Thợ săn Lôi Thạch là những kẻ thô lỗ, ngang ngược và hung tàn, mang trong mình sức mạnh vũ phu đáng gờm. Chúng đến trấn Hà Cốc chẳng khác nào lũ chó sói xông vào chuồng cừu, ép mua ép bán còn được coi là kiểu hành xử "lịch sự" của chúng, không ít dân trấn từng bị chúng đánh đập, bắt nạt.
Vốn dĩ trong trấn có cảnh sát, nhưng kết quả là bị thợ săn Lôi Thạch bắn lén, kẻ chết người bị thương, những kẻ còn sống cũng bỏ chạy sạch. Chẳng còn ai dám đến đây duy trì trật tự nữa, khiến trấn Hà Cốc hoàn toàn rơi vào trạng thái tự sinh tự diệt.
Sự xuất hiện của thợ săn Lôi Thạch cũng đẩy nhanh sự suy tàn của trấn Hà Cốc. Không một thanh niên nào chịu nổi sự ức hiếp này, không chọc nổi thì họ chọn cách lánh xa, thế nên trong trấn hiện giờ chỉ còn lại những người già yếu, bệnh tật.
"Tiên sinh, ngài là người tốt."
Lão pha chế rượu nói với Tả Nghị: "Sáng mai ngài hãy rời khỏi đây đi, tuyệt đối đừng đến Tát Tang Tư, nơi đó quá nguy hiểm."
Tát Tang Tư ngoài những cơn bão sấm sét hiện hữu khắp nơi, còn có cả lũ thợ săn Lôi Thạch hung ác.
Dù Tả Nghị trông có vẻ rất phi phàm, nhưng mãnh hổ cũng khó địch lại quần hồ, lão không muốn nhìn thấy Tả Nghị gặp chuyện không may.
Tả Nghị mỉm cười: "Cảm ơn ông đã nhắc nhở."
Anh chắc chắn phải đến Tát Tang Tư xem thử, còn về việc nguy hiểm hay gì đó, thì điều đó tuyệt đối sẽ không bao giờ vận vào người anh.
Bên ngoài sấm chớp đùng đoàng, mưa tuôn như trút, trời cũng ngày càng tối dần, thế nên Tả Nghị quyết định ở lại quán rượu.
Tầng hai của quán rượu là phòng khách. Dù hiện tại không còn khách du lịch, nhưng lão pha chế rượu, hay nói chính xác hơn là ông chủ quán, đã bảo vợ mình nhanh chóng dọn dẹp một căn phòng sạch sẽ cho Tả Nghị, thậm chí chỉ thu một khoản phí tượng trưng.
Sau khi ổn định chỗ ở, Tả Nghị thả Thái Khắc ra khỏi ba lô rồi lấy điện thoại di động ra.
Anh phát hiện nơi này không những không có tín hiệu mạng di động mà ngay cả tín hiệu vệ tinh cũng không bắt được. Phần mềm điện thoại báo bị nhiễu, không thể thực hiện liên lạc hay định vị.
Việc này có chút phiền phức, nhưng với Tả Nghị thì cũng chẳng phải vấn đề gì quá to tát.
Cộc! Cộc!
Cửa phòng bị ai đó gõ nhẹ, Tả Nghị đặt điện thoại xuống: "Mời vào."
Cửa phòng đẩy ra, ông chủ quán bưng khay thức ăn đi vào: "Tiên sinh, bữa tối của ngài đây."
Điều kiện quán rượu có hạn nên bữa tối rất đơn giản, chỉ có bánh mì kẹp trứng, sữa nóng và một phần sườn cừu nướng.
Đặt khay lên bàn, ông chủ quán không rời đi ngay. Lão do dự một chút rồi cẩn thận hỏi: "Tiên sinh, có phải ngài đến đây vì Lôi Thạch không?"
"Không."
Tả Nghị lắc đầu: "Hôm nay tôi mới là lần đầu tiên nghe thấy cái tên này, nhưng..."
Anh cười cười: "Tôi cũng có chút hứng thú với thứ gọi là Lôi Thạch này."
Ông chủ quán nghiến răng: "Tôi có một viên Lôi Thạch, có thể bán rẻ cho ngài!"
"Ồ?"
Tả Nghị ngạc nhiên: "Ông có Lôi Thạch sao?"
"Vâng."
Ông chủ quán giải thích: "Trước đây có một người chăn gia súc dùng nó để gán nợ cho tôi, tôi vẫn chưa tìm được người mua thích hợp."
Thực ra lão đã muốn bán từ lâu, có tiền mới có thể rời khỏi trấn Hà Cốc đến thành phố khác sinh sống, không cần phải khốn khổ ở lại đây nữa.
Nhưng người mua thích hợp không dễ tìm. Một mặt lão không có kênh tiêu thụ, mặt khác dù có tìm được người mua cũng chưa chắc đã đáng tin. Nếu để lũ thợ săn Lôi Thạch tham lam kia biết được thì rắc rối to!
Mà Tả Nghị trông rất đáng tin cậy.
Thứ nhất, Tả Nghị là người Đại Hạ.
Danh tiếng của người Đại Hạ ở nước ngoài luôn rất tốt, sự giàu có và hùng mạnh của Đại Hạ cũng ai ai cũng biết. Tả Nghị lặn lội đường xa đến đây chắc chắn là kẻ không thiếu tiền.
Thứ hai, việc Tả Nghị dạy dỗ gã mặt sẹo lúc trước đã để lại ấn tượng sâu sắc cho ông chủ quán. Người có thực lực như vậy mà lại khách khí với lão, nhân phẩm chắc chắn không có vấn đề gì.
Tổng hợp các nguyên nhân trên mới khiến ông chủ quán quyết định lấy bảo vật nhà mình ra chào mời Tả Nghị.
Tả Nghị thực sự thấy hứng thú: "Vậy xem thử đi."
Ông chủ quán nhanh chóng mang Lôi Thạch đến.
Viên Lôi Thạch mà lão trân quý được đặt trong một chiếc hộp gỗ, kích thước to bằng nắm tay trẻ sơ sinh, bề ngoài trông rất giống một khối đá obsidian có ánh xanh, chất đá cực kỳ tinh khiết.
Thế nhưng viên Lôi Thạch này không ngừng phóng ra những tia điện nhỏ như sợi tóc, mang lại cảm giác vô cùng kỳ lạ.
"Viên Lôi Thạch này của tôi tính là rất lớn đấy..."
Ông chủ quán đầy tự hào nói: "Người chăn gia súc nhặt được nó kể với tôi rằng, nó từng giật chết một con cừu, không thể dùng tay cầm trực tiếp được."
Lão cũng không dám dùng tay cầm, nên ngoài việc dùng hộp gỗ đựng, lão còn trang bị thêm một chiếc kẹp chuyên dụng phi kim loại.
Tả Nghị chăm chú quan sát viên Lôi Thạch trong hộp.
Đây là lần đầu tiên Tả Nghị nhìn thấy thứ này, cảm giác thứ gọi là Lôi Thạch thực ra có vài phần tương đồng với ma tinh của ma thú hệ Lôi.
Nhưng rõ ràng nó không phải ma tinh, năng lượng ẩn chứa bên trong rất không ổn định, không ngừng rò rỉ ra ngoài. Cứ tiếp tục tình trạng này, chắc chắn sẽ có ngày nó cạn kiệt hoàn toàn và biến thành một hòn đá tầm thường.
Tả Nghị đoán rằng thứ này không được lưu truyền rộng rãi trong thế giới bên kia, chắc là vì không ai biết cách tận dụng nó.
Tả Nghị cũng không biết.
Dù sao anh cũng không phải phù thủy, không có thủ đoạn của phù thủy.
Tuy nhiên, xét từ góc độ nghiên cứu, với tư cách là một đại sư phù văn, Tả Nghị vẫn hứng thú muốn mua nó về.
"Ông ra giá đi."
Ông chủ quán đắn đo hồi lâu mới đưa ra cái giá của mình: "Mười vạn đô la Mỹ, ngài thấy sao?"
Trong lòng lão rất thấp thỏm, sợ rằng mình hét giá cao quá sẽ làm Tả Nghị sợ chạy mất.
"Chốt."
Tả Nghị rất sảng khoái lấy mười xấp tiền mặt mệnh giá trăm đô từ trong ba lô (thực ra là nhẫn không gian) ra mua lại viên Lôi Thạch từ tay đối phương.
Ông chủ quán không tham lam, cầm được mười vạn đô trong tay liền vô cùng vui mừng: "Cảm ơn ngài, ngày mai tôi có thể cùng vợ rời khỏi cái nơi chết tiệt này rồi!"
Số tiền này nếu không phung phí bừa bãi, hoàn toàn đủ để vợ chồng lão trải qua quãng đời còn lại.
Tiễn ông chủ quán đi, Tả Nghị thu viên Lôi Thạch vào nhẫn không gian.
Kỳ trân dị bảo Tả Nghị từng thấy nhiều vô kể, viên Lôi Thạch này tuy có chút kỳ lạ nhưng chưa đáng để anh phải tốn công tốn sức lúc này, đợi sau khi trở về nghiên cứu từ từ cũng chưa muộn.
Mưa sấm sét kéo dài suốt cả đêm.
Sáng ngày hôm sau, mưa lớn cuối cùng cũng chuyển thành mưa phùn, rồi nhanh chóng tạnh hẳn, trời quang mây tạnh.
Tả Nghị tạm biệt vợ chồng ông chủ quán.
Anh được coi là vị khách cuối cùng của quán rượu này, vì ông chủ quyết định đóng cửa nghỉ bán từ hôm nay để đến thành phố khác sinh sống.
Số phận tương lai của ông chủ quán này ra sao không phải vấn đề mà Tả Nghị cần quan tâm, anh lái chiếc Grand Cherokee tiến về phía Tát Tang Tư.
Đi dọc theo một con đường rách nát đầy cỏ dại được hơn mười phút, Tả Nghị đã nhìn thấy một khu doanh trại xây dựng bên cạnh dòng sông, rõ ràng đó chính là doanh trại của thợ săn Lôi Thạch.
Anh lười chấp nhặt với đám thợ săn Lôi Thạch, lái xe vòng qua doanh trại này để tiến sâu vào vùng đất ác nơi sấm chớp đùng đoàng phía xa.
Tìm kiếm sự thật về việc xuyên không năm đó!
Kết quả, chiếc Grand Cherokee của Tả Nghị vừa chạy ra chưa đầy mười cây số, phía sau đã có bốn năm chiếc xe bán tải gầm rú đuổi theo, khí thế hung hăng đầy ác ý.