Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Lượt đọc: 18542 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 30
bổn toạ không muốn ăn đậu hủ.

❊ ❊ ❊

(Vui lòng không mắng chửi nhân vật quá nặng lời.)

“Nè, nè, mấy người nghe gì chưa? Ngọc Hành trưởng lão phạm giới luật, ba ngày này đều phải phạt quỳ ở Diêm La Điện.”

Sau khi lên lớp. chúng đệ tử tụ tập ở Thiện Ác Đài ngồi thiền. Rốt cuộc có mười mấy người trẻ tuổi tầm hai mươi, không tĩnh tâm lặng như nước được, sư phụ vừa không để ý, bọn họ đã bắt đầu chụm đầu ghé tai, thì thầm to nhỏ.

Chuyện Sở Vãn Ninh bị phạt quỳ nhanh chóng lan rộng.

Mấy đệ tử hôm qua thấy phạt đánh không chút keo kiệt chia sẻ cho người khác biết.

“Ấy, sao các ngươi biết muộn thế? Ài… Hình như hôm qua Lộc Tồn trưởng lão đưa các ngươi lên núi hái hoa Dạ Chi Lộ? Được rồi—— Các ngươi đã bỏ lỡ nhiều chuyện! Chiều tối hôm qua, ở Thanh Thiên Điện, máu bay tứ tung, thảm không nỡ nhìn, Ngọc Hành trưởng lão bị đánh hơn hai trăm gậy! Hơn hai trăm gậy đó! Mà gậy toàn đánh xuống chỗ hiểm! Không hề lưu tình!”

Đệ tử kia nói mỗi câu, liền làm ra biểu hiện khoa trương. Các sư đệ sư muội xung quanh kinh hô, khỏi phải nói đắc ý thế nào.

“Các ngươi biết nhận hai trăm gậy sẽ thế nào không? Người khoẻ mạnh cũng có thể bị đánh chết, đừng nói là Ngọc Hành trưởng lão, khi ấy y chịu không nổi, ngất đi. Làm thiếu chủ của chúng ta phát điên luôn, xông vào vung tay đánh nhau với Giới Luật trưởng lão, nói gì cũng không cho người đụng một ngón tay nào vào Ngọc Hành trưởng lão, ai da tình huống kia——“

Hắn nhăn mặt như nếp gấp trên bánh bao, làm mặt quỷ, cuối dùng duỗi ngón tay, lướt qua một vòng, tổng kết ba chữ:

“Chậc chậc chậc.”

Lập tức có tiểu sư muội xinh đẹp biến sắc: “Cái gì! Ngọc Hành trưởng lão ngất đi?”

“Thiếu chủ đánh nhau với Giới Luật trưởng lão?”

“Thể nào hôm nay không thấy Ngọc Hành trưởng lão… Thật đáng thương… Người phạm phải giới gì vậy?”

“Nghe nói trong cơn giận đánh người uỷ thác.”

“…”

Nhàn ngôn toái ngữ thỉnh thoảng sẽ lọt vào tai Tiết Mông, tính thiếu chủ Tử Sinh Đỉnh chả khác gì sư tôn, cực kỳ hung dữ. Đáng tiếc chuyện này không phải một người có thể ngăn được, trên Thiện Ác Đài đều tốp năm tốp ba, thì thầm “Ngọc Hành trưởng lão bị phạt” vân vân, làm cậu cảm thấy rất ồn, nhưng lại chẳng thể làm gì.

Bên này trán Tiết Mông nổi gân xanh, bên kia Mặc Nhiên một đêm không ngủ, ngáp liên tục.

Tiết Mông không có chỗ nào để phát hoả, liền trút luôn lên Mặc Nhiên, giọng cùng dáng vẻ đều hung dữ nói: “Mới đến giờ Dần, tên chó chết nhà ngươi, mới sáng ra đã lười cái gì! Bình thường sư tôn dạy ngươi như nào?”

“Hả?” Mặc Nhiên vẫn buồn ngủ, ngáp lớn một cái nữa, “Tiết Mông ngươi ăn no rửng mỡ, sư tôn dạy ta còn chưa nói, ngươi là ai, ta chính là đường ca của ngươi, ngươi nói chuyện với đường ca có quy củ chút, đừng có không lớn không nhỏ.”

Tiết Mông hung tợn nói: “Đường ca ta là chó, ngươi giỏi thì làm đi!”

Mặc Nhiên cười nói: “Ngươi không ngoan như vậy, không để huynh trưởng vào mắt, sư tôn hẳn rất thất vọng.”

“Ngươi còn có mặt mũi nhắc tới sư tôn! Ta hỏi ngươi, hôm qua người muốn đến Giới Luật Đình, ngươi vì sao không ngăn người lại?”

“Manh Manh, sư tôn người là ai, Vãn Dạ Ngọc Hành, Bắc Đẩu Tiên Tôn, ngươi thử cản cho ta xem cái?”

Tiết Mông giận tím mặt, rút kiếm đứng lên, mày kiếm cũng dựng nói: “Ngươi con mẹ nó gọi là ta là gì?!!”

Mặc Nhiên chống cằm mà cười: “Manh Manh ngoan, ngồi xuống đi.”

Tiết Mông nổi trận lôi đình: “Mặc Vi Vũ, ta giết ngươi!!”

Sư Muội kẹt giữa hai người bọn họ, nghe bọn họ suốt ngày ầm ĩ, nhịn không được thở dài, yên lặng day thái dương, nỗ lực tập trung tinh thần đọc sách của mình: “Nhật nguyệt hồ trung quán, linh hạch sơ thành. Thiên Đạo không thể phá, tử sinh tham dư thương…”

Chớp mắt đã trôi qua ba ngày, Sở Vãn Ninh đã kết thúc tự xám hối.

Theo luật, tiếp theo chính là ba tháng cấm túc. Trong khoảng thời gian này, y không thể rời khỏi Tử Sinh Đỉnh, đến Mạnh Bà Đường làm việc theo yêu cầu, còn lau chùi hành lang ở cầu Nại Hà, dọn dẹp bậc thang trước sơn môn, đợi đã.

Giới Luật trưởng lão lo lắng sốt ruột: “Ngọc Hành trưởng lão, nói thật, ta thấy mấy việc này ngươi đừng làm. Ngươi dù sao cũng là tông sư, làm mấy chuyện rửa bát quét sàn này… Thực sự uất ức rồi.” Còn nửa câu sau chưa nói ra——. ngôn tình hài

Chủ yếu là lão phu thực sự hoài nghi ngươi có thể quét rác nấu cơm giặt đồ không đó!

Sở Vãn Ninh không hề nghi ngờ mình, quy quy củ củ mà đến Mạnh Bà Đường báo cáo.

Tổng quản trên Mạnh Bà Đường, cho tới phó bếp, nghe tin Sở Vãn Ninh đến đây làm sai vặt, đại sắc thất kinh, như lao vào đại địch.

Bạch y Sở Vãn Ninh nhẹ nhàng, phất qua.

Khuôn mặt tuấn tú thanh lãnh bình tĩnh, không mang bất kì biểu cảm gì, nếu cho thêm một đám mây dưới chân y, tay cầm thêm cái phất trần, cũng chẳng khác gì tiên nhân.

Tổng quản ở Mạnh Bà Đường cảm thấy rất ngại, rất lo lắng, thế mà hắn phải sai mỹ nam tử như vậy đi rửa rau nấu cơm.

Sở Vãn Ninh lại là mỹ nam tử tự giác, y đi vào trong bếp, lạnh lùng nhìn lướt qua mọi người, tất cả không nhịn được mà lui một bước.

“…” Sở Vãn Ninh đi thẳng vào vấn đề, “Ta phải làm gì?”

Tổng quản xấu hổ mà vò vạt áo suy nghĩ một lát, thật cẩn thận nói: “Trưởng lão cảm thấy, rửa rau thì thế nào?”

Sở Vãn Ninh đáp: “Được.”

Tổng quản đại đại nhẹ nhàng thở hắt ra, hắn cảm thấy mười ngón tay của Sở Vãn Ninh không dính nước mùa xuân, có lẽ sẽ không đồng ý làm mấy chuyện như rửa rau này, nhưng mặt khác việc này tuy không nặng nhọc, nhưng cần chút kỹ thuật, hắn lo Sở Vãn Ninh làm không tốt. Nếu Sở Vãn Ninh dứt khoát đồng ý đi rửa rau, thì hắn cũng không cần lo nữa.

Sự thật chứng minh, tổng quản quá ngây thơ.

Gần Mạnh Bà Đường có một dòng suối nhỏ trong vắt, Sở Vãn Ninh ôm sọt rau xanh biếc xanh, đi tới bên suối, xắn tay áo bắt đầu rửa rau.

Nơi này thuộc quản lí của Toàn Cơ trưởng lão, thỉnh thoảng sẽ có đệ tử dưới môn hạ của Toàn Cơ tới, thấy Sở Vãn Ninh đang rửa rau, sợ tới mức nói không nổi, dụi mắt ba bốn lần xác nhận mình không nhìn nhầm, mới giật mình ngạc nhiên nói: “Chào, chào buổi sáng—— Ngọc, Ngọc Hành trưởng lão.”

Sở Vãn Ninh giương mắt: “Chào buổi sáng.”

Đệ tử của Toàn Cơ trưởng lão run lẩy bẩy, chạy trối chết.

“…”

Sở Vãn Ninh lười nói nhiều với bọn họ, tiếp tục việc bẻ lá cải, rửa sạch, ném về sọt.

Y rửa hết sức nghiêm túc, từng cái lá đều bẻ ra, làm đi làm lại mấy lần. Hậu quả của việc làm vậy chính là—— sắp đến giữa trưa, một sọt rau xanh còn chưa rửa xong.

Đầu bếp trong nhà bếp sứt đầu mẻ trán, đi qua đi lại: “Làm sao bây giờ? Trưởng lão sao còn chưa về? Y không về thì không có rau, không có rau thì nấu thịt bò như thế nào?”

Tổng quản nhìn trời, nói: “Kệ đi, đừng đợi nữa, đổi sang làm thịt bò kho đi.”

Vì thế khi Sở Vãn Ninh quay lại, thịt bò của Mạnh Bà Đường đã ra khỏi nồi, hầm nhừ rất ngon, hoàn toàn không cần rau. Sở Vãn Ninh cau mày, y ôm sọt rau, có chút không vui, lạnh lùng nói: “Sao không cần rau, còn bảo ta đi rửa?”

Lông tóc tổng quản dựng đứng, lấy khăn lau mồ hôi lạnh trên trán, nói ra một câu làm mình không ngừng hối hận: “Đây không phải, là vì muốn trưởng lão nấu một nồi đậu hủ hầm rau sao?”

Sở Vãn Ninh không có biểu tình gì, vẫn ôm sọt rau của y, nghiêng đầu trầm mặc mà suy tư: “…”

Tổng quản vội nói: “Nếu trưởng lão không muốn, cũng không cần để——“

Chữ “ý” còn chưa ra khỏi miệng, Sở Vãn Ninh đã hỏi: “Đậu hủ ở đâu?”

Tổng quản: “…”

“Ngọc Hành trưởng lão, ngài… biết vào bếp sao?”

Sở Vãn Ninh nói: “Cũng không phải hoàn toàn không biết. Có thể thử một lần.”

Buổi trưa hôm đó, chúng đệ tử vẫn hi hi ha ha đến Mạnh Bà Đường như bình thường, tốp năm tốp ba tìm chỗ ngồi, đến quầy chọn mấy món để ăn.

Tử Sinh Đỉnh không ép kiêng ăn, đồ ăn luôn phong phú, hôm nay cũng không ngoại lệ.

Bò kho béo nạc vừa đủ, thịt băm hương cá đậm đà, thịt rán vàng giòn, còn có thịt cá nấu ớt băm đỏ tươi mê người. Các đệ tử không ngừng tranh nhau mấy món mình thích, ồn ào một đường, bảo bếp phó cho mình nhiều hơn một muỗng sườn xào chua ngọt, rưới chút nước thịt kho lên cơm, hoặc là cho thêm ít bột ớt.

Chạy nhanh nhất luôn là đệ tử của Lộc Tồn trưởng lão, tiểu gia hoả đứng đầu mạo hiểm lên trước, vẫn còn nhớ thương đậu hủ Ma Bà. Hắn nhanh nhẹn bưng khay đi tới tủ cuối, không nâng mắt, nói: “Phó bếp, cho một bát đậu hủ.”

Mười ngón tay thon dài trắng nõn của phó bếp, đưa cho hắn một bát đậu hủ đầy.

Nhưng mà, không phải đậu hủ Ma Bà hắn quen. Mà là một bát cháy đen sì, nguyên liệu nấu nhìn không ra gì nữa trông quá quỷ dị.

Nên đệ tử cả kinh: “Đây là cái gì?”

“Rau xanh nấu đậu hủ.”

Tiếng người trong Mạnh Bà Đường ồn ào, đệ tử kia cũng không để ý giọng trả lời nọ, rất tức giận nói: “Ngươi luyện thuốc à? Đây cũng gọi là rau xanh nấu đậu hủ? Ta không lấy, ngươi cầm về đi!”

Vừa mắng, vừa trừng mắt nhìn phó bếp kia, kết quả vừa thấy người đứng sau quầy, đệ tử kia sợ tới mức kêu thảm một tiếng, suýt nữa làm đổ cả khay.

“Ngọc, Ngọc Hành trưởng lão!”

“Ừm.”

Đệ tử kia muốn khóc: “Không phải, chuyện kia ta, lúc nãy không phải ta có ý đó. Ta…”

“Nếu không ăn, thì đi đi.” Mặt Sở Vãn Ninh không có cảm xúc gì mà nói, “Không nên lãng phí.”

Đệ tử kia cứng đờ bê khay, lại cứng đờ đưa cho Sở Vãn Ninh, sau đó vắt tay vắt chân mà chạy.

Chỉ một lát sau, mọi người đều biết người đứng ở quầy cuối là Ngọc Hành trưởng lão, vì thế Mạnh Bà Đường vốn đang náo nhiệt, thoáng chốc gà bay chó sủa không còn tiếng động.

Chúng đệ tử như chó con, thành thành thật thật xếp hàng, hoang mang sợ hãi bê đồ ăn, cung cung kính kính đến tủ quầy cuối, lắp bắp chào hỏi trưởng lão, sau đó lảo đảo xiêu vẹo chạy đi.

“Chào Ngọc Hành trưởng lão.”

“Ừ.”

“Ngọc Hành trưởng lão ngày mới vui vẻ.”

“Ngày mới vui vẻ.”

“Ngọc Hành trưởng lão vất vả rồi.”

“…”

Chúng đệ tử hoàn toàn quy củ, hết sức cẩn thận, vì thế Ngọc Hành trưởng lão nhận mấy trăm câu hỏi của chúng đệ tử đang vội muốn chết, nhưng cũng không có ai dám nếm thử nồi rau xanh nấu đậu hủ.

Từ từ, hàng ngắn dần, các phó bếp khác nhanh chóng hết đồ ăn, chỉ có Sở Vãn Ninh vẫn đầy, nồi thức ăn đã nguội, vẫn không có ai hỏi thăm.

Trên mặt Sở Vãn Ninh không chút gợn sóng, trong lòng lại phức tạp. Dù sao y cũng đã rửa cả một buổi sáng…

Lúc này, ba đệ tử thân truyền của y tới. Tiết Mông vẫn mặc lam y với giáp bạc nhẹ, gọn gàng thoải mái sáng sủa. Cậu hơi kích động mà thò lại gần: “Sư tôn! Người sao rồi? Vết thương còn đau không?

Sở Vãn Ninh rất bình tĩnh: “Không đau.”

Tiết Mông: “Như vậy, là tốt rồi.”

Sở Vãn Ninh nhìn cậu một cái, đột nhiên hỏi: “Ngươi ăn đậu hủ không?”

Tiết Mông: “…”

———

Tác giả có lời muốn nói:

Sở Vãn Ninh: Ngươi ăn đậu hủ không?

Đệt tử Giáp: Không, không ăn ạ.

Sở Vãn Ninh: Ngươi ăn đậu hủ không?

Đệ tử Ất: Á á á bị dị ứng đậu hủ ạ!

Sở Vãn Ninh: Ngươi ăn đậu hủ không?

Tiết Mông: Gì ạ!… (đột nhiên mặt đỏ tai hồng) ta là thẳng nam! Ta, ta sao có thể ăn đậu hủ của sư tôn!

Sở Vãn Ninh:… Ngươi nghĩ gì đấy, cút đến Thanh Thiên Điện sám hối! Lập tức cút ngay! Sau này không được làm loạn với Mặc Vi Vũ nữa! (giận lật bàn)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nhục bao bất cật nhục