Khoảng cách giữa hai người quá gần.
Đao quang kinh khủng chiếu sáng rực cả màn đêm!
…
Bên trong Thương Nguyên Kiếm Tông.
Toàn bộ đệ tử đều bị động tĩnh từ xa dội đến, mặt mày kinh hãi.
“Đó là. Có cao thủ đang giao chiến ở gần đây?”
"Ai to gan vậy, dám giao đấu gần Thương Nguyên Kiếm Tông ta?"
"Uy thế này… Chẳng lẽ là nhất phẩm cao thủ giao thủ?"
"Chắc không đâu, nhất phẩm cao thủ toàn bộ giang hồ có được bao nhiêu? Có lẽ chỉ là nhị phẩm cao thủ thôi."
"Chưởng môn và đại trưởng lão đâu?"
"Không hay rồi, đại trưởng lão vừa rời khỏi sơn môn, chẳng lẽ người giao đấu bên ngoài là đại trưởng lão?”
"Mau, mau báo cho chưởng môn!"
…
Dưới sự chỉ huy của một vị tam phẩm Đại Tông Sư, mười đệ tử Thương Nguyên Kiếm Tông nối gót theo sau, hướng về nơi phát ra chiến đấu cách đó vài dặm mà tiến đến.
"Khâu sư thúc, ta cũng đi theo người!"
Lâm Minh Đường thấy vậy vội vàng chạy theo.
Hắn nghe đệ tử trông coi sơn môn nói, đại trưởng lão hạ sơn là để đối phó hung thủ giết đệ đệ hắn, Lâm Viễn. Chẳng lẽ tên hung đồ kia gan lớn đến vậy, dám tìm đến tận cửa?
Khâu Nguyên không ngăn cản,
Dẫn theo một đoàn người nhanh chóng rời đi.
…
Trường kiếm trong tay Thôi Hàn Nguyệt liên tục đâm ra, kiếm ý sắc bén khiến không gian xung quanh hai người mờ ảo, tựa như ảo ảnh trên biển.
Đinh đang keng!
Trong chớp mắt,
Hai người đã đối bính mấy chục chiêu, tia lửa văng tung tóe.
Đao khí kiếm khí kinh khủng cày xới xung quanh, tạo thành hết hố này đến hố khác.
Tiêu Biệt Ly chăm chú dây dưa Thôi Hàn Nguyệt,
Nếu "lão nương bì" này không phá nổi phòng ngự nhục thân hắn, vậy hắn hôm nay sẽ từ từ mài, mài đến khi bà ta chết mới thôi.
Phòng thủ lâu ắt sơ hở!
Chỉ cần tìm được cơ hội, "lão đông tây" này trúng một đao của hắn, không chết cũng tàn phế!
Hơn nữa, hắn có Trường Sinh Quyết và nhiều môn hoành luyện võ công, lại còn tu luyện đến viên mãn.
Chân khí sinh sôi không ngừng, cộng thêm khí huyết chỉ lực kinh khủng, hắn không tin "lão nương bì” này có mana và máu nhiều hơn hắn!
Thôi Hàn Nguyệt cũng nhận ra ý đồ của Tiêu Biệt Ly, sắc mặt khó coi.
Trong lòng bà ta vô cùng bực bội.
Nếu không phải mới đoạt xá trọng sinh chưa được một năm, cộng thêm chấp niệm của thân thể này khiến bà không thể dung hợp hoàn hảo, khôi phục thực lực như ý muốn, bà đã sớm phá Kim Phật Công của tiểu tử này rồi.
Sao lại bị hắn dùng thủ đoạn vô lại này mà cuốn lấy?
Nhưng bây giờ, Tiêu Biệt Ly từng bước ép sát, dựa vào phòng ngự nhục thân kinh khủng, bà nhất thời không có cách nào đối phó hắn.
"Đáng chết!"
"Tiêu Biệt Ly sao lại mạnh đến vậy?"
Đồng Hãn kinh ngạc tột độ.
Thôi lão tổ là một trong những người mạnh nhất giang hồ hơn năm trăm năm trước, vậy mà giờ đối phó một Tiêu Biệt Ly cũng không xong?
Hơn nữa, xem ra Tiêu Biệt Ly còn chiếm thượng phong?
Vân Thương Hải khẽ nói:
"Cùng nhau xuất thủ!"
"Lão tổ tuy tạm thời không bắt được Tiêu Biệt Ly, nhưng bà vẫn chưa dùng tuyệt học, Huyền Thiên Nhất Kiếm!"
"Kim Phật Công tuy phòng ngự mạnh, nhưng chỉ cần tạo cơ hội cho Thôi lão tổ, Tiêu Biệt Ly hẳn phải chết không nghi ngờ!"
“Nữa hơi, chúng ta chỉ cần kiềm chế Tiêu Biệt Ly nửa hơi, lão tổ chắc chắn chém giết được hắn!"
Hai người liếc nhau,
Keng!
Kiếm quang tinh hồng từ tay Vân Thương Hải bắn ra, chém về phía sau lưng Tiêu Biệt Ly.
Đồng Hãn như tia chớp lao tới, trong nháy mắt xuất thủ, cả người cao lớn hơn vài phần, sau lưng xuất hiện một tôn cự tượng hư ảnh.
Cự Tượng Thiên Ngự Công!
Tuyệt học nhất phẩm bí truyền của Đại Càn!
Tu luyện đến cực hạn, giậm chân có thể đạp vỡ núi, tiện tay vung lên như cự tượng thượng cổ xuất thủ, đủ sức đạp nát thân thể nhất phẩm cao thủ.
"Không được nhúng tay!"
Thôi Hàn Nguyệt quát lớn.
Vân Thương Hải nói lớn:
"Lão tổ, chúng ta đến giúp người!"
Trong nháy mắt, hai người mang theo kình khí kinh khủng xông tới,
"Ngu xuẩn!"
Thôi Hàn Nguyệt buột miệng mắng.
Với Kim Phật Công của Tiêu Biệt Ly, Vân Thương Hải và Đồng Hãn xuất thủ chẳng những không kiềm chế được hắn, mà còn uổng mạng!
"Không thấy rõ thực lực của mình, đúng là ngu xuẩn!"
Tiêu Biệt Ly khẽ cười,
Keng!
Đao kiếm chạm nhau, một cỗ khí kình vô hình va chạm giữa hai người,
Lực lượng kinh khủng đẩy hai người ra.
Lúc này, sát chiêu của Vân Thương Hải và Đồng Hãn cũng ập đến!
Bọn họ không hề lưu thủ, muốn tạo cơ hội cho Thôi Hàn Nguyệt.
Ngay khi sát chiêu của hai người tới gần,
Xoẹt!
Một đạo đao quang lóe lên.
Vân Thương Hải và Đồng Hãn cảm thấy tư duy đình trệ.
Một nỗi thống khổ tột cùng lan ra từ nguyên thần, rồi truyền đến nhục thân.
Hai người hoảng sợ tột độ,
Họ thấy rõ thân thể đối phương rạn nứt, máu tươi văng khắp nơi, nguyên thần đang phát sáng, muốn ngăn cản thân thể nứt vỡ.
Nhưng khoảnh khắc sau,
Phốc!
Hai cỗ thân thể nổ tung.
【Kinh nghiệm + 64000!】
【Kinh nghiệm + 64000!】
[Biến Thiên Kích Địa Đại Pháp + 1!]
Hả?
Võ công của Bát Tư Ba?
Tuy Trường Sinh Quyết Bát Phúc Đồ đã bao hàm phương pháp tu luyện tinh thần lực, nhưng vẫn chưa đề cập đến cách vận dụng nó.
Nhưng lúc này không phải lúc nhận lấy.
Vân Thương Hải và Đồng Hãn quả thực đã kiềm chế Tiêu Biệt Ly nửa hơi, tạo cơ hội cho Thôi Hàn Nguyệt.
Thôi Hàn Nguyệt dường như hòa làm một thể với thanh kiếm trong tay,
Oanh!
Trường kiếm xé gió, khiến không khí vặn vẹo, phát ra âm thanh chói tai.
Răng rắc!
Một kiếm này làm thay đổi thiên tượng!
Bầu trời đêm vốn quang đãng bỗng kéo đến vài đám mây, một tia chớp xé toạc bầu trời, hòa vào kiếm quang.
Huyền Thiên Nhất Kiếm!
Bà ta ngẫu nhiên ngộ ra chiêu kiếm này khi vượt lôi kiếp lần thứ tư, mượn sức mạnh lôi đình của thiên địa. Thời kỳ đỉnh cao, bà dùng kiếm này giết một kẻ cũng đã vượt qua bốn lần lôi kiếp.
Bà có lòng tin, chỉ cần một kiếm này có thể phá vỡ Kim Phật Công của Tiêu Biệt Ly, khiến hắn trọng thương.
Keng!
Trường kiếm đâm vào ngực Tiêu Biệt Ly, phát ra tiếng kim loại va chạm.
Máu đỏ thẫm nhỏ xuống từ mũi kiếm.
Nhưng Thôi Hàn Nguyệt không hề vui mừng, nhanh chóng lùi lại!
Kiếm này chỉ phá được lớp da của Tiêu Biệt Ly?
Thậm chí không làm hắn tổn thương gân cốt!
Kẻ này đã học bao nhiêu môn hoành luyện võ công, mới có được nhục thân như vậy?
Không kịp nghĩ nhiều,
Một đạo đao quang đã bừng sáng.
Đao này ẩn chứa toàn bộ tinh khí thần của Tiêu Biệt Ly, cùng với lĩnh ngộ về đao đạo của hắn.
Thôi Hàn Nguyệt biến sắc,
Kiếm vừa rồi là bà ta cưỡng ép thi triển, dốc hết bảy thành chân khí.
Đối diện đao này, đồng tử bà co rút lại, một điềm báo nguy hiểm trỗi dậy từ đáy lòng.
Bà ta cố gắng điều động chân nguyên trong cơ thể,
Xoẹt!
Toàn lực vung kiếm chém ra.
Phốc!
Thôi Hàn Nguyệt phun ra một ngụm máu tươi, cả người bị đao này đánh bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất.
Phốc!
Phốc!
Phốc!
Thôi Hàn Nguyệt liên tục phun máu, thân thể lung lay sắp đổ, dung nhan cũng già đi mấy phần, lộ ra vẻ tiều tụy.
Tiêu Biệt Ly cầm đao đứng thẳng,
"Chưa đoạt xá dung hợp hoàn toàn, nên bị trọng thương sẽ phản phệ nghiêm trọng?"
"Hay đoạt xá vốn có tác dụng phụ, không bằng chuyển thế trùng sinh?"
Tiêu Biệt Ly lắc đầu, nhìn Thôi Hàn Nguyệt như ngọn đèn trước gió, thản nhiên nói:
"Ngươi là người đầu tiên sống sót sau khi ta dốc toàn lực chém một đao. Hơn nữa, dù sao cũng là thân thể của Lâm Tình Diên, hôm nay ta phá lệ, cho ngươi một bộ toàn thây!"