Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16309 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 149
Tôi ở tận thế nuôi mèo to..

❊ ❊ ❊

Sống mái với nhau từ tối hôm qua kéo dài đến tận trưa ngày hôm sau.

Chiến tranh, quần chiến, ban đầu là nhân loại cũ chiến với nhân loại mới, sau đó lại là nhân loại mới chiến với nhân loại mới, quân dự bị dâng lên hết làn sóng này đến làn sóng khác, không cần tâm kế, không cần mưu trí, chỉ thuần túy là súng đối súng, dao đối dao, không có kỹ xảo, chỉ có giết người và quyết tâm.

Quyền khống chế khu căn cứ đổi chủ mấy lần, người người đều mù quáng, thấy ai cũng giết, thậm chí không chỉ một người giết đỏ cả mắt rồi ngã vào dưới dao của chiến hữu.

Cuối cùng thắng lợi nghiêng về phía râu quai nón.

Thế cục vừa định, râu quai nón vui vẻ trong lòng, gã ra lệnh mấy chục người còn sót lại trong đội ngũ cấp tốc dọn dẹp chiến trường, cũng phái ra mấy người đi đón đội ngũ chi viện, thông báo cho bọn họ khẩn trương đến đây, dùng ưu thế nhân số để đoạt lấy kho vũ khí.

Cũng như các đội ngũ khác, đội dự bị vốn định sử dụng để tiếp quản kho vũ khí đều bị tiêu hao khi thay phiên chiến đấu, xung quanh là máu tươi bắn tung tóe và những mảnh thi thể không còn nguyên vẹn, râu quai nón nhìn thấy vừa sung sướng vừa thẫn thờ.

Gã đi một vòng giữa chiến trường thây chất thành núi, máu chảy thành sông, vừa muốn thoải mái rống to một trận lại tuyệt vọng muốn xóa sạch hết thảy trước mắt.

Cũng may gã vừa nghiêng đầu liền phát hiện Cốc Tâm Chí còn đi theo bên cạnh.

Trong biển xác người la liệt, chỉ có gã và Cốc Tâm Chí là hai người còn sống.

Máu tươi bắn tung tóe trên mặt Cốc Tâm Chí, toàn thân cũng vậy, cậu kéo ống tay áo, nhẹ nhàng lau chùi dao găm.

Râu quai nón cười ha ha, giang hai tay, mạnh mẽ ôm Cốc Tâm Chí vào lòng.

Râu quai nón có dáng người cao lớn, giống như con gấu ôm lấy Cốc Tâm Chí mảnh khảnh, gã chỉ cảm thấy lòng tràn đầy chân thật và ấm áp—-

Ấm áp?

Chờ chút, đây không phải nhiệt độ mà nhân loại mới nên có!

Cảm giác sợ hãi chớp mắt xẹt qua trong đầu gã, gã muốn đẩy Cốc Tâm Chí ra nhưng sau gáy lại bị ngón tay cứng như sắt thép của Cốc Tâm Chí giữ chặt, khiến gã không có cách nào bỏ trốn.

Giọng nói mà gã vô cùng yêu thích dán vào bên tai gã, lạnh lẽo lướt qua, vô cùng êm ái.

“Cảm ơn đã dẫn đường.”

“Tôi không muốn lấy mạng của anh, chỉ là hy vọng đội ngũ của anh giúp tôi mở đường mà thôi.”

“Hiện tại—”

Lưỡi dao găm vừa được lau chùi sạch sẽ lại một lần nữa bị bao trùm bằng máu sền sệt, máu tươi phun ra tung tóe như suối từ cổ họng râu quai nón, hàm râu của gã cũng bị dính máu, từng giọt nhiễu xuống đất.

Cổ họng của râu quai nón cất lên tiếng trầm trầm, trong mắt tràn đầy khó tin.

Dần dần ánh sáng trong mắt cũng phai nhạt và thay đổi, biến thành ngọn lửa tối tăm thiêu đốt tất cả.

Cốc Tâm Chí vỗ sau gáy gã, cảm nhận được hơi thở dần yếu ớt và tiếng máu bị xói mòn của gã, nhẹ giọng an ủi: “Được rồi được rồi.”

Nhưng vào lúc này, một vật thể cứng rắn lạnh lẽo đặt ngay thân thể Cốc Tâm Chí.

—-Đoàng.

Một tiếng súng nặng nề nổ ngay giữa hai người.

Trong tay râu quai nón cầm chặt khẩu Browning mà trước kia gã định đưa cho Cốc Tâm Chí.

Nòng súng vẫn còn phát ra bụi mù.

Lá phổi của Cốc Tâm Chí bị thủng, có khói thuốc súng nhàn nhạt từ miệng vết thương bay ra, cay mũi như mùi máu tanh.

Đầu óc của Cốc Tâm Chí bất chợt xoay chuyển.

Cậu nghĩ, chuyện này là sao?

Trước tiên cậu xoay tay đẩy mạnh râu quai nón ra.

Súng và dao găm đồng loạt chịu lực, vũ khí của hai người cùng lúc tuột khỏi tay.

Tiếp theo là cảm giác đau đớn kéo đến, người ta có câu đau đến tê tâm liệt phế thì chính là như vậy.

Cốc Tâm Chí luôn cho rằng mình không sợ đau, nhưng nội tạng đau đớn kịch liệt khiến thân thể của cậu hoàn toàn co rút, đau đến mức trên đầu của cậu nháy mắt toát mồ hôi, liên tục nhiễu xuống từ bên xương quai hàm.

Cậu bụm chặt vết thương, máu tươi trào ra lòng bàn tay, căn bản không ngừng được.

Sức sống của nhân loại mới tương đối khủng bố, chỉ cần nhất thời không thể cắt đứt đầu thì vết thương bị cắt rời đã chậm rãi khép lại.

Sóng dao găm của Cốc Tâm Chí có răng cưa bất quy tắc, một nhát cắt qua, cho dù là nhân loại mới không nguy hiểm đến tánh mạng thì cũng phải ăn đau không ít.

Râu quai nón ôm lấy cuống họng đang trào máu, đau đến nổi gân xanh, nhìn chằm chằm vào Cốc Tâm Chí, trong mắt tất cả đều là máu, dữ tợn đến mức khiến người ta lạnh cả sống lưng.

Gã cất lên từng tiếng vụn vỡ: “Mày…”

Cốc Tâm Chí không chờ gã nói dứt lời.

Dao găm bị ném ra xa mười mấy mét, muốn nhặt lại đã không còn kịp, Cốc Tâm Chí nhào tới đè đầu râu quai nón xuống, muốn dùng tay xé đầu của gã ra!

Râu quai nón coi như biết Cốc Tâm Chí là một người ân đền oán trả, nhưng cũng không nghĩ tới là một kẻ khát máu cuồng tính như vậy, bị Cốc Tâm Chí bóp lấy cần cổ vẫn chưa khép lại vết thương, gã điên cuồng gào thét một tiếng, một tay khống chế tay phải của Cốc Tâm Chí, một tay bóp mạnh vào vết thương của Cốc Tâm Chí, vết thương lập tức trào ra như suối!

Cốc Tâm Chí không rên tiếng nào, miễn cưỡng cắn chặt hàm răng đến chảy máu, bàn tay dính máu nhấc cầm của râu quai nón lên, ngón tay giữa đâm vào cổ họng bị thương của râu quai nón.

Đây hoàn toàn là cách đấu của thú hoang, một sư tử một mãnh hổ, dùng hết toàn bộ sức mạnh hung hãn man rợ để lấy mạng của đối phương.

Nhưng sức mạnh của Cốc Tâm Chí dần dần xói mòn, còn sức mạnh của râu quai nón lại đang từng chút một khôi phục.

Nói tới tố chất thân thể, dù sao thì nhân loại mới và nhân loại cũ vẫn có một trình độ chênh lệch nhất định.

Cốc Tâm Chí bị râu quai nón đè ngã xuống đất, máu tại vết thương vẫn ào ào chảy ra.

Cậu bị máu sặc, ho không ngừng, sức lực trên tay cũng dần dần yếu đi.

Bên ngoài có động tĩnh, dường như có tiếng súng và tiếng hét thảm, tiếng đánh nhau cũng truyền đến, giây lát trôi qua, bên ngoài lại truyền đến những tiếng nói chuyện xôn xao kèm với tiếng bước chân vội vàng.

Nghe tiếng động, số người tiến tới ít nhất cũng cỡ một tiểu đội.

Râu quai nón gặp phải biến cố bất ngờ, vừa đau vừa tức, bây giờ đoán rằng quân chi viện của mình đã tới, đối mặt với người mà gã từng yêu nhưng không đạt được này, ngược lại nặn ra một nụ cười, bàn tay đầy máu nắm lấy tóc Cốc Tâm Chí, dùng lực siết chặt.

Trên tay của gã toàn là máu của Cốc Tâm Chí, cảm xúc máu tươi mang lại cho gã một loại khoái cảm vặn vẹo: “…Người của tao đã đến, mày nhất định sẽ chết.”

Cốc Tâm Chí cũng nghe được tiếng động giống gã.

Nhưng cậu vẫn cười theo.

Râu quai nón làm sao không biết gã bị người ta lợi dụng, bây giờ nhìn thấy Cốc Tâm Chí làm ra bất kỳ biểu lộ gì cũng cảm thấy chướng mắt, muốn ra tay móc đôi mắt điếc không sợ súng này.

Thừa dịp gã kích động trong lòng, Cốc Tâm Chí há mồm cắn vào gáy của râu quai nón!

Nơi cổ họng của râu quai nón vừa mới lành lại chưa được bao lâu, xương sụn liền bị cắn nát tan, gã đau đớn hét lớn một tiếng, đang muốn nhấc Cốc Tâm Chí lên khỏi mặt đất, phía sau liền truyền đến tiếng lên đạn giòn tan của chốt súng kiểu cũ.

Râu quai nón biết Cốc Tâm Chí lợi hại, không dám khinh thường, ngay cả đầu cũng không thèm quay lại, lập tức hô to: “Nổ súng! Nổ súng!”

Tiếng súng vang lên trong chớp mắt, viên đạn kiểu cũ vỡ ra, nhưng lại bắn trúng ngay tim râu quai nón.

Thân thể của râu quai nón cứng đờ, bị lực của súng bắn tới khiến gã hơi gục xuống.

Cốc Tâm Chí hô to: “Dao găm!”

Cậu vừa dứt lời thì một con dao găm hình thánh giá liền bay đến bên tay phải của cậu.

Cốc Tâm Chí vung dao lên, tia sáng chợt lóe, máu đỏ như mưa.

Râu quai nón ngã rạp trên người Cốc Tâm Chí, hoàn toàn bất động.

Cốc Tâm Chí cũng không đẩy gã ra, cùng thi thể đã bị cắt đứt đầu của gã nằm ngay đó, hơi thở gấp gáp, từ trong miệng thở ra mùi tanh hơi lạ.

Nhan Lan Lan nâng khẩu súng vẫn còn đang bóc khói, cô bày tỏ mình chưa nghe thấy yêu cầu như thế.

Cô phất tay lên, tiếng chuông leng keng, đám binh lính do Thư Văn Thanh thuê đến tiếp tục tản ra, đi thanh trừng đám tàn quân của râu quai nón, chỉ còn lại hai người có thân thể cao to nhất bảo hộ bên cạnh cô, một tấc cũng không rời.

Bị chen chúc ở chính giữa, Tôn Bân ngộp đến đổ mồ hôi, cậu chạy nhanh đến máy chủ, chỉnh lý một chút suy nghĩ, tiện tay thử nghiệm việc khôi phục hệ thống bị gián đoạn, hệ thống an toàn trong khu căn cứ tạm thời bị mất đi hiệu lực, Tôn Bân liên tục lẩm bẩm trong miệng.

Tôn Ngạn bước nhanh về phía trước, không kịp thu lại con dao găm vừa mới tung ra, trước tiên đẩy râu quai nón còn đè trên người Cốc Tâm Chí xuống.

Cốc Tâm Chí ngửa mặt nằm trên đất, dường như mệt mỏi cực độ, đôi mắt cũng mở không ra, trong miệng thì thào điều gì đó.

Tôn Ngạn cho rằng Cốc Tâm Chí đang hỏi tại sao bọn họ lại xuất hiện ở đây.

Cậu cũng không nóng lòng kéo Cốc Tâm Chí ngồi dậy, chỉ cho rằng Cốc Tâm Chí quá mệt mỏi nên liền xếp bằng ngồi xuống bên cạnh: “Là Đinh đội phái chúng tôi tới.”

Đinh Thu Vân muốn bọn họ nội ứng ngoại hợp, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở ngay sau lưng.

Sau khi cuộc chiến giành kho vũ khí bắt đầu, các tổ chức nhỏ hơn thành lập liên minh với nhau, nhưng vẫn âm thầm cạnh tranh, cố tình trì hoãn, hy vọng thu hoạch được nhiều lợi ích từ trận chiến này. Những tổ chức lớn làm sao chịu ngồi yên xem mình bị tiêu hao đội ngũ, vì vậy cố ý lưu lại đội quân dự bị để xua đuổi các tổ chức nhỏ bé này, không thể xua đuổi được đám người ngồi xem hổ đấu thì liền dùng vũ lực.

Không ai ngờ khi mọi chuyện đã định, tất cả đều đang buông lỏng cảnh giác thì một đội ngũ vô danh với số lượng cực khổng lồ bỗng chốc tiến tới san bằng tất cả.

Đám nhân loại cũ này căn bản không nằm trong danh sách đề phòng của nhân loại mới.

Cho nên, nhân loại mới vì nội chiến quá lâu dẫn đến sức cùng lực kiệt, dễ dàng sụp đổ.

…Kho vũ khí mà bọn họ mơ ước đã bị nhân loại cũ tiếp quản.

Cốc Tâm Chí lại chẳng nghe thấy gì cả.

Sinh mệnh xói mòn như nước, róc rách chảy ra khỏi vết thương trên thân thể của cậu, nội tạng bên trong tựa như bị hàng ngàn con kiến chui vào, đau đến chết đi sống lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »