Hồng Rực Đỏ

Lượt đọc: 6657 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới thiệu nội dung. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 90
.

❊ ❊ ❊

FBI, NYPD, VÀ BỘ TƯ PHÁP đang tổ chức một loạt cuộc họp cấp cao để đưa ra câu trả lời khả dĩ nhất cho đề nghị của Brian Macdougall. Tôi tương đối chắc chắn rằng sẽ không có gì tiên quyết xảy ra ít nhất là cho đến thứ Hai.

Vào lúc bốn giờ rưỡi tôi đáp xe tuyến về Washington. Betsey Cavalierre và Michael Doud ở lại New York phòng khi có chuyện gì xảy ra.

Chính tôi cũng có một số việc quan trọng. Đêm hôm đó, các con tôi, Nana, và tôi đi xem bộ phim Chiến tranh giữa các vì sao: Phần 1 - Bóng ma đe dọa. Chúng tôi có một khoảng thời gian vui vẻ cho dù đã hy vọng thấy Samuel L. Jackson nhiều hơn trong phim. Tôi nhận ra sự thay đổi không dễ phát hiện giữa Jannie và Damon. Từ khi Jannie bị bệnh, Damon đã trở nên kiên nhẫn với em gái hơn nhiều. Jannie thậm chí còn tỉ tê với Damon, làm cho cu cậu ít bị d vặt hơn. Chúng đã trưởng thành lên nhiều trong vài tuần qua. Tôi nghĩ chúng sẽ trở nên thân thiết, và tình cảm đó sẽ theo chúng đến hết đời.

Sáng sớm ngày thứ Bảy tôi quyết định nói chuyện tâm tình với các con. Tôi đã nhận từ Nana ít lời khuyên bổ ích về những gì cần nói với chúng. Phản ứng của bà mang đúng cốt cách của Nana: Bà rất tiếc về những gì đã xảy ra giữa Christine và tôi. Về tiểu Alex, bà nói bà nóng lòng mong chờ nó đến. “Tôi yêu trẻ, Alex. Nó sẽ kéo dài tuổi thọ của tôi thêm mười năm đấy.” Tôi hoàn toàn tin lời bà.

“Việc này không tốt,” Damon nói, nhìn tôi chăm chú từ bên kia bàn ăn. “Phải không ba?”

Tôi ngoác miệng cười với con. “À, điều đó chỉ đúng một nửa. Ba bắt đầu chuyện này ở đâu bây giờ nhỉ?” tôi nói, ngay từ đầu đã có phần chệch choạc.

“Từ đầu đi ạ,” Jannie đề nghị.

Từ đầu ư? Từ đầu chính xác là chỗ nào?

Cuối cùng tôi đi vào chủ đề. “Cô Christine và ba đã có một thời gian dài gần gũi với nhau. Ba nghĩ cả hai đứa đều biết việc đó. Ba và cô vẫn thân thiết, nhưng gần đây nhiều chuyện đã thay đổi. Sau năm học này, cô ấy sẽ rời Washington. Ba vẫn chưa biết cô ấy sẽ đi đâu. Tuy nhiên chúng ta sẽ không còn gặp cô thường xuyên như trước nữa.”

Miệng Jannie há hốc đầy kinh ngạc, còn Damon thì nói thẳng. “Ở trường cô ấy chẳng giống ai, ba à. Tất cả đều nói vậy. Cô ấy dễ cáu. Trông cô ấy lúc nào cũng buồn.”

Tôi đau lòng khi nghe điều đó. Tôi có cảm giác một phần là lỗi của tôi. “Cô ấy đã phải chịu đựng một chuyện rất tồi tệ, rất đáng sợ,” tôi nói với nó. Bất kỳ ai cũng khó mà tưởng tượng ra những gì đã xảy ra với cô ấy. Cô ấy vẫn đang bình phục sau chuyện đó. Việc này có thể kéo dài hơn chút ít.”

Cuối cùng Jannie lên tiếng, và giọng nó nhỏ nhẹ đáng kinh ngạc. Mắt nó đầy ắp âu lo. “Còn em con thì sao?” Jannie hỏi.

“Tiểu Alex sẽ đến sống với chúng ta. Đó là tin vui, ba hứa đấy.”

“Hoan hô! Hoan hô!” Jannie reo to và ứng khẩu một trong những khúc vũ nhạc của nó. “Chị yêu tiểu A.J.”

“Điều đó thực tốt,” Damon nói và nở nụ cười hưởng ứng. “Con rất vui vì em sẽ về nhà.”

Tôi cũng vậy, và tôi tự hỏi làm sao một khoảnh khắc lại có thể quá vui nhưng cũng quá buồn như thế. Thằng bé sẽ về sống với chúng tôi, nhưng Christine lại ra đi. Lúc này chuyện đó đã chính thức rồi; tôi đã nói với Nana và bọn trẻ. Tôi đã không cảm thấy trống rỗng và cô đơn như thế suốt một thời gian dài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới thiệu nội dung. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »