Hoàng Phi Cửu Thiên Tuế

Lượt đọc: 6170 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 270
hoa ngu buồn rầu..

❊ ❊ ❊

" Đúng vậy! Tam tướng Diệp gia, ai nấy đều dũng mãnh phi thường, đặc biệt là Diệp tam Diệp Vũ, thật sự đáng tiếc! " Bầu không khí xung quanh có chút cổ quái, nhưng Địch Hoắc giống như không cảm thấy, tiếp lời Hoa Ngu, cảm khái nói về Diệp gia quân.

Hoa Ngu cong cong môi, Địch Hoắc trước giờ đã gửi cho nàng vô số chiến thiếp, lúc nào cũng muốn đánh với nàng một trận cho đã, nàng "chết", trong lòng Địch Hoắc tự nhiên tiếc hận.

Nhưng mà đối với một số người, mọi chuyện không phải như vậy.

" Sứ thần trước mặt, Hoa công công nhắc đến loạn đảng làm cái gì? " Cố Nam An vẫn luôn im lặng từ đầu đột nhiên mở miệng ngay lúc này.

Nghe giọng thôi, Hoa Ngu đã không thấy vui vẻ gì.

Sắc mặt nàng cũng nhanh chóng lạnh xuống.

" Nga? Phải không? Diệp gia quân là loạn đảng... Lâu như vậy rồi, nô gia đều đã quên. " Trên mặt nàng thậm chí còn mang theo ý cười, nhưng ý cười này căn bản không đến được đáy mắt, phảng phất còn mang theo chút lạnh lẽo.

Bên ngoài lập tức trở nên khó xử đến cứng ngắc.

Ngay cả người như Địch Hoắc cũng nhận ra tình hình này không thích hợp, hắn đờ ra một lúc, nhìn Cố Nam An rồi lại nhìn Hoa Ngu, cuối cùng quyết định bản thân vẫn nên câm miệng thì hơn.

" Hoa công công hẳn nên để ý cho tốt việc trong kinh đi. (?)" Cố Nam An mặt không cảm xúc phun ra một câu như vậy.

" Tôn công công, có thể vào rồi. "

Tôn Chính sững sờ trong một chốc, sau đó vội vàng nói: " Vâng, vâng! "

Hắn đẩy rộng cửa điện ra rồi xoay người lại, dẫn Cố Nam An và đoàn người của Địch Hoắc đi vào trong điện.

Hoa Ngu vẫn đứng ở cửa, vẫn nhìn bọn họ cho đến khi thân ảnh biến mất, lúc này mới thu lại ánh mắt của mình.

Cố Nam An không tới thì thôi, vừa mới đến liền mang theo một người như vậy, hắn muốn làm gì? Lợi dụng Hán Giang quốc, đối phó với Chu Lăng Thần?

Tâm tư Cố Nam An phức tạp, từ trước đến nay nàng đều nhìn không thấu, càng đừng nói là hiện tại.

Chỉ là không biết, sau khi Cố Nam An đụng độ với Chu Lăng Thần thì sẽ phát sinh ra chuyện thú vị đến mức nào. Nhưng không hiểu tại sao, nàng lại cảm thấy giữa hai người bọn hắn, phân thắng của Cố Nam An cũng rất nhỏ.

Chỉ vì Chu Lăng Thần ẩn tàng đến quá sâu.

Trước khi chân của hắn hồi phục, ai cũng không biết, trong tay hắn sao lại nắm giữ nhiều vật như vậy. Một kích liền trúng, hoàn toàn không cho người khác cơ hội để phản ứng.

Cố Nam An... suy cho cùng vẫn là kém hơn một chút.

Nghĩ tới Chu Lăng Thần, Hoa Ngu lập tức liền thấy đau đầu.

Có một chủ tử thích thái giám, xin hỏi nàng nên làm gì bây giờ? Xả thân bồi hắn sao?

Khóe môi nàng có chút giật giật, nếu Chu Lăng Thần mà biết nàng là nữ tử, có thể hay không thất vọng, sau đó mất đi hứng thú với nàng, rồi từ đó buông tha nàng không?

Ngẫm lại thì thấy...

Khả năng không lớn.

Cái câu mặc kệ ngươi là nam hay nữ, thậm chí là thái giám đi chăng nữa của Chu Lăng Thần vẫn mơ hồ quanh quẩn bên tai nàng kìa!

Da đầu Hoa Ngu dại đi, chẳng lẽ nàng vì quyền thế mà phải đi hiến thân sao?

Không, không được! Diệp Trí và Diệp Hằng ở dưới suối vàng mà biết, chỉ sợ sẽ dùng nước miếng nhấn chìm nàng!

Nhưng trước mắt vẫn không có biện pháp nào để giải quyết, nàng chỉ có thể hy vọng hứng thú của Chu Lăng Thần với nàng sẽ tiêu tán đi thôi.

Hoa Ngu hít sâu một hơi, nhấc chân rời đi.

♣ ♣ ♣

Từ khi khai quốc đến nay, Hán Giang quốc chưa bao giờ phái người đi sứ sang Túc Hạ, đã vậy còn đến tận kinh thành. Việc này vừa truyền ra lập tức đoạt hết nổi bật vừa qua của Hoa Ngu.

Rốt cuộc lâu như vậy, đây là lần đầu tiên mà sứ thần Hán Giang đặt chân lên Túc Hạ, hơn nữa còn do Cố Nam An đưa đến.

Và đương nhiên, chuyện tiếp đãi sứ thần cũng rơi trên đầu hắn rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »