Hồng Rực Đỏ

Lượt đọc: 6507 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới thiệu nội dung. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 36
.

❊ ❊ ❊

TÔI Ở LẠI BỆNH VIỆN CẢ ĐÊM với Jannie. Tôi chưa bao giờ buồn và sợ như thế cả; nỗi sợ hãi là một thực thể hiển hiện siết chặt ngực tôi. Tôi ngủ một lát, nhưng không nhiều. Tôi nghĩ đôi chút về các vụ cướp nhà băng - chỉ để lái tâm trí mình đến một nơi nào khác. Những người vô tội đã bị sát hại dã man, và điều đó đã tác động mạnh đến tôi và tất cả những người khác.

Tôi cũng nghĩ về Christine. Tôi yêu nàng, không thể nào khác được, nhưng tôi tin nàng đã đi đến quyết định về mối quan hệ của hai chúng tôi. Tôi không thể thay đổi điều đó. Nàng không muốn ở bên một nhân viên điều tra hình sự, còn tôi hầu như không thể làm gì khác.

Cả Jannie và tôi đều tỉnh giấc vào khoảng năm giờ sáng hôm sau. Phòng của nó trông ra một cửa chớp thưng kính rộng rãi và một vườn hoa nhỏ. Chúng tôi ngồi lặng lẽ và quan sát bình minh qua cửa sổ. Cảnh tượng tuyệt vời và thanh bình đến độ nó lại khiến tôi buồn bã.Chẳng lẽ đây là bình minh cuối cùng bên nhau của chúng tôi sao? Tôi không muốn nghĩ như vậy, nhưng tôi không thể nào xua ý nghĩ đó ra khỏi đầu mình.

“Đừng lo, ba à,” Jannie nói, nó quan sát khuôn mặt tôi như cô đồng nhỏ, như đôi lúc nó có thể làm. “Trong đời con sẽ còn nhiều bình minh diễm lệ... dẫu vậy con cũng hơi lo sợ. Thật đấy.”

“Đúng vậy,” tôi nói. “Đó là cái cách nó luôn luôn tồn tại giữa chúng ta.

“Vâng. Vì thế mà con sợ,” Jannie khẽ đáp.

“Ba cũng thế, con gái bé bỏng ạ.”

Chúng tôi cầm tay nhau và nhìn lên vầng dương rực rỡ màu da cam. Jannie im lặng. Tôi phải thu hết ý chí để không bị suy sụp. Tôi bắt đầu nghẹn thở và che giấu nỗi sợ hãi của mình bằng cái ngáp giả tạo mà tôi chắc không phỉnh phờ được nó.

“Chuyện gì xảy ra sáng hôm nay hả ba?” Cuối cùng Jannie thì thầm hỏi.

“Cuộc chuẩn đoán cuối cùng trước khi phẫu thuật,” tôi đáp. “Có lẽ là một lần thử máu nữa.”

Nó chun mũi lại. “Ở đây họ là lũ ma cà rồng. Đó là lý do con bắt ba ở lại đêm qua.”

“Quả là một ý nghĩ hay ho. Ba đã cưỡng lại vài cơn bột phát hèn nhát lúc sớm tinh mơ. Ba không muốn đánh thức con. Chắc chắn người ta sẽ cắt tóc của con trước.”

Jannie đặt cả hai tay lên trên đầu. “Không!”

“Chỉ cắt một ít ở phía sau. Trông sẽ đẹp thôi.”

Jannie tiếp tục có vẻ sợ hãi. “Phải rồi. Ba nghĩ vậy ư? Sao ba cũng không cắt phần tóc sau đầu ba chứ? Lúc đó ba con mình trông đều đẹp cả.”

Tôi phá lên cười với nó. “Ba sẽ cắt, muốn.”

Bác sĩ Petito bước vào phòng và nghe thấy cha con tôi đang chọc nhau.

“Cháu là số một trong danh sách của chúng tôi,” ông mỉm cười nói với Jannie

Jannie hít phồng lồng ngực nhỏ của nó. “Thế ạ? Cháu là số một.”

Vào lúc bảy giờ năm phút sáng người ta đưa Jannie rời xa tôi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới thiệu nội dung. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »