Mùng một tháng hai.
Nắng sớm chan hòa, gió biển mằn mặn.
Ma Quỷ Tiều nằm sâu trong vùng biển Đông Hải, nơi đá ngầm chằng chịt. Chỉ sơ sẩy một chút, thuyền lớn có thể đâm vào đá ngầm. Hơn nữa, vùng biển này còn đầy rẫy sóng ngầm, xoáy nước cuồn cuộn và vô cùng bất ổn. Ngay cả cao thủ Tông Sư tứ phẩm bị đánh xuống đây cũng khó toàn mạng.
Người ta còn đồn rằng Ma Quỷ Tiều là địa bàn của một loài hải thú khổng lồ đáng sợ, thường xuyên tấn công tàu thuyền qua lại.
Mấy năm gần đây, hiếm có tàu thuyền nào dám bén mảng đến hải vực Ma Quỷ Tiều.
Nhưng hôm nay thì khác, quanh Ma Quỷ Tiều xuất hiện hàng chục chiếc thuyền lớn và cả trăm chiếc thuyền nhỏ.
Trên mỗi chiếc thuyền lớn đều có ít nhất mười người.
Còn trên những chiếc thuyền nhỏ lại là những cao thủ võ lâm Đông Hải mà mấy chục năm nay không ai thấy bóng dáng. Hôm nay, vì trận giao phong giữa Ma Đao và Cuồng Đao mà họ tái xuất giang hồ.
"Kia chẳng phải là bảo chủ Hải Sa Bảo sao? Năm mươi năm trước, ông ta đã là Đại Tông Sư tam phẩm vô địch trong giới võ lâm Đông Hải, được xưng là đệ nhất nhân dưới nhị phẩm, luôn bế quan, không ngờ hôm nay cũng xuất hiện?"
"Vớ vẩn, bây giờ võ lâm Đông Hải đang ở thời khắc sinh tử tồn vong, chỉ cần nghe tin tức, cao thủ võ lâm Đông Hải làm sao có thể không đến xem?"
“Ha ha, ngươi nghĩ nhiều rồi. Nếu Bạch tiền bối không phải đối thủ của Ma Đao, thì tất cả cao thủ nhất phẩm của Đông Hải cộng lại cũng không chịu nổi một đao của Tiêu Biệt Ly đâu. Hiện tại chỉ có thể trông cậy vào Bạch tiền bối thôi!”
"Đúng vậy... Ma Đao quá mạnh, khiến võ lâm Đông Hải tuyệt vọng!"
"... "
"Thuyền của Cự Kình Đảo kìa, đó là đảo chủ Mai Viễn Thịnh, ông ta cũng đến!"
""Thần Độc Nương Tử" cũng tới!"
“Kia là Kỳ Thánh. Bọn họ đi cùng nhau!”
Khi thuyền lớn của Cự Kình Đảo tiến vào vùng đá ngầm san hô quanh Ma Quỷ Tiều, những tiếng kinh hô liên tiếp vang lên.
Tuy rằng Đông Hải Lục Thánh đã có hai người ngã dưới tay Tiêu Biệt Ly, nhưng dù sao Lục Thánh đều là cao thủ nhất phẩm, lợi hại hơn người thường một chút. Việc đảo chủ Cự Kình Đảo xuất hiện cũng mang lại chút lòng tin cho những người trong giới giang hồ Đông Hải.
Ngay khi thuyền lớn của Cự Kình Đảo đến, hai bóng người phi thân lên thuyền.
"Ngư Dân" Dư Trung, "Đại Lực Kim Cương" Bành Kính.
Hai vị này cũng là cao thủ nhất phẩm có tiếng của võ lâm Đông Hải, tuy không nổi danh bằng Đông Hải Lục Thánh nhưng cũng là những người mạnh nhất.
"Ngư Dân" Dư Trung vừa đặt chân lên thuyền lớn của Cự Kình Đảo đã trầm giọng nói:
"Người của chúng ta đang theo dõi nhất cử nhất động của Chu gia."
"Lần này, người của Chu gia cũng đến, nhưng đã gần trưa rồi mà họ vẫn chưa lộ diện, e rằng họ đang chờ Bạch huynh và Tiêu Biệt Ly lưỡng bại câu thương rồi mới ra tay thu lợi!"
"Ai!" Mai Viễn Thịnh nhíu mày, thở dài:
"Bạch huynh là thiên tài ngàn năm khó gặp của võ lâm Đông Hải, huynh ấy luôn nói Tiêu Biệt Ly ngạo khí ngút trời, chăng lẽ huynh ấy không như vậy sao?”
"So với việc giao đấu với lão già Chu gia kia, e rằng huynh ấy mong chờ được giao đấu với Tiêu Biệt Ly hơn!"
"Thực ra, lựa chọn tốt nhất là để Chu gia động thủ với Tiêu Biệt Ly trước!"
"Chu Nguyên đã chết dưới tay Tiêu Biệt Ly, nếu Chu gia không ra tay với Tiêu Biệt Ly, họ còn mặt mũi nào nói đến chuyện giết vào Trung Nguyên?"
"Những thế lực Đông Hải cấu kết với Chu gia cũng sẽ nghi ngờ thực lực của Chu gia."
"Lần này, Bạch huynh vẫn là quá nóng vội!”
Mọi người trên thuyền đều im lặng.
Ngay cả mấy vị nhất phẩm cũng vậy, họ tán thành cách nói của Mai Viễn Thịnh, nhưng không ai dám nói xấu Bạch Thiên Tuân.
Dù sao, Đông Hải Cuồng Đao Bạch Thiên Tuân là người mạnh nhất của Đông Hải võ lâm!
Ngay cả lão già Chu gia kia cũng chưa chắc là đối thủ của Bạch Thiên Tuân.
Nửa ngày sau, Kỳ Thánh Phong Bình nhìn trời, lẩm bẩm:
"Sắp đến giờ ngọ rồi!"
"Tiêu Biệt Ly và Bạch huynh đâu?"
Mai Viễn Thịnh lắc đầu:
"Đến lúc cần xuất hiện, bọn họ sẽ..."
Lời còn chưa dứt, ông đã vội quay đầu, một bóng người vác trường đao lao nhanh về phía Ma Quỷ Tiều.
"Là Bạch tiền bối!"
"Bạch tiền bối đến rồi!"
"... "
Bạch Thiên Tuân có danh tiếng quá lớn trong giới võ lâm Đông Hải, hơn nữa xuất thân của ông bình thường, một đường đi đến bây giờ chỉ dựa vào chính mình, là thần tượng trong lòng vô số thiếu hiệp Đông Hải.
Ngay khi Bạch Thiên Tuân xuất hiện,
Không khí lập tức trở nên cuồng nhiệt.
Không ít người vốn không ôm hy vọng lớn vào tương lai của võ lâm Đông Hải, nhưng khi nhìn thấy Bạch Thiên Tuân, trong lòng họ lại dâng lên ba phần tự tin.
"Đến rồi, đến rồi!"
"Thuyền của Thần Long Đảo đến rồi!"
"Người đứng ở mũi thuyền kia là Tiêu Biệt Ly sao?”
"... "
Lại mấy tiếng kinh hô vang lên.
Một chiếc thuyền lớn rẽ sóng tiến đến, một chàng trai trẻ mặc áo gấm thêu viền vàng, trang phục đen tuyền đứng ở mũi thuyền, áo dài phấp phới bay trong gió.
"Đẹp... Thật trẻ... Lại còn đẹp trai nữa!"
Một nữ hiệp Đông Hải nhìn dung nhan tuấn mỹ của Tiêu Biệt Ly, cộng thêm khí chất thoát tục, không khỏi thì thào.
"Đương nhiên trẻ rồi, nghe nói Ma Đao Tiêu Biệt Ly mới 18 tuổi... Lại còn đẹp trai nữa!"
"Chết tiệt, võ công cao cường như vậy, lại còn đẹp trai đến thế, bảo chúng ta sống sao!"
"Mẹ kiếp, mấy con đàn bà này nông cạn thật, Ma Đao kia là kẻ thù của võ lâm Đông Hải đấy!"
"... "
...
Bạch Thiên Tuân đứng trên một tảng đá ngầm lớn, nhìn Tiêu Biệt Ly đứng ở mũi thuyền, thầm than.
Ngày xưa khi còn trẻ, ông cũng hăng hái như vậy, nhưng năm 18 tuổi, ông chỉ là ngũ phẩm, hoàn toàn không thể so sánh với Tiêu Biệt Ly!
Dù cách xa vài dặm, ông vẫn cảm nhận được sự đáng sợ của bóng dáng trẻ tuổi kia.
Ít nhất là cường giả vượt qua bốn lần lôi kiếp.
Hơn nữa, bậc thiên kiêu như vậy, e rằng còn có những át chủ bài mà ông không thể tưởng tượng được!
Keng! Keng! Keng!
Trường đao sau lưng Bạch Thiên Tuân dường như cảm nhận được đao ý kinh khủng trên người Tiêu Biệt Ly, phát ra những tiếng đao ngân.
Bạch Thiên Tuân nhẹ nhàng vuốt ve vỏ đao.
Thanh đao này đã theo ông từ khi còn là Tông Sư tứ phẩm, cùng ông đi đến ngày hôm nay, cuối cùng đã có linh tính, thăng lên hàng thần binh.
Người và đao tâm ý tương thông, ông đương nhiên cảm nhận được chiến ý của thần đao.
Đồng thời, trong lòng ông cũng dâng lên một cỗ chiến ý. Khi thuyền lớn của Thần Long Đảo càng đến gần, chiến ý trong lòng ông càng bốc cao!
Cuối cùng, khi thuyền lớn của Thần Long Đảo cách ông không đến năm dặm, ông ngửa mặt lên trời thét dài:
"Hay! Hay! Hay!"
"Tiêu Biệt Ly, ngươi cho ta cảm giác áp bức còn mạnh hơn lão già Chu gia kia!"
“Hôm nay dù chết dưới tay người, cũng là chuyện may mắn của Bạch Thiên Tuân ta!”
"Đến đây, đến đây... Đánh với ta một trận!"
"Nhất chiến..."
"Chiến... Chiến... Chiến!"
Tiếng vang ầm ầm, lan rộng trên mặt biển, tung lên những bọt nước lớn, khiến tàu thuyền cách xa vài dặm cũng rung lắc.
Ánh mắt Bạch Thiên Tuân sáng rực.
Trước đây, ông cân nhắc vì võ lâm Đông Hải, muốn cùng Tiêu Biệt Ly nhất chiến.
Nhưng bây giờ, ông chỉ muốn thỏa thích xuất đao!
"Ngươi muốn chiến, vậy thì chiến!"
Tiêu Biệt Ly bỗng nhiên bước một bước khỏi boong thuyền, cả người như mũi tên bắn ra, cao giọng nói:
"Vừa hay ta xuất thế đến giờ, còn chưa gặp được cao thủ dùng đao ra hồn!”
"Hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng!"