Hoàng Phi Cửu Thiên Tuế

Lượt đọc: 6137 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »
Chương 245
kỹ kinh tứ tòa..

❊ ❊ ❊

" Điện hạ, hắn... Trông chắc chắn như vậy, thật sự là học qua cầm rồi sao? " Dung Triệt nãy giờ vẫn đứng bên cạnh, cảm thấy vừa kinh vừa sợ, ai mà biết được Hoa Ngu thực sự dám đi lên chứ. Hắn vội chạy đến bên cạnh Chu Mặc Ngân, hạ thấp giọng, hỏi.

Trong số bọn họ, người hiểu Hoa Ngu nhất hẳn là Chu Mặc Ngân, nhỉ?

" A! " Tiếng cười lạnh của Chu Mặc Ngân là đáp án hắn nhận được.

" Đã có kẻ ngu ngốc muốn đi lên mất mặt, bổn vương cũng không còn lời gì để nói. " Chu Mặc Ngân vô cùng chắc chắn, âm lãnh trên mặt ngày càng sâu đậm.

Hoa Ngu hiện giờ càng ngày càng ương ngạnh, thậm chí vớt tận miệng mà vẫn không biết xấu hổ, đã như thế, hắn còn ngăn cản làm gì? Đã không cần thể diện, vậy thì làm đi!

Trong sự kinh ngạc của mọi người, Hoa Ngu thong thả ung dung ngồi xuống trước cái bàn đặt Nguyệt Tâm cầm. Bên môi nàng vẫn còn giữ nụ cười tà tứ, thoạt nhìn yêu dị, lại phảng phất hương vị động lòng người.

" Tang- " Âm thanh chói tai như phá mộng tất cả, gương mặt đẹp như vậy, ngón tay thon dài trắng mịn như vậy mà lại gảy ra tạp âm khó chịu này.

" A! " Phía dưới rất nhiều người bịt kín lỗ tai, nhíu mày không thoải mái.

Hoa Ngu thật sự sẽ đánh đàn ấy hả?

" Hoa công công, chính ngươi nói Nguyệt Tâm cầm là danh cầm, đánh lung tung như vậy, chỉ sợ... " Giang Tố Vân đứng trên đài cách Hoa Ngu không xa thấy thế, không khỏi tiến lên một bước.

Đây là gấp không chờ nổi liền muốn đứng ra châm chọc Hoa Ngu mà!

" Giang tiểu thư vẫn là câm miệng đi, ngươi là nữ nhân tài ba, ngay cả đạo lý không được xen mồm vào lúc người khác đang làm việc cũng không hiểu? "

Nàng ta còn chưa nói xong, Hoa Ngu đã đột nhiên quay đầu, lạnh lùng cong môi liếc nhìn nàng ta.

Khuôn mặt nhỏ của Giang Tố Vân tức khắc biến thành màu gan lợn. Bực muốn phát hỏa, nhưng như nàng ta đã nói trước đó, rồi còn không biết lúc này mở miệng liệu có nên hay không. Thành ra nhất thời uất bực trong lòng đều nghẹn lại, sắc mặt vô cùng khó coi.

Hoa Ngu cũng mặc kệ nàng ta, chỉ cần Giang Tố Vân ngậm miệng lại là được rồi.

Nàng ngồi đó, hai mắt nhắm lại, đôi tay đặt lên dây đàn.

" Nhìn qua trông cũng có phong thái phết đấy chứ... " Dung Triệt nhìn dáng điệu của nàng, không khỏi lẩm bẩm vài câu.

Còn Bạch Ngọc Hằng, nhíu mày đủ để kẹp chết một con kiến.

Sắc mặt Chu Mặc Ngân thì lại càng thú vị, hắn đảo mắt, bộ dạng xem kịch vui chuẩn bị đi chế diễu người khác.

Đúng là một đám khó hiểu.

Đột nhiên lúc này lại truyền đến một tiếng đàn rất êm tai, là từ trong tay Hoa Ngu mà ra!

" A." Tiếng đàn vừa cất lên, cơ hồ trong nháy mắt toàn bộ Bạch Ngọc các đều yên lặng, không ít người thậm chí còn hít mấy ngụm khí lạnh.

Cũng đơn giản thôi, bởi vì bàn tay trắng nõn của Hoa Ngu tấu ra một khúc nhạc xa lạ, âm điệu tuyệt diệu, thanh thúy thanh nhã, nói còn vang vọng bên tai ba ngày không dứt cũng không quá chút nào.

Tiếng đàn tựa như câu trả lời đáp trả lại tất cả nghi ngờ.

Phàm là người hiểu âm luật dù chỉ một ít, đều không khỏi say mê đắm chìm trong đó.

Cái gọi là tiên nhạc, đại khái là như thế này.

Đôi tay Hoa Ngu động không ngừng, kích thích huyền cầm, thậm chí nhìn qua chỉ lưu lại dư ảnh.

Cầm nghệ cao siêu bực này, tìm toàn kinh thành, chắc đã được mấy người.

Trong lúc nàng dùng tiếng đàn dẫn dắt mọi người vẫn bớt thời gian mà ngẩng lên nhìn Chu Mặc Ngân. Ha, nhìn xem, trên mặt Chu Mặc Ngân ngập tràn kinh ngạc, không thể tin nổi nhìn nàng kìa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111.. Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271
Tiến »