Hồng Rực Đỏ

Lượt đọc: 6531 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới thiệu nội dung. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 32
.

❊ ❊ ❊

TRÊN ĐƯỜNG LÁI XE ĐẾN ĐÓ tôi nghĩ mãi, Không được để chuyện này xảy ra. Không được để nó xảy ra một lần nữa. Xin Chúa rủ lòng, đừng làm điều đó với nàng. Người không thể làm điều đó. Người không thể.

Tôi đậu xe gần trường và lao ra khỏi xe. Rồi tôi thấy mình đang chạy xuống hành lang tới văn phòng nép mình trong góc của Christine. Tim tôi đập cà rịch cà tàng trong lồng ngực. Bước chân tôi thiếu tự tin. Tôi có thể nghe thấy tiếng gõ bàn phím trước khi tôi đến bên cánh cửa.

Tôi nhòm vào bên trong.

Tôi thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Christine ở đó trong văn phòng ấm áp và bừa bộn của nàng, hoàn toàn bừa bộn. Nàng luôn luôn tập trung cao độ khi làm việc. Tôi đứng nhìn trong giây lát. Sau đó tôi gõ nhẹ vào rầm cửa.

“Anh đây,” tôi nhẹ nhàng nói.

Christine ngừng đánh máy và quay lại. Ngay lập tức nàng nhìn tôi như nàng đã từng nhìn. Nó làm tôi tan chảy. Nàng mặc chiếc quần màu xanh nước biển và áo khoác lụa cắt may màu vàng. Nàng trông không có vẻ gì như đang trải qua quãng thời gian tồi tệ, nhưng tôi thừa biết.

“Anh đang làm gì ở đây?” cuối cùng nàng cũng hỏi. “Em đã nghe chuyện đó trên kênh Cnay,” nàng tiếp tục. “Em đã thấy cảnh giết người khủng khiếp tại khu chợ ở London.” Nàng lắc đầu, mắt nàng nhắm nghiền.

“Em không sao chứ?” tôi hỏi.

Christine lớn tiếng trả lời. “Em không ổn! Em cách sự yên ổn một triệu dặm. Tin đó không hay chút nào. Nhiều đêm emkhông ngủđược. Lúc nào em cũng gặp ác mộng. Ban ngày em không thể tập trung. Em tưởng tượng những điều khủng khiếp xảy ra với tiểu Alex. Với Damon, Jannie, Nana và anh. Em không thể nào ngăn điều đó lại được.”

Những lời nói của nàng khoan thẳng vào lòng tôi. Đó là một cảm giác kinh hoàng không tài nào ngăn cản. “Anh không nghĩ hắn có thể đến đây,” tôi nói.

Cơn giận hằn lên trong mắt Chrisitne. “Anh không biết chắc điều đó cơ mà.”

“Shafer tự xem mình trên tầm chúng ta. Chúng ta không quan trọng đến thế trong cái thế giới quái dị của hắn. Vợ hắn thì quan trọng. Hơn nữa, anh ngạc nhiên là hắn đã không giết bọn trẻ.”

“Anh thấy chưa, anh cũng ngạc nhiên cơ mà. Không ai biết chắc thằng điên, thằng tâm thần đó sẽ làm gì! Và giờ anh lại vướng vào thêm nhiều kẻ trong số chúng: những kẻ trụy lạc đã giết những con tin vô tội mà chẳng vì lý do gì. Bởi lẽ chúng có thể.”

Tôi bắt đầu bước vào bên trong văn phòng - nhưng nàng giơ tay lên. “Đừng. Làm ơn tránh xa em ra.”

Sau đó Christine đứng lên và bước qua tôi và đi về phía phòng rửa mặt của giáo viên. Nàng mất hút vào bên trong không một lần nhìn lại.

Tôi biết nàng sẽ không quay ra - không cho đến khi biết chắc tôi đã đi rồi. Cuối cùng khi tôi ra đi, tôi nghĩ mãi rằng nàng đã không hỏi gì về Jannie.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới thiệu nội dung. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »