Sáng hôm sau, cửa hàng sửa xe gọi điện đến thông báo xe đã sửa xong. Chu Trạch dẫn Oanh Oanh đi lấy xe, Oanh Oanh chủ động ngồi vào ghế lái, vẻ mặt có chút phấn khích. Ông chủ Chu mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng rồi thôi, lặng lẽ ngồi vào ghế phụ.
Tuy trong tay đang cầm tấm da thú, nhưng Chu Trạch chưa đến mức phóng khoáng đến độ chạy thẳng từ Hoài An lên Đông Bắc ngay lập tức. Tìm kiếm long mạch là một việc vô cùng vất vả và vụn vặt, à không, phải nói là một việc cực kỳ gian nan mới đúng.
Bên người chỉ có mỗi Oanh Oanh, đối mặt với một công trình khảo sát địa chất lớn như thế này, quả thực là lực bất tòng tâm. Chẳng lẽ lại để mình phải dầm mưa dãi nắng, chui rúc trong mấy khe núi sao? Tốt nhất là nên dẫn theo vài thủ hạ cùng đi, ít nhất thì phải mang theo Bạch Hồ, dù sao đó cũng là quê nhà của cô nàng, đường đi nước bước đều thông thuộc.
Nghe nói Luật sư An cũng đã đến Đông Bắc, đến lúc đó có thể liên lạc với anh ta. Có anh ta phụ trách tổ chức và điều hành, mình chắc chắn sẽ đỡ tốn tâm trí hơn nhiều. Suy cho cùng, bản tính lười biếng đã ngấm vào máu, muốn quay lại những ngày tháng gian khổ phấn đấu kia, thật sự không quen nổi.
Lùi mười ngàn bước mà nói, nếu việc gì ông chủ như mình cũng phải đích thân ra tay, vậy thì mình thu nhận nhiều thủ hạ như thế để làm gì?
Oanh Oanh lái xe rất cẩn thận, tình trạng giao thông trên đường cũng khá ổn. Đến chiều, xe cuối cùng cũng rời khỏi đường cao tốc, tiến vào nội thành Thông Thành. Hai mươi phút sau, xe đỗ trước cửa tiệm sách.
Ông chủ Chu xuống xe trước, để mặc Oanh Oanh ở đó với chứng ám ảnh cưỡng chế, không ngừng lặp đi lặp lại thao tác "đỗ xe song song". Anh không vào tiệm sách ngay mà đi tới tiệm thuốc trước. Sáng nay lão Hứa gọi điện bảo tiệm thuốc nhận được hai kiện hàng, phỏng đoán ban đầu có thể là hai người bạn nhỏ của Khánh.
Kiện hàng, được gửi từ Kim Lăng đến.
"Ôi, ông chủ, anh về rồi ạ." Phương Phương nhiệt tình chào hỏi Chu Trạch.
Chu Trạch gật đầu, bước vào phòng bệnh. Vừa đẩy cửa ra, chà, khá là chật chội. Bốn chiếc giường bệnh kê sát vào nhau, phía cửa chỉ chừa lại một khoảng trống để mở, chiếc giường trong cùng đã sát vách tường rồi. Trong khoảnh khắc, ông chủ Chu có cảm giác mình đang chơi game mô phỏng kinh doanh bất động sản. Vườn rau bên kia đã mở rộng rồi, chẳng lẽ tiệm thuốc này cũng phải mở rộng nốt sao? Có phải mình thực sự quá ám ảnh chuyện nghèo khó, nên cứ thấy cái gì là gom hết về nhà, dù sống hay chết, là người hay thú, khiến cho vườn rau, vườn bách thú, tiệm thuốc dưới tay mình dần dần trở nên cồng kềnh.
Giờ nghĩ lại, lúc trước chuyển tiệm sách từ quảng trường Ngũ Châu Quốc Tế về phố Nam dường như không phải là quyết định sáng suốt lắm. Quảng trường Ngũ Châu Quốc Tế dù sao cũng là một trung tâm thương mại gần như đã lụi tàn, tiền thuê mặt bằng chắc chắn rẻ lắm, còn ở đây thì đúng là "tấc đất tấc vàng".
"Anh đến rồi à." Câu Tân đang ăn cơm trưa, thịt kho, tỏi tây xào thịt hun khói, rau ngọn su su xào, thêm một bát canh cà chua trứng, bữa ăn khá phong phú.
Chu Trạch không thèm để ý tới Câu Tân. Câu Tân bĩu môi, trong lòng hừ một tiếng rồi cắm cúi ăn tiếp, cảm thán rằng pin lạc hậu chẳng bằng con gà.
Chu Trạch đi tới cuối giường của Khánh trước. Khánh đang nhắm mắt, dường như vẫn còn hôn mê. Ông chủ Chu mỉm cười, không làm gì cả. Một là vì đối phương thực tế chưa từng làm gì mình, hai là dù sao đối phương bây giờ vẫn chỉ là thân xác một cô bé. Lúc trước mình đối với Lâm Khả là tình thế bắt buộc, còn bây giờ, không cần thiết phải làm vậy.
Đứng ở cuối giường Khánh một lát, Chu Trạch lại đi xem hai đứa trẻ mới tới. Hai đứa trẻ không sợ người lạ, đang ngủ rất ngon. Nhìn xem, ngoan ngoãn và yên tĩnh biết bao, ngay cả nhịp thở hay nhịp tim cũng không có luôn!
Kiểm tra xong "trạm cấp điện", Chu Trạch bước ra khỏi phòng bệnh. Phương Phương đang ngồi ở quầy thu ngân soi gương trang điểm, xem chừng tối nay tan làm có hẹn.
"Phương Phương này, sau này trong tiệm có chuyện gì, cứ tìm lão Đạo nhờ giúp đỡ nhé."
"Em hiểu rồi, ông chủ. Mà anh đừng nói, lão Đạo tuy lớn tuổi nhưng sức lực thực sự không đùa được đâu." Rõ ràng là cảnh lão Đạo một mình vác hai kiện hàng hôm qua đã lọt vào mắt Phương Phương, cộng thêm vóc dáng gầy gò cao lớn của lão, hình ảnh đó quả thực có tính chấn động rất mạnh.
"Ừm, ông ấy khỏe lắm, nhớ kỹ đấy, sau này có chuyện gì cứ tìm ông ấy."
"Anh yên tâm ạ."
Chu Trạch bước ra khỏi tiệm thuốc, thấy Oanh Oanh vẫn đang loay hoay đỗ xe song song. Vốn dĩ, chỗ đỗ xe hai bên con phố đi bộ trước tiệm sách khá rộng rãi, nhưng không hiểu sao hôm nay xe đỗ ở đây khá nhiều, chỗ trống duy nhất lại nằm giữa hai chiếc xe khác. Oanh Oanh tuy đã có bằng lái, cũng có thể lái xe bình thường, nhưng rất nhiều tài xế đều như vậy, đỗ xe song song trong bài thi sát hạch thì dễ, nhưng khi lái xe thực tế mới hối hận vì lúc học chỉ chăm chăm thi cho qua chứ không thực sự nắm vững kỹ năng này.
Chu Trạch đứng bên đường, châm một điếu thuốc. Chờ đến khi điếu thuốc sắp cháy hết, Oanh Oanh vẫn không ngừng lùi vào rồi lại lái ra, lùi vào rồi lại lái ra. Lúc này, Hứa Thanh Lãng đẩy cửa tiệm sách bước ra, thấy Chu Trạch liền nói: "Về rồi à."
"Ừ, về rồi."
"Được, tôi đi mua thức ăn đây." Hứa Thanh Lãng đi tới trước xe, gõ gõ vào cửa kính. Oanh Oanh như được đại xá, xuống xe. Hứa Thanh Lãng mở cửa ngồi vào rồi lái xe đi mất. Oanh Oanh bĩu môi, có vẻ hơi xấu hổ.
"Không sao, ai cũng vậy thôi. Lần sau nếu chỗ trống nhỏ quá thì cứ đẩy hai chiếc xe trước sau ra ngoài là được." Có lẽ, bạn trai nhà người ta không thể an ủi bạn gái như vậy, vì bạn gái họ không có sức mạnh đó, nhưng đối với Oanh Oanh thì đây chẳng phải vấn đề gì.
Bước vào tiệm sách, lão Đạo đang ngồi sau quầy lau mình cho con khỉ nhỏ, xem chừng nó vừa tắm xong.
"Ôi, ông chủ, về rồi đấy à."
"Ừ, về rồi."
"Tiệm thuốc bên cạnh có kiện hàng..."
"Tôi biết rồi, không liên quan đến ông đâu. Ông cứ để ý chăm sóc thêm, đó là bạn tôi gửi tới, có ích đấy, ông chú ý kỹ chút."
"Không vấn đề gì, ông chủ."
Bữa tối rất phong phú, tuy người không đông nhưng bàn ăn vẫn khá náo nhiệt. Sau khi ăn xong, Chu Trạch lại nằm dài trên chiếc ghế sofa quen thuộc nhất của mình. Nhắm mắt lại, ngửi mùi hương cà phê Oanh Oanh vừa pha trên bàn trà, giả vờ như bây giờ vẫn là buổi sáng, giả vờ như vẫn còn ánh nắng chiếu rọi lên người mình. Trong lòng có ánh sáng thì tự nhiên sẽ rạng rỡ, ông chủ Chu rõ ràng là một bậc thầy trong lĩnh vực này.
Giờ nghĩ lại, lão Trương không có ở đây cũng có cái lợi của nó, ít nhất không có ai luôn miệng nhắc nhở mình phải làm gì đó đóng góp cho xã hội. Có thể nói, trong cả tiệm sách, ngoài lão Trương ra, những người còn lại cũng ít khi gây ra chuyện phiền phức. Cho dù có gây ra, ông chủ Chu cũng có thể tùy tay gạt đi hoặc từ chối thẳng thừng.
Thế nhưng, dường như "vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới", ông chủ Chu vừa định lật người nằm tiếp thì một chiếc xe cảnh sát đã lái tới, đỗ ngay trước cửa tiệm sách.
"Ôi, lão Trương về rồi à?" Lão Đạo ngạc nhiên gãi đầu, đặt con khỉ nhỏ xuống dưới quầy.
Một nữ cảnh sát bước ra khỏi xe, đẩy cửa tiệm sách. Chu Trạch hơi mở mắt, người này anh có quen, tên là gì thì quên mất rồi, chỉ nhớ cô ta là thuộc hạ của lão Trương, một nữ cảnh sát hình sự.
"Chào anh, xin hỏi anh Chu có nhà không ạ?"
Chu Trạch không tin nữ cảnh sát này lại quên mình, trí nhớ của cảnh sát thường khá tốt. Lão Trương từng khoe khoang rằng khi đang ăn lẩu, nghe bàn bên cạnh có một gã đang nổ với mấy cô gái, lão nhận ra ngay đó là tội phạm đang bị truy nã trên mạng, thế là kiên nhẫn đợi gã cho thịt bò vào nồi ăn xong mới qua còng tay lại.
"Không có nhà, không có nhà." Lão Đạo vội vàng xua tay.
Nữ cảnh sát ngẩn người một chút, nhưng vẫn đi tới trước mặt Chu Trạch, đưa tay ra nói: "Anh Chu, chào anh, em là Tiểu Lữ, anh còn nhớ em chứ?"
Chu Trạch thở dài, nhìn cô ta, không bắt tay mà chỉ gật đầu.
"Chuyện là thế này, mấy ngày nay ở Thông Thành xuất hiện một vụ án, đội trưởng của chúng em lại xin nghỉ phép dài hạn về quê rồi, nên em chỉ còn cách tới nhờ anh giúp đỡ."
"Tôi đâu phải cảnh sát." Chu Trạch nhún vai.
"Đội trưởng bảo em tới đây tìm anh, nói rằng chắc chắn anh sẽ sẵn lòng giúp đỡ. Hơn nữa, duy trì trật tự an ninh xã hội không chỉ là trách nhiệm của cảnh sát chúng em, mà còn là của mọi công dân..."
"Được rồi, được rồi, đừng nói nữa, chuyện gì?"
Lão Trương không ở đây, nhưng cái bóng của lão vẫn còn... Ông chủ Chu thậm chí còn nghĩ một cách đen tối rằng, năm tên quỷ sai của lão Trương vẫn đang bận rộn bắt tội phạm đào tẩu ở gần Dương Châu, có thể bọn họ thấy mình ở nhà sống quá nhàn nhã nên cảm thấy mất cân bằng, cố tình tìm chút việc cho mình làm. Tất nhiên, đây chỉ là suy diễn của anh, với tính cách chính trực của lão Trương, lão sẽ không cố tình làm vậy.
"Là thế này, gần đây ở nhiều nơi trong thành phố xuất hiện một tên trộm đồ lót, chuyên trộm đồ lót của phụ nữ. Hắn gây án rất nhiều lần, gây ra sự hoang mang lớn."
Ông chủ Chu giơ tay lên: "Này, chuyện này cũng thuộc phạm vi quản lý của cảnh sát hình sự các cô sao?"
An ninh Thông Thành dạo này tốt đến mức này rồi sao, đội hình sự không còn vụ án nào khác để làm à?
"Vấn đề không đơn giản như vậy. Không phải là trộm đồ lót phơi ngoài ban công khi chủ nhà vắng mặt, mà là ở nhà vệ sinh của một số tòa nhà văn phòng, hoặc là khi chủ nhân đang ở nhà, hắn dùng thuốc mê để làm họ bất tỉnh. Tuy không thực hiện hành vi xâm hại tình dục, nhưng trên người nạn nhân có vết bầm tím rõ ràng, hơn nữa đồ lót nạn nhân mặc trên người cũng bị lấy mất."
Chu Trạch hiểu rồi, tính chất vụ việc đã khác. Nếu chỉ là kẻ biến thái hay có sở thích đặc biệt đi trộm đồ lót thì đúng là đáng tởm, nhưng chỉ nên giao cho đồn cảnh sát địa phương xử lý. Nhưng loại này đã liên quan đến việc dùng thuốc mê, dù chưa thực hiện hành vi kia, nhưng tính chất đã được định đoạt, và nó đã xâm phạm nghiêm trọng đến an toàn tính mạng và tài sản của nạn nhân.
"Hơn nữa, đêm qua, vừa có một nữ ca sĩ tới Thông Thành biểu diễn thương mại, ở trong khách sạn, dù có vệ sĩ bảo vệ vẫn bị..."
Chu Trạch gật đầu, vô thức ngẩng đầu quét mắt nhìn xung quanh. Với loại chuyện này, ông chủ Chu thường quen thói sai một thủ hạ đi giải quyết là xong. Nhưng nhìn tới nhìn lui, lão Đạo... không đáng tin. Bảo lão đi du lịch cùng người khác thì được, chứ bảo lão đi tìm người bắt người thì khó quá. Lão Hứa? Tại sao mình lại có cảm giác nếu phái lão Hứa đi, lão Hứa có khả năng sẽ bị xâm hại. Nhưng anh ta quả thực là người phù hợp nhất để phái đi lúc này, dù đối phương không phải quỷ hay yêu quái, chỉ là một kẻ nhanh nhẹn, nhưng với sức mạnh Hải Thần của lão Hứa, bắt một người vẫn là chuyện dễ dàng.
Chỉ là, dường như linh cảm được ông chủ Chu chuẩn bị "đẩy nồi", Hứa Thanh Lãng lại trực tiếp cầm mặt nạ đi lên lầu, đi rất quyết đoán, đi rất thản nhiên. Mọi người trước đây là hàng xóm, giờ lại cùng ăn chung một nồi cơm lâu như vậy, ai mà không hiểu ai cơ chứ?
Cuối cùng, Chu Trạch dồn ánh mắt vào Bạch Hồ đang nằm trong góc. Trên người Bạch Hồ tỏa ra ánh sáng trắng nhạt, khi có người ngoài ở đây nó sẽ phát sáng, như vậy người ngoài sẽ không nhìn thấy nó. Nghe nói dạo này lão Đạo luôn tìm Bạch Hồ để học hỏi, muốn nó dạy con khỉ nhỏ chiêu này, như vậy sau này lão Đạo dẫn khỉ ra ngoài sẽ không lo bị coi là kẻ buôn lậu động vật quý hiếm mà bị tố giác nữa. Chỉ là, để một nữ cảnh sát dẫn theo một con cáo đi phá án, làm sao mà nói ra được?
Lúc này, điện thoại Chu Trạch reo, người gọi là lão Trương. Chu Trạch cúp máy, sau đó điện thoại lại reo, Chu Trạch lại cúp máy. Đến lần thứ ba, ông chủ Chu dứt khoát chặn luôn số của lão Trương.
"Anh Chu, chuyện lần này tính chất rất nghiêm trọng, đã gây ra sự hoang mang lớn trong xã hội. Vì vậy, nếu anh có khả năng, em hy vọng anh không ngại ra tay giúp đỡ."
Chu Trạch hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra, đứng dậy nói: "Được, tôi đi cùng cô tới xem hiện trường."
"Cảm ơn anh Chu, mời anh lên xe của em."
Nữ cảnh sát đi khởi động xe trước. Chu Trạch thay một bộ đồ mặc nhà, không gọi Oanh Oanh đi cùng mà tiện tay đi tới góc phòng, nhấc bổng Bạch Hồ đang nằm giữ thái độ siêu thoát sự đời lên, đặt lên cổ mình. Cái đuôi quấn lại, Bạch Hồ hiểu ý, có chút bất lực thu đầu vào trong lớp lông.
Khi ông chủ Chu ngồi vào xe, nữ cảnh sát có chút ngạc nhiên: "Anh Chu, trời nóng rồi ạ."
"Vừa xem tin tức, không khí lạnh lại quay lại, bên Đông Bắc còn đang tuyết rơi kìa."
"Vâng, chúng ta đi đến khu chung cư Hải Ngạn ngay, ở đó có một nữ cư dân sống độc thân gặp nạn. Đồng thời, đây là trường hợp duy nhất tại hiện trường tìm thấy tinh dịch của hung thủ để lại, trước đó chưa từng có."
"Không nên tới chỗ nữ ca sĩ kia sao?"
"Cô ấy đã rời khỏi Thông Thành để đi làm lịch trình tiếp theo rồi."
"Tâm lý thật mạnh mẽ."
Nữ cảnh sát lái xe, vừa lên đường cao tốc không lâu thì điện thoại reo. Sau khi nghe máy, cô lập tức bật còi cảnh sát, rồi quay đầu ngược chiều, đi xuống từ lối rẽ vừa lên. "Anh Chu, vừa nhận được tin báo, một tiếng trước tại căn hộ Thủy Thành, một nạn nhân nữ 30 tuổi vừa bị xâm hại, cùng thủ đoạn, cùng quy trình."
"Ừ, cô lái chậm thôi, đừng vội, đừng vội."
"Rất khẩn cấp ạ."
"Không phải, lái xe vẫn nên cẩn thận chút." Ông chủ Chu đây là thực sự có lòng tốt, phải biết rằng nếu xảy ra tai nạn, anh thì chết không nổi, nhưng cô nữ cảnh sát lái xe này thì khó nói.
"Nạn nhân sau khi báo án đã nhảy lầu tự sát."
"Cái gì?" Chu Trạch hơi ngạc nhiên. Dù sao thì kẻ thủ ác cũng chỉ là "cọ xát" chứ chưa thực sự thâm nhập. Với tư tưởng cởi mở hiện nay, nói một câu không đúng đạo đức thì ít nhất cũng dễ chấp nhận hơn là thực sự xảy ra chuyện đó.
"Nạn nhân vài năm trước từng có trải nghiệm bị xâm hại, phải qua điều trị của bác sĩ tâm lý mới có thể tái hòa nhập xã hội và bắt đầu cuộc sống mới. Lần này, dù không... nhưng có lẽ vết thương lòng cũ đã bị xé toạc ra, nên cô ấy chọn cách quyên sinh. Lúc em mới vào nghề, vụ án đầu tiên em làm chính là vụ của cô ấy, khi đó là một kẻ hiếp dâm, đã bị tống giam. Nên em có ấn tượng rất sâu sắc về cô ấy."
Ông chủ Chu im lặng, mở cửa sổ xe.
"Anh có thể hút thuốc, em không để ý đâu."
"Cảm ơn."
Châm một điếu thuốc, vừa hút xong thì xe đã lái vào khu chung cư này. Bên ngoài đã đông nghịt người hóng hớt, cảnh sát đã giăng dây phong tỏa, thi thể cũng đã được thu xếp, đắp một tấm vải trắng, chỉ là cách đó không xa vẫn còn một vũng máu chói mắt. Nữ cảnh sát đã đi trao đổi tình hình vụ án với đồng nghiệp của mình, Chu Trạch đứng một mình ở vòng ngoài, lặng lẽ quan sát xung quanh.
Anh không nhìn thi thể, không phải không nỡ nhìn, mà là cảm thấy không cần thiết. Anh không xuất thân từ điều tra hình sự, thực sự không cần làm những việc vòng vo này.
"Có cảm ứng gì không?" Chu Trạch lên tiếng hỏi. Tất nhiên là hỏi chiếc khăn quàng cổ màu trắng của mình.
"Không."
"Ồ."
Chu Trạch cũng không cảm thấy gì, ở đây không cảm nhận được quỷ khí hay yêu khí. Tuy nhiên, ông chủ Chu vẫn vỗ vỗ khăn quàng cổ: "Trời nóng rồi, ngươi nới lỏng ra chút." Khăn quàng nới lỏng, nhưng vẫn thấy nóng. "Vẫn nóng."
Rất nhanh, một tia mát lạnh ập tới, lớp lông này thế mà không còn nóng nữa, ngược lại còn tự mang công hiệu thanh mát, có khi còn đuổi được muỗi. Chà, đến đây thì ông chủ Chu cuối cùng cũng hiểu tại sao cậu bé kia cứ thích dùng con chồn ngốc đó làm khăn quàng cổ, mấy con yêu quái này còn tự mang công tắc làm mát làm ấm nữa.
Chu Trạch không nán lại bên dưới quá lâu, đi tới muốn lên lầu xem thử. Cầu thang và thang máy đương nhiên không bị phong tỏa vì tòa nhà này có rất nhiều cư dân. Chỉ là khi Chu Trạch ra khỏi thang máy, thấy hai cảnh sát đang đứng trước một cánh cửa, đây chắc là nhà của nạn nhân. Hai cảnh sát ở cửa thấy Chu Trạch thì sắc mặt có chút kỳ lạ, nhưng khi Chu Trạch ra hiệu mình muốn vào, họ cũng không ngăn cản mà để anh vào. Chắc là do trước đây theo lão Trương chạy hiện trường nhiều quá nên cảnh sát ở đây đều quen mặt mình rồi.
Trong phòng rất sạch sẽ, căn hộ một phòng ngủ, được dọn dẹp rất ngăn nắp. Sau khi ông chủ Chu bước vào, thấy vài cảnh sát đang lấy mẫu, chụp ảnh hiện trường. Ông chủ Chu chỉ chú ý một điểm, đó là trên giường có một vệt ẩm ướt. Một cảnh sát đang lấy mẫu ở đó, vô cùng cẩn thận. Đây chắc là thứ kẻ thủ ác để lại...
Ông chủ Chu cúi người, nín thở, nhắm mắt, ghé sát vào ga giường. Sau đó lại đứng thẳng người dậy, thì thầm: "Ngửi thấy gì không?"
"Tôi cũng nín thở rồi." Bạch Hồ trả lời.
"Ta bảo ngươi ngửi mùi."
"Tôi không phải chó."
"Bảo ngươi ngửi thì cứ ngửi đi."
Nói xong, ông chủ Chu lại nhắm mắt, nín thở, ghé sát vào ga giường lần nữa. Cảnh sát đang lấy mẫu ở bên cạnh nhìn ông chủ Chu đầy kỳ lạ, nhưng vì được vào hiện trường vụ án, chắc chắn là người của cục cảnh sát, nên anh ta cũng không nói gì. Đứng thẳng người dậy, Chu Trạch hỏi: "Ngửi thấy chưa?"
"Ngửi thấy rồi."
"Tìm xem, hắn đang ở đâu."
"Tôi không phải chó."
"Nhưng ta không tin mũi ngươi không thính bằng chó."
Bạch Hồ có vẻ hơi bực bội, đường đường là một con yêu hồ năm đuôi, thế mà lại bị người đàn ông trước mắt này đem ra làm chó cảnh sát!
"Nói đi." Chu Trạch thúc giục. Bất cứ việc gì, làm đơn giản hóa được thì cứ đơn giản hóa, chứng cứ gì đó tính sau, cứ tìm được kẻ gây án rồi hãy nói. Ông chủ Chu cũng không có sức lực để ở đây phân tích tâm lý tội phạm một cách nghiêm túc.
Bạch Hồ im lặng.
"Hỏi ngươi đấy?" Bạch Hồ vẫn im lặng.
"Không truy ra được? Ta nói này, chúng ta xong việc sớm thì về sớm, ngươi nghĩ ta muốn ở đây lãng phí thời gian chắc?" Trò chơi giúp cảnh sát phá án này, có thể đối với nhiều người thám hiểm thì là một trải nghiệm rất kích động, nhưng vì lão Trương, ông chủ Chu đã trải qua đến mức phát ngán rồi.
Lúc này, điện thoại Chu Trạch reo, là số của Lâm Khả.
"Alo."
"Ông chủ à." Là giọng lão Trương.
"Ông chủ à, tôi vừa gọi điện cho anh mãi mà toàn báo tắt máy, vừa hay điện thoại tôi hết pin nên lấy điện thoại Lâm Khả gọi cho anh."
"Ừ, điện thoại tôi cũng vừa sạc pin."
"Ông chủ, bên trong này chắc chắn có hiểu lầm gì đó."
"Không có hiểu lầm, thật đấy, ông đừng nghĩ nhiều."
"Nhưng điều này không thể nào, ông chủ, sao anh có thể làm vậy được, không thể nào, không thể nào."
"Đã bảo ông đừng nghĩ nhiều rồi mà, thật đấy."
Ông chủ Chu thấy lão Trương sao hôm nay thiếu tinh tế thế, chặn số điện thoại của lão đâu phải lần đầu, sao lần này lại lải nhải thế nhỉ? Ông biết tôi biết, mọi người trong bụng hiểu rõ là được rồi, cứ lặp đi lặp lại như thế xấu hổ chết đi được.
"Ông chủ, không thể nào, tôi không tin, tôi không tin."
"Được rồi, cứ vậy đi, ông bên đó cẩn thận chút, xong việc thì về sớm, tạm biệt."
Chu Trạch cúp máy. Sau đó đưa tay véo véo mông Bạch Hồ trên cổ, cảm giác không đầy đặn bằng Corgi, nhưng rất mịn màng.
"Nói đi, ngửi thấy vị trí chưa."
Bạch Hồ ỉu xìu đáp: "Ngửi thấy rồi."
"Ở đâu?" Ông chủ Chu nới lỏng cổ áo, tiếp theo thì đơn giản rồi, chuẩn bị đi bắt người thôi.
"Ngay trong căn phòng này."
Ông chủ Chu ngẩn người, ngay trong căn phòng này? Ánh mắt ông chủ Chu vô thức rơi vào người viên cảnh sát trẻ tuổi đang lấy mẫu kia. Chà chà, không nhìn ra đấy nhé, giấu kỹ thật, đủ để đóng phim truyền hình trinh thám rồi.
Ông chủ Chu cúi người, đưa mặt sát vào viên cảnh sát trẻ tuổi kia, lên tiếng: "Là anh..."
"Là anh..." Bạch Hồ tiếp lời.
"Cái gì?" Cảnh sát trẻ tuổi có chút bối rối. Ông chủ Chu thì như bị điện giật, lại đứng thẳng người dậy.
"Ngươi vừa nói cái gì?"
"Là ngươi."
"Mũi của ngươi có vấn đề thì ta có thể đưa ngươi đi gặp bác sĩ thú y."
Ngay lúc này, Chu Trạch nghe thấy tiếng động truyền đến từ phía cửa, là giọng nói của nữ cảnh sát hình sự đang đối thoại với một nam cảnh sát:
"Phó đội trưởng, tin tôi đi, không thể nào là ông chủ tiệm sách đó được, không thể nào đâu. Đại đội trưởng trước đó trong điện thoại đã cam đoan ba lần bảy lượt không thể là người đó làm. Trước đây tôi cũng từng nghi ngờ hắn, nhưng trước khi vụ án này xảy ra, tôi đang quan sát ở ngay cửa tiệm sách của hắn, lúc đó hắn đang ngồi trong tiệm, hắn căn bản không có thời gian gây án!"
"Nhưng kết quả đối chiếu DNA trùng khớp thì giải thích thế nào? Đại đội trưởng người không có ở đây, không điều tra thì không có quyền phát ngôn. Đúng rồi, người đâu, bây giờ đang ở đâu, cô đã mang tới chưa? Hãy tạm giữ lại, hỏi rõ tình hình trước đã."
"............" Chu Trạch.