưởng lão.”

Tiết Mông như thể rất khinh thường Toàn Cơ, hừ một tiếng nói: “À, Rách Nát Vương đó à.”

“Rách Nát Vương?”

“Ầy, ngại quá.” Tiết Mông hiểu lầm ý trong mắt Sở Vãn Ninh, còn tưởng vì mình khinh miệt sư tôn đứa nhỏ này, làm đối phương không vui.

Cậu cười nói: “Một xưng hô bí mật thôi. Sư tôn đệ nhận nhiều đồ đệ quá, ai cũng chẳng từ chối. Rách Nát là nói ông ấy thu nhận những đồ đệ chẳng có thiên phú, cũng không phải bảo Toàn Cơ trưởng lão không tốt, tiểu huynh đệ đừng để ý.”

Sở Vãn Ninh: “… Các ngươi thường lén lút, đặt biệt danh cho các trưởng lão à?”

Tác giả có lời muốn nói:

Tiết Mông: Hôm nay con gặp được một đứa trẻ, rất lợi hại, nhưng con cảm thấy cứ sai sai chỗ nào.

Tiết Chính Ung: (lòng hoảng hốt) Sai sai chỗ nào?

Tiết Mông: Thấy con không vừa mắt.

Tiết Chính Ung: … Có thể là do con trêu chọc nó … Nhận ra con cũng rất bình thường ….

Tiết Mông (giận lật bàn): Không! Con thấy trong mắt nó không sùng bái con! Cha có biết cảm giác bị một đứa nhỏ không tới một mét coi thường nhìn lên không?

Tiế t Chính Ung: … … …

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nhục bao bất cật nhục