Hiệp Sĩ Bỉm Sữa

Lượt đọc: 2823 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Địa Ngục Hỏa

❊ ❊ ❊

Ở nước ngoài lưu truyền một câu nói, rằng nơi nào có người Hoa thì nơi đó chắc chắn có khu phố Tàu và nhà hàng Trung Hoa.

Câu nói này tất nhiên không đúng hoàn toàn, nhưng cũng khá sát với thực tế. Lịch sử người Hoa di cư sang các quốc gia phương Tây có thể truy ngược lại từ hàng ngàn năm trước, khoảng năm sáu trăm năm trước từng xuất hiện hiện tượng di cư quy mô lớn ra nước ngoài do chiến loạn và đói kém.

Từ thời cận đại đến nay, vì nhiều lý do khác nhau, cũng có rất nhiều người Hoa chọn ra nước ngoài sinh sống và phát triển. Đặc tính dân tộc đã khiến họ chọn cách quần cư, từ đó xuất hiện các khu phố Tàu rải rác khắp thế giới.

Mà thứ có thể thấy nhiều nhất ở phố Tàu, chính là đủ loại nhà hàng Trung Hoa.

Nơi Trương Diệu Minh hẹn gặp Tả Nghị là nhà hàng Long Phượng ở phố Tàu khu phía Tây Saint George, một nhà hàng lớn chuyên món Quảng Đông.

Chiếc Lamborghini đỗ vững vàng trước cửa nhà hàng, Tả Nghị xuống xe tiện tay ném chìa khóa cho nhân viên đỗ xe, xách theo chiếc ba lô đựng Thái Khắc, sải bước tiến vào nhà hàng mang đậm phong cách Trung Hoa này.

Dù đang là buổi chiều nhưng công việc kinh doanh trong nhà hàng vẫn rất tốt, đại sảnh tầng một ngồi chật kín khách, trong đó phần lớn là khách du lịch đến thưởng thức trà chiều.

Saint George là điểm du lịch nổi tiếng khắp nơi, mỗi năm đón hàng chục triệu lượt khách quốc tế, khu phố Tàu phía Tây với lịch sử hàng trăm năm cũng là một trong những danh lam thắng cảnh ở đây.

Đáng nói là, nằm sát cạnh phố Tàu chính là khu ổ chuột lớn nhất Buffalo, thậm chí là lớn nhất thế giới!

“Chào ngài, xin hỏi ngài đi mấy người ạ?”

Một nhân viên phục vụ chạy lại, tươi cười hỏi Tả Nghị, anh ta dùng tiếng phổ thông rất chuẩn.

Vừa rồi thấy Tả Nghị bước xuống từ siêu xe, nên thái độ của anh ta rất khách sáo.

“Tôi có hẹn rồi.” Tả Nghị nói: “Trương Diệu Minh.”

Trước đó Trương Diệu Minh đã dặn trong điện thoại, bảo anh cứ báo tên mình khi đến nơi.

“Trương gia đang ở tầng ba.” Nhân viên phục vụ càng thêm cung kính: “Mời ngài đi theo tôi.”

Dưới sự dẫn đường của nhân viên, Tả Nghị đến một nhã gian trên tầng ba.

Trong phòng đang ngồi bốn người, một cụ ông tóc bạc mặt đỏ, một người đàn ông mặt vuông mặc vest đi giày da, một người phụ nữ xinh đẹp mặc váy dài, và một người đàn ông trung niên vẻ mặt tiều tụy.

Ánh mắt Tả Nghị đầu tiên rơi vào người đàn ông trung niên: “Ông Trương?”

“À.” Người đàn ông trung niên đang thẫn thờ sực tỉnh, đứng dậy hỏi: “Ông Tả?”

“Tôi là Tả Nghị.” Tả Nghị giơ tay ra: “Chào ông.”

“Chào ông.” Trương Diệu Minh bắt tay Tả Nghị: “Mời ngồi, mời ngồi.”

Sau khi Tả Nghị ngồi xuống, ông giới thiệu với anh: “Vị này là Hội trưởng Trần của Hội tự quản phố Tàu chúng ta, vị này là Thám trưởng Đường của đồn cảnh sát khu phía Tây, còn vị này là tiểu thư Tôn của Hoài Hạ Đường.”

Tả Nghị gật đầu chào hỏi từng người, rồi hỏi: “Tình hình bây giờ thế nào rồi?”

“Rất phiền phức.” Trương Diệu Minh thở dài: “Cha mẹ Vân Tích bị người ta bắt cóc, sáng nay bọn bắt cóc gọi điện cho tôi. Tôi sợ Vân Tích lo lắng nên tạm thời chưa nói cho con bé biết tin này.”

Bắt cóc?

Tả Nghị ngược lại thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì nếu là bắt cóc, thì khả năng cao người vẫn còn sống, nếu không thì bọn bắt cóc đã chẳng gọi điện thoại tới.

Anh hỏi: “Đối phương có yêu cầu gì không?”

“Đối phương…”

Trương Diệu Minh vừa nói được hai chữ đã bị Thám trưởng Đường, người đàn ông mặt vuông kia cắt ngang: “Vụ án này liên quan trọng đại, ông Tả, có vài chuyện e rằng không tiện tiết lộ cho ông, mong ông thông cảm.”

Ánh mắt ông ta nhìn Tả Nghị lộ vẻ cảnh giác.

Sự cảnh giác của Thám trưởng Đường là có lý do, Tả Nghị đối với họ hoàn toàn là người lạ, đột nhiên chạy đến tham gia vào vụ bắt cóc này khiến ông ta không thể không nghi ngờ mục đích của anh.

Mặc dù Trương Diệu Minh vừa giới thiệu thân phận của Tả Nghị, nhưng bạn của Cố Vân Tích rõ ràng không đủ để khiến người ta tin tưởng.

“Tôi vừa từ trong nước sang.” Tả Nghị hiểu rõ suy nghĩ của đối phương, lấy giấy tờ tùy thân từ trong ngực ra đưa cho ông ta.

“Vừa từ trong nước sang?” Trương Diệu Minh lộ vẻ không thể tin nổi: “Sao có thể!”

Từ trong nước đến Saint George cách xa vạn dặm, đi máy bay dân dụng cũng mất hơn một ngày, mà vụ bắt cóc xảy ra đến nay chưa đầy 24 giờ, chẳng lẽ Tả Nghị ngồi tên lửa tới đây?

Thám trưởng Đường sa sầm mặt mày mở giấy tờ của Tả Nghị ra, tức thì sững sờ: “Cố vấn trưởng Cục quản lý sự vụ siêu phàm Giang Nam?”

Người phụ nữ xinh đẹp ngồi bên cạnh nghe vậy ánh mắt lóe lên, nhìn chằm chằm Tả Nghị hỏi: “Anh là người siêu phàm?”

Tả Nghị liếc nhìn cô ta, giơ tay phải lên, dùng ngón trỏ khẽ chạm vào tách trà đặt trước mặt mình.

Chiếc tách sứ lập tức hóa thành bột phấn, mà nước trà đang bốc hơi nóng bên trong lại không hề lay động, bị một sức mạnh vô hình trói buộc không tràn ra lấy nửa giọt!

Tả Nghị mở lòng bàn tay, hư không nắm lấy tách trà nóng, giơ lên đổ vào miệng mình.

Trương Diệu Minh và Thám trưởng Đường đứng hình, người phụ nữ xinh đẹp kia, tiểu thư Tôn của Hoài Hạ Đường cũng trợn tròn mắt.

Nghiền nát tách trà cô ta cũng làm được, nhưng điều Tả Nghị vừa làm đâu chỉ đơn giản là nát tách, năng lực bộc lộ ra đã vượt xa trí tưởng tượng của cô ta.

Nhưng có thể khẳng định, Tả Nghị tuyệt đối là một người siêu phàm thâm tàng bất lộ!

“Thất kính quá.” Thái độ của Thám trưởng Đường lập tức trở nên khách sáo hơn nhiều, trả lại giấy tờ cho Tả Nghị.

Ông ta đã xuống nước, Trương Diệu Minh cũng không xoắn xuýt chuyện Tả Nghị đến bằng cách nào nữa, bèn kể hết tình hình mình nắm được cho Tả Nghị nghe.

Vài năm trước, cha mẹ Cố Vân Tích là Cố Khải và Trương Vân đến Saint George nương nhờ Trương Diệu Minh, dưới sự giúp đỡ của ông đã mở một siêu thị nhỏ và định cư ở phố Tàu.

Việc kinh doanh siêu thị khá ổn, cuộc sống của hai người rất yên ổn, ngoài việc nhớ thương Cố Vân Tích ra thì không còn vấn đề gì khác.

Mấy hôm trước, Cố Khải và Trương Vân nhận được điện thoại của Cố Vân Tích, hai người rất vui vẻ bàn bạc với Trương Diệu Minh, quyết định sang nhượng siêu thị và nhà cửa để trở về trong nước sinh sống.

Trương Diệu Minh cũng thấy mừng cho họ, hơn nữa còn giúp liên hệ người mua.

Nhưng vạn vạn không ngờ tới, đúng vào chiều hôm qua, căn nhà nơi Cố Khải và Trương Vân ở bỗng bốc cháy thiêu rụi, hai người cũng mất liên lạc.

Trương Diệu Minh vội vàng báo cảnh sát, đồng thời báo cáo lên Hội tự quản phố Tàu.

Kết quả điều tra hiện tại của đồn cảnh sát khu phía Tây và Hội tự quản cho thấy, Cố Khải và Trương Vân bị bắt cóc ngay tại cửa hàng của mình, camera giám sát của siêu thị đã ghi lại toàn bộ quá trình.

Kẻ bắt cóc cực kỳ ngông cuồng, chúng không hề che giấu thân phận.

Những kẻ bắt cóc này thuộc về một băng đảng địa phương tên là "Địa Ngục Hỏa".

Khu ổ chuột Saint George nằm sát cạnh phố Tàu có diện tích hơn mười cây số vuông, tập trung gần hai triệu dân nghèo của thành phố này, luôn là khối u ác tính lớn nhất Saint George.

Khu ổ chuột Saint George có hàng trăm băng đảng lớn nhỏ, các hoạt động phạm tội vô cùng lộng hành, những băng đảng có thực lực mạnh sở hữu vũ lực hung hãn, dám đối đầu với cả cảnh sát thậm chí là quân đội.

Địa Ngục Hỏa chính là một trong những băng đảng có thế lực mạnh nhất trong khu ổ chuột Saint George!

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:521
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »