Hoàng Phi Cửu Thiên Tuế

Lượt đọc: 6162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 208
hoa ngu không biết sống chết..

❊ ❊ ❊

Giờ thì Lưu Hành chỉ biết đứng đực ra.

Hắn thề, bên cạnh hắn không phải là con người mà là một khối băng! Hàn ý trên người Chu Lăng Thần toát ra khiến cho hắn sắp bị đông chết rồi!

Lưu Hành khóc không ra nước mắt, Hoa công công thấy bản thân sống đủ lâu rồi hả?

Kỳ thật hắn cũng không rõ Chu Lăng Thần tức giận vì cái gì, chẳng qua trong lòng cũng đoán được đại khái. Hoa Ngu thân là nội thị thân cận của Hoàng thượng, không nên thân thiết quá với hậu phi và triều thần như vậy. Lại còn cùng nhau đi bày mưu tính kế... Đúng là có phần quá đà.

Bất quá chuyện này nói là lớn thì cũng lớn, mà nói là nhỏ thì cũng nhỏ.

Bình thường Chu Lăng Thần đối với mọi việc đều mặt không đổi sắc, miệng cười như thường. Mà sao cứ động đến Hoa Ngu là có thể đùng một cái tức giận luôn?

Hắn cũng không kịp nghĩ nhiều, nhìn phản ứng của Chu Lăng Thần, hắn chỉ muốn xông vào bịt miệng Hoa Ngu lại mà thôi.

" Nương nương nếu có thể tự mình nấu canh rồi mang đến cho Hoàng thượng, tâm Hoàng thượng hẳn sẽ ấm áp lên không ít, nô gia cũng không thể làm gì nhiều, chỉ có thể bày biện mở đường cho nương nương thôi, chính vẫn là ở nương nương... "

Hoa Ngu hoàn toàn không biết sóng to gió lớn ngoài kia, còn vô cùng nghiêm túc truyền thụ kinh nghiệm cho Thi Nhược Vân. Theo nàng thường thấy, mỗi lần nàng đưa trà đến cho Chu Lăng Thần, hắn đều rất dễ nói chuyện.

Cái này là gì nhỉ? Hình như người ta có câu, muốn tóm được tâm nam nhân, trước là phải bắt lấy dạ dày của hắn sao?

" Công công nói rất đúng! " Thi Nhược Vân ngồi nghe, liên tục gật đầu, chỉ còn thiếu nước cầm giấy bút ra ghi chép lại lời Hoa Ngu nói.

" Chỉ là trù nghệ của bổn cung cũng không tinh thông lắm, sau này sợ là phải luyện tập nhiều hơn. " Nàng ta có chút ngượng ngùng cúi đầu.

Hoa Ngu thấy thế, hơi mỉm cười, lại nói:

" Nương nương nói cũng đúng... nhưng trên đời này cũng có nhiều người trù nghệ tinh vi mà đúng không? Nương nương vốn là thiên chi kiêu nữ, không am hiểu phương diện này cũng là bình thường, nô gia nói là tự làm, nhưng đâu nhất thiết nương nương phải làm từ đầu đến cuối? "

" Canh sao? Nương nương chỉ cần tham gia nấu là được rồi. "

Nàng cười tủm tỉm mà nói, nàng không phải bịa chuyện, mà là nữ nhân ngốc như Thi Nhược Vân tâm tư quá đơn giản thôi. Nếu thực sự để nàng nấu, làm không xong rau dưa cũng lạnh.

Đã muốn giúp thì phải giúp cho đến cùng.

Trong lòng Hoa Ngu suy tính cẩn thận, nếu chủ nhân tương lai của hậu cung cùng nàng có chút giao tình, vậy sau này nàng làm việc trong cung càng thêm thuận lợi mà?

Hơn nữa, trước mắt xem ra, người có khả năng ngồi lên vị trí hậu cung chi chủ chính là Thi Nhược Vân.

Giúp nàng ta, cũng là giúp chính mình.

Lưu Hành rất muốn, rất muốn quỳ lạy Hoa Ngu rồi!

"Hắn","hắn"... đúng là cả gan làm loạn mà!

" A. " Chu Lăng Thần cười lạnh, khuôn mặt đen như đáy nồi. Hàn ý trong mắt hắn đủ để khiến nhân tâm run sợ.

Lưu Hành còn đang nơm nớp lo sợ thì người bên cạnh đột nhiên xoay người rời đi. Hắn giật mình, không biết làm sao, chẳng qua không dám nhiều lời, vội chạy theo ra ngoài.

Nhìn Chu Lăng Thần thế kia, phỏng chừng Hoa Ngu xong rồi.

Ai ngờ hai người vừa mới bước ra khỏi Tố Tâm điện thì lại nghênh diện thêm một người nữa.

" Thần tham kiến Hoàng thượng! " Bước chân Lương Húc vội vàng, thấy sắc mặt Chu Lăng Thần khó coi đến cực điểm thì hơi sửng sốt.

" Chuyện gì? " Chu Lăng Thần âm trầm đến đáng sợ.

" Hồi Hoàng thượng, Chu Viêm đã chết. "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »