Giới Hạn Si Mê

Lượt đọc: 20963 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 112 Chương 113 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 131 Chương 141 Chương 133 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 145 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 155 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 188 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 233 Chương 232 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 216 Chương 217 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 221 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 254 Chương 255 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 276 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319
Tiến »
Chương 249
nghe lời, chúng ta không chọc anh ấy

❊ ❊ ❊

Chu Hướng Quần hồi tưởng, đối với cô, anh cũng không keo kiệt chút nào.

Phất tay, anh nói:

“Nhận đi, đây là quà của nhà họ Chu dành cho cô.

Đã đến đây ăn Tết thì nên cầu mong bình an cho nhau.”

Thẩm Tĩnh hai tay nhận lấy, đáp lời:

“Cảm ơn anh Chu, chúc anh tương lai thuận lợi.”

Cô chưa bao giờ gọi Chu Luật Trầm là “anh Chu”.

Ba từ này, cô gọi rất lịch sự và kính trọng.

Trong thư phòng, Chu Luật Trầm đang tựa vào tủ sách, bỗng dưng nghe thấy giọng nói mềm mại của cô khi gọi “anh Chu”.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, anh thấy cô nhận bao lì xì với vẻ mặt rạng rỡ, ánh mắt sáng ngời vì vui mừng, sau đó nhanh chóng nhét vào túi áo.

“Cha con có quay về không?”

Lời của ông cụ Chu kéo anh trở lại hiện thực.

Anh đáp một cách quy củ:

“Ông cứ nói, con nghe đây.”

“Con rốt cuộc nghe được câu nào?”

Chu Luật Trầm nghiêm chỉnh trả lời:

“Nghe hết.”

Nhìn thấy cô nhét bao lì xì vào túi, Chu Hướng Quần bâng quơ nói:

“Nếu làm hỏng cây bạch hải đường của cậu ấy, cậu ta sẽ nổi giận với cô đấy.”

Thẩm Tĩnh nhớ đến cây bạch hải đường được vận chuyển từ xa đến.

Chu Luật Trầm luôn như vậy, những thứ anh thích sẽ không để bất kỳ ai phá hủy, chỉ có anh mới được quyền vứt hay làm hỏng nó.

Lát sau, Chu Hướng Quần ra hiệu cô trở lại phòng khách sưởi ấm.

Cô không vào.

Nhìn cây hải đường, Thẩm Tĩnh tiếc nuối nói:

“Không nở hoa gì cả.”

Chu Hướng Quần nhìn cô một cái, nói:

“Có thể lần sau sẽ nở, không phải lần này.”

Ai biết lần sau liệu có hay không.

Thẩm Tĩnh học dáng vẻ Chu Hướng Quần, đặt tay sau lưng, ngắm cây hải đường.

Anh có chim phượng hoàng, còn cô thì không.

Chu Hướng Quần đã quen nhìn thấy bạch hải đường từ bé, chẳng thấy nó có gì đặc biệt.

“Anh ấy chắc là không nghe lời, luôn bị giáo huấn phải không?”

Thẩm Tĩnh chỉ tay lén lút về phía thư phòng bên cạnh.

Chu Hướng Quần bật cười, nói:

“Cạu ta á, từ nhỏ đã được nuông chiều, chúng tôi không ai dám chọc vào.”

Thẩm Tĩnh cũng cười khúc khích:

“Tôi cũng không dám chọc vào anh ấy.”

Người đàn ông trong phòng tự nhiên nghe thấy, chỉ cảm thấy buồn cười, được lợi còn làm bộ ngoan ngoãn.

Một lúc lâu sau.

Chu Luật Trầm bước ra khỏi thư phòng, vừa nhìn đã thấy hai người đang đứng dưới hành lang ngắm cây hải đường.

Chu Hướng Quần xách lồng chim, quay người bước cùng Chu Luật Trầm.

Xét về dáng người, hai anh em không có sự chênh lệch nhiều.

“Đi theo tôi.”

Chu Luật Trầm không quay đầu lại, nhưng lời nói là dành cho cô.

Thẩm Tĩnh ậm ừ, im lặng đi theo sau họ, không để ý nhiều đến nội dung cuộc trò chuyện giữa hai anh em.

Dưới hành lang với những cột sơn xanh.

Chu Hướng Quần bước đi vững chãi, ở nhà nghỉ ngơi nên mặc khá thoải mái.

Áo sơ mi cài kín nút, che kín xương quai xanh, như thể sợ người khác nhìn thấy.

Trời lạnh, trợ lý Tiểu Trương khoác thêm áo khoác cho anh, che kín bờ vai rắn rỏi.

Ngược lại, Chu Luật Trầm thì ăn mặc lười biếng.

Áo vest đen không cài nút, hai tay đút túi quần tây, toát lên vẻ mạnh mẽ và phóng khoáng.

Khí chất của hai người không phân cao thấp, sự cao quý toát ra, không thứ gì có thể che lấp được.

“Nhà họ Trình còn dính dáng đến chuyện cũ với cậu không?”

“Anh nghĩ họ dám sao?”

“Bên đó có người đứng nhầm vị trí, ông cụ Trình bây giờ muốn tránh rắc rối cũng khó bảo toàn bản thân.

Sau này, cố gắng tránh xa đám hậu bối mang họ đó ra.

Ép họ quá, một lúc nào đó bọn họ phát điên lao tới cắn người thì chẳng hay ho gì.

Nhà họ Chu chúng ta không rảnh chơi trò âm mưu với họ.

Thời đại nào rồi mà còn dùng đến âm mưu thủ đoạn, cứ chờ xem họ tự lộ đuôi.

Còn nữa, cậu suốt ngày tiệc tùng, bớt uống rượu đi.”

Lúc này, bọn họ như thể hiện rõ bản chất thực sự của mình: điềm tĩnh, nhã nhặn, quyết đoán, như những thợ săn đứng bên ngoài vòng vây bầy sói, quan sát con mồi.

Bất chợt, Chu Hướng Quần đưa tay ra sau, đưa lồng chim cho Thẩm Tĩnh.

Cô tò mò với chú chim phượng hoàng lông xanh trong lồng, liền thuận tay nhận lấy.

Anh dặn dò Chu Luật Trầm:

“Nếu quay về Thượng Hải, hãy giao Quỳ nhi cho Đại phu nhân.

Tôi vừa huấn luyện nó trở nên khôn ngoan.”

Thẩm Tĩnh nghe ra ý nghĩa của lời nói, hóa ra chú chim này được nuôi để làm bạn giải khuây cho người ở Thượng Hải.

“Quỳ nhi?

Nó tên là Quỳ nhi à?”

Con chim trong lồng vỗ cánh phành phạch, kêu lên một tiếng “chít.”

Đi được vài bước, Chu Luật Trầm phát hiện cô gái phía sau đi chậm dần, khoảng cách giữa họ ngày càng xa.

Anh ngoảnh đầu lại liếc nhìn, thấy cô cúi đầu, chăm chú chơi đùa với chú chim, chẳng hề chú ý đến cuộc trò chuyện của họ.

Anh khá kiên nhẫn.

Chu Luật Trầm dừng bước, chờ cô:

“Đi chậm thế làm gì?”

“Hả?”

Cô ngơ ngác ngẩng lên, trông có phần ngốc nghếch, không hiểu gì.

Chu Hướng Quần cũng quay đầu nhìn, sau đó lạnh nhạt liếc Chu Luật Trầm một cái, không tiếp tục câu chuyện với anh, mà đặt tay ra sau lưng.

Anh ấy cười nói:

“Tôi ra ngoài dạo một vòng.”

Nói xong, giọng điệu bỗng pha chút khẩu âm Bắc Kinh, khiến Chu Hướng Quần lúc này trông chẳng giống chút nào với người đàn ông nghiêm nghị và đứng đắn khi nãy.

Đúng là một con cáo già, tính cách sâu không lường được.

đánh máy: me bông bom
Nguồn: RungTruyen
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 112 Chương 113 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 131 Chương 141 Chương 133 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 145 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 155 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 188 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 233 Chương 232 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 216 Chương 217 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 221 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 254 Chương 255 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 276 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thời kinh kinh