Hoàng Phi Cửu Thiên Tuế

Lượt đọc: 6087 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 220
tiên tử chân chính..

❊ ❊ ❊

Hoa Ngu thì cũng đang nhàn rỗi, mà nàng lại là người thích nơi náo nhiệt, kẻ nàng không thích gặp rắc rối, nàng liền vui vẻ. Nghĩ vậy, Hoa Ngu đồng ý với Lương Nguy Chi.

" Được, ngươi! Đến Bạch Ngọc Các. " Lương Nguy Chi vỗ đùi một cái, lập tức hướng giọng tới xa phu.

♣ ♣ ♣

Hôm nay Bạch Ngọc Các trong ngoài đều chật kín người.

Nếu nhìn lướt qua vài chỗ có thể thấy mấy bức mỹ nhân đồ sinh động. Các mỹ nhân đó, hoặc nằm, hoặc ngồi, tư thái đều rất tùy ý, nhưng chỉ nhìn vào cũng làm người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái, ấn tượng lưu lại.

"Trường hợp như vậy, thật sự đã lâu lắm rồi mới xuất hiện!" Trên lầu hai, Dung Triệt đứng cạnh Bạch Ngọc Hằng, nhẹ giọng cảm khái một câu.

Kỳ thật cho tới nay kinh thành vẫn luôn náo nhiệt, hắn nói một câu "đã lâu mới xuất hiện ", thật sự là chẳng phù hợp.

Bất quá Bạch Ngọc Hằng lại hiểu được ý tứ của hắn.

Từ khi Chu Lăng Thần cùng Hoa Ngu tiến kinh, chết chóc không ngừng, người trên long ỷ kia cũng thay đổi.

Kinh thành vốn dĩ cũng yên bình, lại bị Hoa Ngu dấy lên long trời lở đất.

Cái khác thì không nói, Chu Viêm trong đám công tử ca ở kinh thành cũng cực kỳ nổi danh. Mà trước mắt, người đã không còn.

Rất nhiều người trong lòng đều có chút quái dị. Ở thời điểm nhạy cảm thế này, Bạch Ngọc Các lại có thể có mị lực lớn như vậy, mời nhiều người tới vây tụ ở nơi đây dao du ngoạn nhạc.

Cho nên Dung Triệt mới cảm khái như vậy.

"Lại tiếp, Dương Thải Y hôm nay cũng sẽ đến, vì giành được nụ cười của ngươi, Dương gia đại tiểu thư này cũng hao hết tâm tư!"

Dung Triệt thậm chí còn có tâm tình đi trêu chọc Bạch Ngọc Hằng. Bạch Ngọc Hằng mắt lạnh quét hắn một cái, sắc mặt lạnh băng.

"A! Ngọc Hằng mau xem! Họa tiên tử của người tới rồi kìa!" Không đợi Bạch Ngọc Hằng mở miệng nói gì, Dung Triệt bỗng nhiên mặt đầy hưng phấn mà nhìn xuống phía dưới.

"Xôn xao ——" Ở dưới, giữa đại sảnh lúc này cũng cực kỳ náo nhiệt.

Bạch Ngọc Hằng nhìn xuống liền thấy được Giang Tố Vân lãnh đạm cùng nha hoàn bên cạnh, thong thả ung dung đi đến.

Diện mạo Giang Tố Vân, không nghi ngờ gì nữa, rất đẹp. Tuy không bằng các tiên tử trước đây, tinh xảo tuyệt mỹ, nhưng cũng có phong vị riêng.

Phải biết rằng, họa tiên tử trước đó chính là Tĩnh Vinh Thái Hậu và Thi Quý Phi Thi Nhược Vân trong cung.

Cả hai đều là khuynh quốc khuynh thành, tuyệt sắc giai nhân!

Giang Tố Vân dung mạo so với mấy người kia thì kém hơn một chút, nhưng ở phương diện nào đó, lại là nhân tài xuất chúng.

Tỷ như cả người nàng ta sở khí chất cao quý, hơn nữa lại có đôi mắt to vô tội.

Thanh thuần và tuyệt diễm, đại khái chính để tả người này.

Không chỉ như thế, Giang Tố Vân còn cực kỳ rõ ưu thế của mình, cứ khi nào xuất hiện, nhất định sẽ khác những nữ tử khác. Ăn mặc thuần tịnh, ngay cả trang sức đeo, đa số cũng đều là một ít trân châu oánh nhuận cùng bích ngọc.

Khí chất xuất trần của nàng ta, tức khắc được tô đậm tới cực điểm.

Đây cũng là lý do mà từ hồi tuyển chọn tiên tử, rất nhiều người đều nói trong các tiên tử, duy chỉ có Giang Tố Vân là giống tiên tử nhất.

Hôm nay Giang Tố Vân cũng như thế.

Mặc một thân xiêm y tuyết trắng, y phục kia trông thì thấy bình thường, nhưng mà khi mặc trên người nàng ta lại như là vân vụ kinh phiêu.

Dung Triệt liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, đây là lụa tinh vân có giá trị thiên kim.

Nguyên liệu này dù ra giá cũng không có người bán, ở kinh thành bán đã có giá trên trời. Người khác mà có một con*, còn hận không thể ngày ngày nuôi dưỡng, một ngày ba bữa bái tế vài cái mới được.

*con tằm

Nhưng Giang Tố Vân lại không cho là đúng, thậm chí còn dùng làm nguyên liệu, may một thân xiêm y tựa như vân vũ, phiêu nhẹ tựa tiên.

Từ xa nhìn lại, thật sự không gì sánh được!

Update: 22/3/2020

*le: à, hôm qua là sinh nhật tui á:)))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »