Tiêu Biệt Ly đảo mắt nhìn quanh phòng, quả nhiên phát hiện dấu hiệu của Huyết Y Lâu, hắn gật đầu:
"Không tệ!"
"Một sát thủ tứ phẩm hậu kỳ giá bao nhiêu?"
Kỷ Minh đáp:
"Tứ phẩm hậu kỳ, ít nhất năm vạn lượng bạc. Nếu thế lực sau lưng hắn không đơn giản, độ khó ám sát cao, còn phải thêm tiền!"
Tiêu Biệt Ly ném thắng xấp ngân phiếu lấy được từ Luyện Thi Tông lên bàn, nói:
"Đông Xưởng thiên hộ Chu Hành!"
"Hắn đang ở Cổ Ngu quận!"
Đông Xưởng?
Kỷ Minh nhướng mày:
“Ngươi có thù oán gì với Đông Xưởng?”
Tiêu Biệt Ly cười:
"Sao, giờ sát thủ nhận nhiệm vụ cũng quản chuyện ân oán của cố chủ à?"
"Huyết Y Lâu làm việc, chẳng phải từ trước đến nay chỉ nhận bạc, không nhận người sao?"
Nghe vậy, Kỷ Minh bật cười, nụ cười rạng rỡ:
“Thiếu hiệp có ngọn nguồn gì với Huyết Y Lâu?”
Tiêu Biệt Ly thản nhiên đáp:
"Ngươi đừng quản ta có ngọn nguồn gì với Huyết Y Lâu. Ta chỉ hỏi ngươi, vụ này có làm không?"
"Ai!" Kỷ Minh khẽ thở dài, lắc đầu:
"Không phải Huyết Y Lâu chúng ta không nhận, mà là những đơn từ liên quan đến triều đình gần đây hơi khó giải quyết!"
"Với lại, thiếu hiệp làm sao biết hoa thuyền này có liên hệ với Huyết Y Lâu?”
Tiêu Biệt Ly nheo mắt:
"Đèn lồng bên ngoài có dấu hiệu, đèn lồng hành lang cũng có, thậm chí trong phòng này cũng có. Muốn ta không biết cũng khó!
"Hơn nữa, dấu hiệu rõ ràng như vậy, đừng nói ta, ai biết dấu hiệu đó đại diện cho ai, dù là cao thủ ngũ phẩm cũng có thể phát hiện ra. Cứ như sợ người ta không biết nơi này có liên hệ với Huyết Y Lâu vậy."
"Xem ra các ngươi đã bắt được nhân vật cốt cán của Huyết Y Lâu, có được chút manh mối?"
“Muốn dụ rắn ra khỏi hang?”
Phong Tứ Nương từng nói, loại dấu hiệu đặc thù này chỉ có một nhóm người quan trọng nhất của Huyết Y Lâu mới biết.
Các lâu chủ phân lâu, sát thủ cốt cán và thập nhị nguyên thần!
Vụ này có vấn đề lớn đây!
"Ha ha ha!"
Kỷ Minh cười lớn, nhìn Tiêu Biệt Ly, trầm giọng nói:
"Chúng ta chờ lâu như vậy, vốn muốn dụ người của Huyết Y Lâu Giang Nam Châu, không ngờ lại tới một người trẻ tuổi!"
"Nhưng ta hơi tò mò, đã biết rõ đây là cạm bẫy, vì sao ngươi còn lộ diện?"
Tiêu Biệt Ly đáp một cách đương nhiên:
"Đương nhiên là vì ta tự tin vào võ công của mình!"
Vừa dứt lời, Kỷ Minh khép hai ngón tay, mang theo kình lực sắc bén, thế như bôn lôi, bất ngờ điểm trúng vào ngực Tiêu Biệt Ly.
Răng rắc!
Một tiếng xương vỡ vang lên.
Tiêu Biệt Ly kẹp chặt hai ngón tay của Kỷ Minh, nhẹ nhàng dùng lực, xương ngón tay vỡ vụn.
Kỷ Minh muốn rút tay ra, nhưng không nhúc nhích được.
Thái đương hắn ướt đẫm mồ hôi, mặt đầy kinh hãi.
Nhưng hắn không dám hé răng.
Hắn tập võ sáu mươi bảy năm, võ công đã đạt tới tứ phẩm đỉnh phong, khổ luyện Kinh Lôi Chỉ tứ phẩm suốt bốn mươi năm, ra chiêu thế như bôn lôi, dù là tông sư tứ phẩm cũng khó đỡ nổi một chiêu.
Nhưng bây giờ... hắn lại bị người trẻ tuổi trước mắt này, nhẹ nhàng hóa giải.
Thậm chí, hắn còn không thể nhìn ra được thực lực của người trẻ tuổi này sâu cạn đến đâu.
Cảm giác đau đớn kịch liệt truyền đến, nhưng hắn không hề kêu la.
"Ngươi cũng thức thời đấy!" Tiêu Biệt Ly buông Kỷ Minh ra, thản nhiên nói:
"Nếu ngươi lên tiếng, ta cũng chỉ có thể làm liều, giết ngươi trước, rồi giết hết những kẻ xông vào sau."
Kỷ Minh lắc đầu:
"Nếu ngươi biết chủ nhân hoa thuyền là ai, ngươi sẽ không nghĩ như vậy đâu!"
“Ngươi mà giết ta, hôm nay ngươi cũng khó sống sót, chỉ là ta chết sớm hơn thôi.”
Hả?
Tiêu Biệt Ly có chút hứng thú, khẽ cười hỏi:
"Là Cự Linh Bang?"
"Không đúng, Cự Linh Bang tuy ở Giang Nam Châu, nhưng tổng đàn không ở Mộng Hoa Quận!"
“Là Đạm Đài gia?”
Kỷ Minh gật đầu:
"Không sai, là Đạm Đài gia!"
"Hoa thuyền là Đạm Đài gia và Đông Xưởng cùng nhau làm, nên bao nhiêu năm nay, không ai dám gây sự trên thuyền."
"Việc thiết lập cạm bẫy cũng là ý của Đông Xưởng, không liên quan nhiều đến Đạm Đài gia."
“Trước đây trên thuyền đúng là có người của Huyết Y Lâu, nhưng sau khi bị bắt đã uống thuốc độc tự vẫn!”
"Nên lâu chủ phân lâu Giang Nam Châu của Huyết Y Lâu đã trốn thoát."
"Đạm Đài gia không muốn đối đầu với Huyết Y Lâu, giờ chỉ là nể mặt Đông Xưởng. Trước kia Đạm Đài gia cũng không ra tay với Huyết Y Lâu, chúng ta luôn không mong người của Huyết Y Lâu dại dột tìm tới cửa, nhưng không ngờ ngươi lại đến!"
"Thiếu hiệp, ngươi đi đi, ta coi như chưa từng gặp ngươi..."
Kỷ Minh chưa dứt lời, đã bị Tiêu Biệt Ly giơ tay cắt ngang, hắn thản nhiên hỏi:
“Ta chỉ muốn biết, Giang Nam Châu này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
"Ai đã báo tin cho Đông Xưởng?"
Trước khi hắn rời Viêm Châu, Phong Tứ Nương vẫn chưa nhận được tin Giang Nam Châu xảy ra chuyện, xem ra là chuyện phát sinh trong khoảng thời gian hắn di chuyển.
Kỷ Minh trầm giọng:
"Thiếu hiệp đừng làm khó ta!"
“Ngươi hắn cũng biết, nhiều chuyện không phải ta có thể biết.”
"Hơn nữa dù có biết, cũng không thể nói!"
"Giờ là ngươi làm khó ta đấy!" Tiêu Biệt Ly thản nhiên nói, hai ngón tay đặt lên tay phải của Kỷ Minh.
Răng rắc!
Răng rắc!
Răng rắc!
Theo ngón tay hắn di chuyển dần lên, tiếng xương vỡ không ngừng vang lên.
"A..."
Cuối cùng, Kỷ Minh không chịu nổi nữa, tiếng kêu thảm thiết vang lên, trong lòng hắn sợ hãi tột độ.
Hắn đã bị phế nửa bàn tay, nếu tiếp tục như vậy, cả cánh tay cũng đi tong!
Hắn kêu thảm thiết như vậy, mà đám thủ vệ bên ngoài đường như điếc, chăng lẽ người trước mắt đã thần không biết quỷ không hay giải quyết hết hộ vệ trên thuyền rồi sao?
"Ta thật không biết, nhưng ban đầu là Ngụy công công phân phó xuống!"
"Hiện trên thuyền có một vị tông sư Đông Xưởng, Miêu Phong là tâm phúc của Ngụy công công, hắn nhất định biết ai đã phản bội Huyết Y Lâu các ngươi!"
Nói xong, cả người hắn như mất hết sức lực, xụi lơ trên mặt đất.
Tay phải rũ xuống, mồ hôi thấm ướt cả y phục.
Tiêu Biệt Ly thản nhiên:
"Để vị tông sư Đông Xưởng kia đến đây một chuyến đi!"
Vừa rồi hắn đã dùng Thiên Nhân chi lực phong tỏa gian phòng, tiếng của Kỷ Minh đương nhiên không truyền ra ngoài được!
Kỷ Minh vội vàng gọi vọng ra ngoài:
"Tiểu Hà, gọi Miêu đại nhân đến đây một chuyến!"
"Vâng!" Tiếng thị nữ dẫn đường cho Tiêu Biệt Ly vừa nãy vọng vào.
Một lát sau,
"Kẽo kẹt" một tiếng, một bóng người gầy gò bước vào, thấy Kỷ Minh xụi lơ trên đất, vẻ mặt thống khổ, hắn giật mình.
Vút vút vút!
Hắn vung tay, ám khí từ trong tay áo bắn nhanh về phía sau lưng.
Âm
Sau đó hắn cảm thấy một luồng cự lực ập đến.
Phốc!
Một ngụm máu tươi phun ra, Miêu Phong ngã xuống cạnh Kỷ Minh.
Lúc này Miêu Phong làm sao không biết, trên hoa thuyền này chỉ sợ là gặp phải kẻ ngoan độc, lần này hắn bị Kỷ Minh lừa thảm rồi!
"Ngươi thật đúng là..."
Phốc!
Lại một ngụm máu tươi nữa phun ra, hắn cảm giác ngũ tạng lục phủ của mình đều lệch vị trí.
Quay đầu lại, Miêu Phong thấy người trước mắt có chút quen mắt.
"Tiêu Biệt Ly?"
Người khác chưa thấy qua chân dung Tiêu Biệt Ly, nhưng hắn đến Giang Nam Châu là để đối phó Huyết Y Lâu, làm sao có thể không biết mặt?
Nhưng Tiêu Biệt Ly không phải ở Viêm Châu sao?
Sao lại chạy tới Giang Nam Châu rồi?
Lúc này Tiêu Biệt Ly đã khôi phục diện mạo cũ, Giang Nam Châu chỉ có Đạm Đài gia là hơi khó giải quyết, Cự Linh Bang và Thuần Dương Tông mạnh nhất cũng chỉ là nhị phẩm Thiên Nhân.
Dù một số võ công của hắn còn chưa đạt cấp tối đa, nhưng muốn giết hắn, cao thủ nhị phẩm có lẽ vẫn hơi khó khăn.
Hơn nữa hai người này hắn cũng không định để sống.
Tiêu Biệt Ly nhìn Miêu Phong, thản nhiên hỏi:
"Nói đi, ai đã phản bội Huyết Y Lâu ta?"
Miêu Phong còn muốn chống cự, nhưng nhìn sắc mặt tái nhợt, cánh tay phải nhuốm máu của Kỷ Minh, hắn đành bỏ ý định, vội vàng nói:
"Là 'Ngọc Diện Phán Quan' Trương Huyền Minh."