Hồng Rực Đỏ

Lượt đọc: 6376 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới thiệu nội dung. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 10
.

❊ ❊ ❊

KHI CHRISTINĐÃ CHUẨN BỊ ra về, chúng tôi cùng khóa cổng trường và đi xuống Phố School hướng về phía Phố Năm. Giữ đúng lời, tôi xách cái cặp tài liệu căng phồng của Christine; tôi có cảm giác như trong đó là cả chục cuốn sách. Tôi cố pha trò. “Em cũng không có ý kiến gì về việc mang quả bóng bowling này.”

“Em đã bảo anh những cuốn sách này nặng lắm. Em là nhà tư tưởng nặng ký, anh biết mà. Thực ra em có phần vui vì anh đến tối nay,” nàng nói.

“Anh không thể xa em.” Tốt hơn là nên nói ra sự thật. Tôi muốn khoác tay Christine hay chí ít là cầm bàn tay nàng, nhưng tôi còn do dự. Quá gần gũi và vẫn còn quá xa cách với nàng có vẻ là kỳ lạ và không ổn. Tôi khát khao được ôm nàng trong vòng tay tôi.

“Em muốn trao đổi với anh về một số vấn đề,” cuối cùng nàng nói. Nàng nhìn chăm chú vào mắt tôi. Từ vẻ mặt của nàng tôi có thể nói rằng chắc chắn cái tin tôi sắp sửa được nghe không phải là tin tốt.

“Em vẫn hy vọng rằng nó sẽ không làm em lo lắng - việc anh tham gia điều tra vụ án mạng này. Nhưng nó không những làm em lo lắng, Alex ạ. Nó làm em phát điên. Và em lo cho sự an toàn của chính mình. Em không thể ngăn chặn điều đó sau những gì đã xảy ra ở Bermuda. Em mất ngủ liên miên từ khi trở về Washington.”

Tôi tan lòng nát dạ khi nghe Christine nói như vậy. Tôi có cảm giác khủng khiếp về những gì đã xảy ra với nàng. Tuy vậy, nàng đã thay đổi quá nhiều. Dường như tôi không thể làm được gì để cải thiện điều đó, để giúp nàng. Tôi đã cố gắng một thời gian dài, nhưng vô vọng. Tôi lo rằng mình sẽ không chỉ mất Christine, mà còn mất cả tiểu Alex nữa.

“Em nhớ một số giấc mơ thời gian gần đây. Chúng quá nhiều bạo lực, Alex ạ. Và chúng rất thật. Một đêm kia anh lại truy đuổi Weasel, và rồi hắn giết anh. Hắn thản nhiên đứng đó và bắn anh hết phát này đến phát khác. Sau đó hắn đến giết con và em. Tỉnh dậy em vẫn còn la hé

Cuối cùng tôi cầm lấy tay nàng. “Geoffrey Shafer chết rồi, Christine,” tôi nói.

“Anh không biết chuyện đó đâu. Chắc chắn là không,” Christine vặc lại, và rút tay nàng ra khỏi tay tôi. Một lần nữa nàng trở nên giận dữ.

Chúng tôi im lặng đi dọc bờ sông Anacostia. Một lát sau nàng kể tôi nghe về vài giấc mơ khác của nàng. Tôi có cảm giác nàng chỉ muốn tôi nghe mà không muốn tôi hiểu chúng. Tất cả những giấc mơ đều đầy bạo lực - những người Christine biết và yêu thương đều bị cắt xẻo và bị giết.

Cuối cùng Christine dừng bước tại góc Phố Năm gần nhà tôi. “Alex à, em phải nói với anh điều này. Em đã đến gặp một chuyên gia tâm thần, bác sĩ Belair, ở Mitchellville. Ông ấy đang giúp em.”

Christine tiếp tục nhìn chăm chú vào mắt tôi. “Em không muốn gặp anh nữa, Alex ạ. Em đã suy nghĩ về điều đó suốt nhiều tuần lễ. Em đã kể về nó cho bác sĩ Belair. Anh không thể thay đổi ý định của em được đâu, và em sẽ đánh giá cao nếu anh không cố làm việc ấy.”

Nàng đỡ lấy chiếc cặp tài liệu từ tay tôi rồi bỏ đi. Nàng không để tôi được nói một lời, nhưng dù sao tôi cũng cảm thấy khó khăn khi phải lên tiếng. Tôi đã nhận ra sự thật trong mắt nàng. Nàng không còn yêu tôi nữa. Việc tôi vẫn yêu nàng, và đương nhiên, yêu con trai bé bỏng của chúng tôi càng khiến cho tình hình trở nên tồi tệ hơn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới thiệu nội dung. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »