Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16309 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 150-2
Tôi ở tận thế nuôi mèo to..

❊ ❊ ❊

Ba ngày nay, Trì Tiểu Trì cùng mọi người nỗ lực leo lên leo xuống khu vực kho vũ khí, xác nhận dữ liệu không có sai sót, nhịn đủ ba đêm, sắc mặt từ lâu đã trở nên tái nhợt.

Tôn Ngạn đau lòng cho thân thể của Đinh đội, nhưng Đinh đội lại không muốn nghỉ ngơi, đành phải ở bên cạnh, gấp đến mức vò đầu bứt tai, bây giờ nghe thấy cậu chủ động muốn đi nghỉ ngơi liền thở phào nhẹ nhõm một hơi, há mồm liền gọi: “Lan Lan! Đưa Đinh đội về phòng!”

Trì Tiểu Trì cơ hồ là ngã xuống giường, Ông Chủ Mỏ Than cũng nhảy theo lên giường, im lặng nằm sấp xuống bên cạnh cậu.

Mọi việc chấm dứt, là lúc nên rời đi.

Ba ngày liên tục lao lực, Trì Tiểu Trì phát sốt một ngày rưỡi, cho dù hiện tại bị ngất thì cũng không khiến ai hoài nghi.

Ông Chủ Mỏ Than liếm lên lỗ tai vừa nóng vừa mềm của cậu, rõ ràng cho thấy nó đang sốt ruột.

061 cũng đang giục: “Tiểu Trì, đi nhanh lên, cậu bị sốt rất cao.”

Trì Tiểu Trì ôm lấy cổ của Ông Chủ.

Đây là lo lắng và lưu luyến cuối cùng của cậu ở thế giới này.

Cậu nhỏ giọng nói với 061: “Cho tôi một phút.”

Dứt lời, Trì Tiểu Trì kề sát môi bên tai báo đen, nhẹ giọng nói: “Ông Chủ, tao ngủ một lúc thôi, mày đừng sợ nhé, chờ tao mở mắt ra, có lẽ…không phải là tao nữa, nhưng mà cậu ấy cũng sẽ đối xử tốt với mày. Mày muốn ở lại thì cứ ở lại, muốn rời đi thì cứ rời đi. Nơi này rất lạnh, phải sống cho thật tốt.”

Cậu ôm hai chân trước của Ông Chủ, nhẹ nhàng kề lên mặt của mình rồi hôn một cái.

Thế nhưng móng vuốt kia không giống thường ngày, lông tơ bông nhẹ, đệm chân mềm mại, tựa như lướt qua tay của một người nào đó, đốt ngón tay thon dài, đặt trên mặt có cảm giác mát mẻ rất thoải mái.

Bàn tay kia còn nhẹ nhàng nặn mặt của cậu, tựa như một sự trách cứ dịu dàng và thúc giục nào đó.

…Trì Tiểu Trì cảm thấy nhất định là mình bị sốt đến sinh ra ảo giác rồi.

Cậu dùng sức nhắm mắt lại: “Thầy Lục, truyền tống đi.”

Nhiệm vụ hoàn thành, dữ liệu thẩm tra đối chiếu không có sai sót, bắt đầu truyền tống.

Người thanh niên vẫn còn tai thú trên người nằm bên dưới Trì Tiểu Trì, ôm eo cậu, đem người sắp rơi vào trạng thái ngủ say ôm vào lòng, thì thầm với cậu: “Chờ một chút, anh lập tức đến.”

Một lát sau, không biết anh nói với người nào đó: “Nghe cho kỹ, tôi đem đồ vật giao cho cậu, lựa chọn như thế nào thì phải xem ở cậu.”

Không bao lâu sau, trên giường chỉ còn một người.

Người kia mất công tốn sức mở mắt ra, trầm thấp ho khan vài tiếng, nhiệt độ quá cao mài mòn giọng nói của cậu, nhưng cậu vẫn dốc hết sức cất tiếng: “Lan Lan…”

Nhan Lan Lan chạy vào, chiếc chuông màu bạc trên cổ tay phát ra tiếng vang leng keng leng keng: “Ấy da Ấy da Ấy da, ở đây ở đây.”

…Ở đây.

Lan Lan ở đây, tất cả mọi người đều ở đây.

Đinh Thu Vân nâng khóe miệng, im lặng mỉm cười, chợt nhắm mắt lại, an tâm mà sa vào giấc mộng ngọt ngào.

Khi khôi phục lại ý thức, Trì Tiểu Trì đã nằm trong căn phòng nhỏ được trùng tu kia, trên trán đặt túi chườm nước đá.

Cậu cảm thấy rất thoải mái, liền cuộn tròn trong chăn, không xê dịch cũng không nói gì.

Khi cậu nghỉ ngơi, 061 sẽ lặng yên chăm sóc cậu, chờ cậu tỉnh lại cũng không vội dò hỏi cảm giác của cậu thế nào, chỉ kiên trì phân giải những giọt nước tan ra từ túi chườm nước đá, miễn cho chảy xuống gối khiến cậu ngủ không được thoải mái.

Trì Tiểu Trì xem xét lại biểu hiện lần này của mình một hồi lâu, khẽ thở dài một hơi.

Lúc này 061 mới lên tiếng: “Cậu làm rất khá. Không nên tự trách.”

Trì Tiểu Trì bắt tay đặt lên trán: “Lần này hiệu quả không tốt.” Cậu vốn nên cho Đinh Thu Vân nhiều lựa chọn hơn chứ không phải một trong hai đề tài sống hoặc chết.

061 khẽ cười một tiếng: “Không có gì, hiệu quả của cậu không tốt thì còn có tôi.”

Trì Tiểu Trì nhạy bén phát hiện trong lời của anh có ám chỉ: “…Thầy Lục?”

061 ôn hòa giải thích: “Là như thế này, tôi cho Đinh Thu Vân một thứ…”

Ba năm sau.

Dùng kho vũ khí làm trung tâm, Đinh Thu Vân dựng lên một thành phố.

Thành phố bao trùm phạm vi từ kho vũ khí kéo dài hơn ngàn kilômét, phía ngoài xa nhất của thành phố thậm chí cũng giáp ranh với thị trấn nhỏ trước kia.

Một phần cư dân lựa chọn ở lại thị trấn nhỏ, còn lại bao gồm ông bà Đinh, Hạ Uyển Uyển, mẹ con nhà họ Cảnh đi theo Đinh Thu Vân di chuyển đến phạm vi trung tâm gần kho vũ khí.

Sở dĩ xây dựng nhanh như vậy, thứ nhất là vì nhóm nhân loại cũ và mới nghe thấy tin tức tràn vào rất nhiều, khát vọng được che chở, thứ hai là có trí tuệ nhân tạo giúp đỡ.

Đám trí tuệ nhân tạo mất đi hy vọng, một phần còn đang dựa vào nơi hiểm yếu để kháng cự những cuộc tấn công quy mô lớn của nhân loại, một bộ phận khác đã mất sạch ý chí chiến đấu, lựa chọn một lần nữa quy phục nhân loại để đảm bảo trạm cư trú không bị phá hủy.

Đương nhiên Đinh Thu Vân sẽ không cho bọn chúng chia sẻ hệ thống quan trọng, đặc biệt là kho vũ khí.

Hệ thống kia được 061 viết, ngày đêm vận chuyển để bảo đảm sự ổn định trường kì của toàn bộ kho vũ khí.

Trước kia, ở tận thế, kho vũ khí là một vật trang trí chỉ được ngắm không được dùng, kẻ không có dã tâm sẽ không dám chạm vào, kẻ có dã tâm thì lại xem nó là miếng bánh ngon, chỉ muốn cướp vào trong tay để làm lợi thế, cũng không chân chính muốn vận dụng nó.

Nhưng khi nó thật sự có thể đưa vào sử dụng thì lại trở thành thứ khiến người ta an tâm nhất trong tận thế.

Càng ngày càng nhiều người tiến vào thành phố của bọn họ, đạo đức và nhận thức bị phá hỏng cũng dần dần được thức tỉnh khi đoàn người tập hợp lại, pháp luật cũng bắt đầu được trùng kiến.

Đinh Thu Vân không hề độc quyền, chỉ nắm giữ quyền quản lý của thành phố trung tâm, những thành phố thị trấn khác do người khác xây dựng, từng người tự mưu sinh, nhưng bởi vì trong tay cậu nắm giữ chìa khóa của kho vũ khí nên lời nói của cậu vô cùng trọng lượng.

Cậu vì mọi người mà định ra mục tiêu duy nhất chính là Phát Triển.

Bởi vì bận rộn phát triển nên mọi người không rảnh nội chiến. Nào là trồng trọt, săn bắn, buôn bán, đủ thứ vật phẩm lưu thông hàng hóa giữa các thị trấn, thỉnh thoảng có xung đột nhưng tổng thể là phồn vinh.

Đinh Thu Vân nhìn tất cả những thứ này, cảm giác rất an tâm.

Còn đối với Nhan Lan Lan mà nói thì gần đây việc vui trong thành phố hơi nhiều.

Thư Văn Thanh đến thành phố trung tâm, lần này đến là tìm Nhan Lan Lan.

Nhan Lan Lan nắm tay Thư Văn Thanh đi tham quan thành phố, nói liên miên nào là nơi này mới có thêm một cửa hàng may mặc, nơi đó lại thêm một cửa hàng bán bánh bao, thuộc như lòng bàn tay.

Thư Văn Thanh rất ít nói, nhưng lúc nào Nhan Lan Lan nói chuyện thì cô cũng đều nhìn chăm chú vào mắt Lan Lan, ôn hòa gật đầu.

Bước về phía trước, hai người đi tới một con phố.

Đôi mắt của Nhan Lan Lan bỗng nhiên xoay một cái, dừng lại ngay trước cửa hàng máy móc, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Khi ánh mắt của cô sáng lên thì chú chó nhỏ dẫn đường kia cũng nghiêng đầu lại.

Nhan Lan Lan vui vẻ nói: “Là cậu hả?!”

Chú chó dẫn đường nhìn cô một lúc lâu, vẫn không nhúc nhích, mãi đến khi nghe thấy giọng nói của cô thì mới chủ động bước tới, ôn hòa nói: “Là cô, tiểu thư trạm xăng dầu.”

So với lần trước nhìn thấy chú chó dẫn đường thì hiện tại nó rất sạch sẽ, một chân bị thương đã được băng bó thỏa đáng, xem ra là có người chăm sóc rất tốt.

Nhan Lan Lan ngồi xổm xuống: “Cậu tìm thấy chủ nhân của mình chưa?”

Chú chó nhỏ dẫn đường lịch sự lắc đầu: “Tôi được một vị tiểu thư khác dẫn đến đây. Cô ấy hình như rất cần tôi. Tôi phải đưa vị tiểu thư này về nhà an toàn thì mới đi tìm chủ nhân nhà mình.”

Nhan Lan Lan còn muốn nói điều gì đó, nhưng bỗng nhiên yên lặng.

Bởi vì cô chú ý thấy mắt trái của chú chó nhỏ đã bị hỏng rồi, ánh sáng bên mắt phải cũng ảm đảm rất nhiều, có lẽ thị lực chỉ còn nhìn thấy được một chút.

Cô hơi không đành lòng, chủ động đề nghị: “Có cần tôi…”

Nhưng cô nhanh chóng lại nghe thấy một giọng nói hơi lo lắng của một thiếu nữ: “Auer! Cậu ở đâu rồi?”

Thiếu nữ mặc áo gió màu đỏ bước ra từ trong cửa hàng máy móc, xem trang phục và dấu vết thi thể kéo dài từ cổ tay thì cũng biết đây là nhân loại mới.

Chú chó dẫn đường quay đầu lại: “Xin lỗi, tôi…”

Thiếu nữ không nói lời nào, chỉ ôm lấy chú chó nhỏ lên rồi tiến vào cửa hàng.

Nhan Lan Lan suy nghĩ một chút, vẫn là đi theo, Thư Văn Thanh cũng bước vào cùng cô.

Chú chó nhỏ được ông chủ cửa hàng máy móc tiếp nhận, nó còn đang khách khí giãy dụa: “Tiểu thư, như vậy thật bất tiện, quá phiền phức rồi…”

Thiếu nữ cắt ngang lời nó: “Không được nói nữa, để cho cậu đi thì cậu cứ đi.”

Chú chó nhỏ dẫn đường thở dài một hơi, khách khí nói một tiếng “Cám ơn.”

Đưa chú chó người máy vào bên trong, thiếu nữ mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay sang hỏi thăm hai người Nhan Lan Lan: “Chào hai chị. Hai chị quen biết Auer à?”

Nhan Lan Lan đáp: “Ừm, từng gặp hai lần.”

Thiếu nữ nở nụ cười: “Cậu ấy từng nhắc với em dọc đường lưu lạc gặp rất nhiều người, có người tốt cũng có người xấu. Các chị chắc là đối với cậu ấy rất tốt nếu không cậu ấy cũng sẽ không thân cận với các chị như vậy.”

Nhan Lan Lan hơi ngượng ngùng mà sờ ót: “Không có, chị với cậu ấy chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi…”

Thư Văn Thanh phát hiện chút đầu mối từ thái độ của thiếu nữ: “Xin hỏi em là?”

“Xin lỗi, em quên tự giới thiệu.” Thiếu nữ nói, “Em tên là Từ Tịnh Viên, là bạn của Auer.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »