Hoàng Phi Cửu Thiên Tuế

Lượt đọc: 6089 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 247
vả mặt..

❊ ❊ ❊

Không gian như một mảng huyết hồng, chiến hữu xưa kia sôi nổi cùng mình nay đã trở thành oan hồn trong tay địch nhân.

Khóe mắt "hắn" như vỡ nứt, toàn thân như bị thiêu rụi bởi ngọn lửa điêu tàn. "Hắn" như nỏ mạnh đã hết đà, tứ cố vô thân, chờ đợi "hắn", chỉ là một tử lộ cô độc.

Sớm muộn gì nó cũng đến thôi.

Tiếng đàn thê lương, ai oán, mang theo một loại bi thương không nói lên lời. Chỉ nghe thôi cũng khiến người kìm lòng không được mà lã chã rơi lệ, hận không thể xông lên mà cứu vớt vị tướng quân kia ra khỏi bầy sói đang rình mồi!

" Tang! " Bi thảm, nhưng quyết tuyệt.

Đúng lúc cảm xúc dâng lên đến đỉnh điểm thì Hoa Ngu đột nhiên dừng tay!

Một điều mà không ai ngờ đến.

Khi nàng thu tay lại, rất nhiều người vẫn chìm trong bầu không khí thê lương kia, không cách nào thoát ra được. Tiếng đàn không còn, nhưng những hình ảnh kia vẫn còn hiện hữu. Tất cả mọi người trong Bạch Ngọc các, ai nấy đều như ngừng lại.

" Như thế nào? " Hoa Ngu ngồi trước Nguyệt Tâm cầm, một tay chống cằm, trong mắt hiện lên ý cười lạnh lẽo, như kẻ trên cao mà nhìn xuống chúng sinh dưới đài.

Giọng nói của nàng như một sợi dây kéo tất cả ra khỏi cảm xúc bi thương kia. Dù đã hồi thần, nhưng trên mặt ai cũng mang nét buồn bã. Người người hai mặt nhìn nhau, trong lòng đều thở dài đáng tiếc.

Hoa Ngu đúng là khiến cho người ta chán ghét mà, nào có ai đánh đàn mới được một nửa, mà lại còn đến đoạn cao trào thì đột nhiên dừng lại hả?

Bọn họ đều muốn biết, đến cuối khúc này, thiếu niên tướng quân kia sẽ có kết cục như thế nào.

Tuy rằng đoạn kết rất nhiều người đã đoán được, bốn bề đều là kẻ thù vây ép, dù cho có được võ công cái thế, nhưng hai tay khó địch bốn tay, song vẫn lành ít dữ nhiều.

" Hu hu hu hu! "

Nhóm quý nữ tâm tư có phần yếu ớt, thoát khỏi hoang mộng người nào người nấy cũng bụm mặt khóc rống lên.

Vì một người anh hùng xa lạ, cũng vì chí khí đã từng ngút trời kia.

Một khúc của Hoa Ngu khiến tâm tình trăm người đảo loạn, mà kẻ gây ra mọi chuyện lại dửng dưng như người không liên quan. Thậm chí đôi mắt phượng kia, lạnh băng đến vô cùng, bình tĩnh đến quá đáng.

Khi nàng ở trên chiến trường chém giết, những người này vẫn ngồi đây tận hưởng sự che chở. Mỗi lần nàng từ biên thùy trở về, nhận được không phải là sự hoan nghênh nồng hậu, mà là những lần bị vũ nhục cùng giẫm đạp.

Lấy xuất thân của nàng, lấy Diệp gia của nàng, gọi nàng dã chủng mà lăng nhục nàng.

Thế mà chỉ vì một khúc nhạc mà đám người này lại thấy khó chịu.

Nghĩ đến cũng quá nực cười mà.

Trong mắt Hoa Ngu ngập tràn châm chọc, các ngươi không cảm thấy mấy giọt nước mắt thương tiếc này quá dư thừa sao?

" Không lẽ chư vị thấy nô gia tùy tiện đàn như vậy cũng êm tai sao? " Nàng mặc kệ đám người kia có vẻ mặt gì, bản thân chỉ cười lạnh rồi nói.

Không ai dám lên tiếng.

Nào chỉ có êm tai. Cầm kỹ có thể đạt tới trình độ bực này phải xưng ở mức xuất thần nhập hóa mới đúng!

"Êm tai" sao đủ dùng để miêu tả âm điệu vừa rồi chứ!?

Trời ạ, có vận hết vốn ngôn ngữ cũng không thể ca ngợi nổi!

" Hừ, loại người như nô gia đánh bừa vài cái còn dễ nghe như vậy, chư vị còn định nói, Nguyệt Tâm cầm không giúp ích gì nhiều cho làn điệu? "

Nụ cười càng trở nên lạnh lẽo, không lưu lại chút tình cảm nào.

" Dựa theo cảm nhận của chư vị, nô gia chẳng phải cũng đàn ra một khúc kinh động sao? Nói như vậy, họa tiên tử năm nay, hẳn là nô gia đi? "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »