Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16439 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 127
Tôi ở tận thế nuôi mèo to..

❊ ❊ ❊

Nhan Lan Lan mời bọn họ vào kho hàng tránh né.

Suy nghĩ của cô là có Trì Tiểu Trì phụ một tay thì có thể thoải mái đuổi đám chuột đi.

Ở trong phòng dù sao vẫn an toàn hơn bên ngoài, huống chi còn có đầy đủ đồ ăn nước uống có thể sử dụng.

Trì Tiểu Trì từ chối: “Không được.”

Dù sao nhà kho cũng sẽ nhanh chóng nghênh đón một đám cướp bóc đói khát, không hề an toàn.

Nhan Lan Lan nói: “Vậy đi lấy chút đồ ăn cũng được, chờ đến gần sáng em lấy lương trả lại cho ông chủ.”

Trì Tiểu Trì không nói cho cô biết, đối với nhân loại cũ mà nói thì đã không còn cái gì gọi là trời sáng.

Cậu nói: “Chuột mang dịch bệnh, lỡ chúng nó ăn lương thực thì ngay cả nơi để chích ngừa cũng không có. Không cần mạo hiểm, cứ đi theo chúng tôi là được.”

Đầu tiên Trì Tiểu Trì đi đến những tiệm thuốc mà mình đã đánh dấu trên bản đồ.

Hiện tại đại đa số mọi người đều chỉ nghĩ đến việc tranh mua thức ăn nước uống, còn chưa kịp nghĩ đến cấp độ “Dự trữ thuốc men”.

Trì Tiểu Trì thoải mái lấy một phần thuốc kháng sinh, thậm chí còn lấy thêm một ít thuốc Vitamin C.

Bởi vì cậu nhớ bà Đinh rất dễ bị lở miệng.

Trong những ngày đông dài dằng dặc sau đó, những thứ thuốc này có dùng gia tài bạc triệu cũng không đổi được.

Hiệu thuốc cuối cùng cậu tiến đến nằm cách cục cảnh sát thành phố khoảng 20 mét.

Đây cũng là cậu cố ý sắp xếp.

Sau khi lấy một nhóm thuốc kháng sinh xong, cậu ra cửa quẹo phải, trực tiếp tiến vào cục cảnh sát.

Toàn thành phố đã rơi vào hỗn loạn, quá nhiều người báo cảnh sát, tất cả lực lượng cảnh sát có thể điều động đã được phái ra ngoài, người ở lại cũng vì chịu không được giá rét mà nhao nhao trốn trong xe, xoa tay sưởi ấm.

Nguyên một hệ thống an toàn vốn vững như thành đồng vách sắt lại trở thành một đống sắt vụn, bởi vậy Trì Tiểu Trì có thể thoải mái lẻn vào.

Khi biến cố trở nên tệ hại nhất, Đinh Thu Vân từng tới nơi này nhưng khi đó kho vũ khí ở đây đã bị cướp sạch, chỉ còn lưu lại vài loại vũ khí laser với năng lượng khô kiệt, mà hệ thống ngắm tự động đã bãi công từ lâu.

Cho dù mang đi thì những thứ này nhiều nhất cũng chỉ có thể lấy ra làm màu với kẻ địch, nếu thật sự động thủ thì chỉ có thể kêu ngao ngao chạy thoát thân.

Đinh Thu Vân rốt cục vẫn mang chúng theo.

Sau đó chúng được Đinh Thu Vân cải tạo thành đèn pin cầm tay chuyên dùng để hù dọa đám sinh vật sợ sáng.

Tiến vào kho vũ khí, sau khi Trì Tiểu Trì nhìn khắp bốn phía liền thở dài một hơi.

Máu huyết thuộc về Đinh Thu Vân sôi trào bốc cháy, nguyên nhân là vì một kho vũ khí súng ống đạn dược hoàn chỉnh, mặc người lấy dùng.

Trong không khí tràn đầy mùi khói lửa nhàn nhạt còn có mùi tanh của dầu súng.

Trì Tiểu Trì gỡ lấy một quả lựu đạn cỡ bàn tay được treo trên tường, nâng trong tay, sinh ra kích động muốn hôn xuống.

Trì Tiểu Trì thương lương với Đinh Thu Vân trong cơ thể: “Này, đại ca, bình tĩnh một chút. Nếu cậu thật sự yêu thích thì buổi tối lấy hòm súng đạn làm thành cái giường để ngủ là được rồi. Chúng ta di chuyển chúng nó trước đi.”

Trì Tiểu Trì không hiểu vũ khí, bởi vậy lúc này cậu đem thân thể trao trả cho Đinh Thu Vân, để cậu ấy chủ trương.

Trên vấn đề khác thì Đinh Thu Vân luôn thẳng thán hào phóng, nhưng mỗi khi thấy được vũ khí thì sẽ mất khống chế, giống như tham lam cướp đoạt từng ngóc ngách trong kho hàng, đem tất cả vũ khí có khả năng và công dụng đều chất chồng lên người.

Vì không khống chế được mà lầm bầm lầu bầu.

“Có cái này Lan Lan sẽ không phải chết.”

“Nếu như không dùng súng hơi thì lúc ấy sẽ không ngộ thương chân của tiểu Tôn…”

“Lúc đó còn thiếu vài phát đạn, chỉ thiếu vài phát là mình có thể cứu được lão Cảnh.”

Mỗi một tên người chết đều lăn qua ngàn lần ngạn vạn trong tim cậu, cuối cùng hoàn toàn khắc sâu vào trong xương cốt của Đinh Thu Vân.

Trên lưng cậu đeo bia mộ hai đời, cắn răng tiến lên, nhưng vẫn vui vẻ chịu đựng.

Sau khi Đinh Thu Vân chọn lựa xong, Trì Tiểu Trì bắt đầu chỉnh lý vũ khí đâu vào đấy.

Băng đạn vàng óng ánh được ép lại với nhau, xếp vào sáu hộp lớn, ánh sáng màu đồng lộng lẫy phản chiếu dưới đèn pin cầm tay, lựu đạn cầm tay được xếp vào thùng, mỗi một viên lựu đạn to bằng nắm tay, ba bốn băng đạn được Trì Tiểu Trì đeo chéo sau lưng, mùi súng lạnh lẽo mang lại cho người ta một loại ảo giác vừa ấm áp lại chân thật.

061 tự giác chuyển hóa hết thảy đám vũ khí này thành dữ liệu.

Trì Tiểu Trì hơi cau mày: “Thầy Lục, không cần đâu, tôi tự dời đồ vật của mình ra ngoài là được rồi.”

061 nói: “Nặng.”

Trì Tiểu Trì nói: “Hiện tại trí tuệ nhân tạo toàn thế giới đều bất động. Nếu như anh điều khiển dữ liệu quá mức sẽ gây chú ý cho bọn chúng.”

061 nhẹ giọng nở nụ cười.

Chính vào lúc này ở nơi Trì Tiểu Trì không nghe được, tường lửa của 061 không ngừng vang lên, có virus khác thường đang lần lượt phát động tấn công.

Trong lúc giúp Trì Tiểu Trì chuyển hóa vũ khí, 061 căn cứ tin tức về virus do tường lửa gửi về, nhanh chóng cập nhật và tối ưu hóa hệ thống phòng ngự của tường lửa, cũng cấp tốc biên soạn một đoạn dữ liệu virus mới dựa trên thông tin đã biết để chuẩn bị tiến hành lan truyền virus trở lại phía đối thủ.

Còn Trì Tiểu Trì chỉ có thể nghe thấy tiếng cười ấm áp dễ nghe của anh.

061 kiên trì nói: “Nặng lắm. Để tôi làm là được rồi.”

Trì Tiểu Trì khá bất đắc dĩ: “Thầy Lục…”

061 dịu dàng cắt ngang lời cậu: “Tiểu Trì, hiện tại tôi có năng lực chăm sóc tốt cho cậu, cũng có năng lực vì cậu mà chăm sóc tốt cho chính mình. Cứ tin tưởng ở tôi.”

Lời vừa ra khỏi miệng, hai người đều giật mình.

061 cảm thấy lời này của mình quá tự nhiên, dường như anh từng luyện tập lời này ở trong lòng cả trăm ngàn lần, chỉ còn chờ để nói cho một người nghe.

Trái tim của Trì Tiểu Trì bỗng nhiên run lên, nhiệt huyết tăng cao cho nên lỗ tai cũng nóng rần rần.

Mà con báo nhỏ vẫn luôn bám theo Trì Tiểu Trì đang ôm lấy bả vai của cậu liền cảm thấy hứng thú đối với lỗ tai đột nhiên đỏ ửng kia, há mồm khẽ liếm một cái.

Đầu lưỡi sần sùi xẹt qua vành tai mẫn cảm khiến Trì Tiểu Trì giật bắn cả mình, lúc này mới hồi phục tinh thần, xoay người chọt chọt chóp mũi của con báo nhỏ, ra hiệu cho nó đừng quấy rối.

Con báo nhỏ dùng chóp mũi nóng hầm hập của mình dụi vào cổ Trì Tiểu Trì, cũng cố gắng đem thân thể của mình nhét vào bên trong đường viền xương quai xanh của thân thể này.

Khi Trì Tiểu Trì mang theo Đinh Thu Vân bắt đầu một vòng sàng lọc mới thì 061 lại tập trung tinh thần, hoàn thiện mô-đun xâm nhập và mô-đun bộ nhớ thường trú cũng như sửa đổi dữ liệu virus được truyền qua tường lửa.

Sau khi chuẩn bị sắp xếp xong xuôi, 061 mở ra tường lửa, để mặc virus xâm lấn.

Virus còn chưa xâm nhập vào trung tâm điều khiển thì nó đã bị siết cổ bởi virus mới mạnh hơn, bị tê liệt và không thể hoạt động bình thường được nữa.

061 cẩn thận đóng gói một phần “Thông tin phản hồi” và gửi lại theo đường cũ.

Sau khi làm xong tất cả, 061 cuối cùng cũng coi như giải tỏa căng thẳng, cất lên một tiếng thở dài thỏa mãn.

Trì Tiểu Trì bị tiếng thở dài vừa ấm vừa mang theo thỏa mãn của anh kích thích lỗ tai.

Cậu đưa tay xoa xoa lỗ tai: “Sao vậy?”

061 cười đáp: “Không có gì, hết thảy bình thường.”

Lục soát cướp đoạt hết ba vòng thì Đinh Thu Vân mới an tâm trở lại.

Cậu đã dời đi nửa kho tích trữ vũ khí, mà có vũ khí bảo hộ bên mình càng khiến Đinh Thu Vân cảm thấy thỏa mãn hơn so với đồ ăn và nguồn nước sung túc.

Trì Tiểu Trì lấy hai cây súng ngắn laser đeo bên hông, đi ra ngoài.

Đợi cậu đi tới cửa cục cảnh sát thì nhìn thấy một cậu thiếu niên có mái tóc dày đang kích động nói gì đó với ông Đinh.

Ông Đinh chui ra từ chỗ ghế tài xế, giương cao hai tay, cực lực muốn thuyết phục cậu ta.

Người thiếu niên này căn bản không nghe lọt, cầm một con dao phay, lớn tiếng quát: “Đừng có cmn nói mấy lời vô dụng này với tôi! Cút ra ngoài! Đưa xe cho tôi!”

Cô bé nhân loại mới tên là Hạ Uyển Uyển ngây ngô nhìn người xa lạ như hung thần ác sát kia.

Cô bé còn chưa thoát khỏi bi thương nên cũng không quá hiểu rõ thế giới mà mình đã trải qua tám năm để quen biết tại sao chỉ trong chớp mắt lại trở thành dáng vẻ này.

Nhan Lan Lan ngồi ở ghế sau cũng gấp đến mức nghiến răng, trong tay nhấc theo bình chữa cháy đã cạn sạch, suy nghĩ nên chui ra như thế nào, phải ra tay từ góc độ nào mới có thể đánh bị thương tên thiếu niên chặn đường cướp bóc này nhưng không gây tàn phế, đau mà không chết.

Thiếu niên hiển nhiên là tội phạm chuyên nghiệp, thừa dịp hỗn loạn cướp bóc không ít.

Nhưng một điều hiển nhiên là tên này không có mắt.

Trong túi của tên này chứa đầy thẻ tín dụng đủ loại màu sắc rực rỡ, nhưng về sau ở tận thế giá rét này thì cho dù dùng chúng nó để thiêu đốt sưởi ấm cũng chẳng có tác dụng gì.

Sau khi đoạt được rất nhiều thứ vô dụng, rốt cục cậu ta mới liếc mắt nhìn thấy mục tiêu có chút tính chất xây dựng.

Trong chiếc xe này chỉ có hai người lớn tuổi cùng với một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp nhưng trông có vẻ hồ đồ, mặc dù lão già này luôn nói con trai đã từng đi lính của lão sắp quay trở lại, bảo mình mau chóng rời khỏi nhưng có lẽ lão ta cũng chỉ đang phô trương thanh thế mà thôi.

Thiếu niên nóng nảy nói: “Cmn bớt lừa tôi đi! Tất cả đều từ trên xe cút xuống cho tôi! Bằng không tôi—”

Trì Tiểu Trì đi tới từ phía sau, cầm chuôi súng, gọn gàng nhanh chóng tung một đòn, lập tức đánh cho thằng nhóc kia chạy vòng vòng tại chỗ như con khỉ, che đầu kêu rên.

Trì Tiểu Trì hoạt động cổ tay, hỏi ông Đinh: “Lão Đinh, thằng này làm gì vậy?”

Bất quá khi liếc thấy con dao phay của tên nọ, Trì Tiểu Trì cũng mất đi hứng thú truy vấn: “Thôi, dù sao cũng không phải tới hỏi đường.”

Dứt lời, cậu liếc mắt nhìn tên thiếu niên kia một cái: “Cút.”

Thiếu niên bị hoảng sợ, ngay cả dao phay cũng bỏ lại, một tay che đầu, một tay bám chặt vào túi đựng thẻ, lảo đảo bỏ chạy.

Với cú đánh này, Trì Tiểu Trì thành công cướp được trang bị của đối phương.

Cậu khom lưng nhặt dao phay lên, nhìn một chút, phát hiện cũng là cướp từ đâu đó, mặt dao bằng thép tinh luyện, vẫn còn mới, chưa từng sử dụng.

Cậu nói với 061: “Tịch thu, vừa vặn chưa mua dao phay.”

061 cười, cảm thấy Trì Tiểu Trì đặc biệt đáng yêu, thật biết cách sống qua ngày.

Chú ý tới tạo hình một tay cầm súng một tay cầm dao của Trì Tiểu Trì, bà Đinh sợ hết hồn: “Thu Vân, vật này mà con cũng dám cầm hả.”

Trì Tiểu Trì không dám nói trên người mình còn có nửa kho quân dụng, ngồi vào trong xe, giải thích với bà Đinh: “Mượn để phòng thân, miễn cho gặp phải cái thứ như mới nãy.”

Bà Đinh còn muốn nói gì đó thì lại nghe con báo nhỏ nhẹ giọng ngao ngao, tiếng ngao trẻ con của nó khiến người nghe như muốn nhũn ra.

Trì Tiểu Trì sờ bụng của nó: “Đói bụng hả?”

Con báo nhỏ chui vào trong lòng của cậu.

Trì Tiểu Trì ôi chao một tiếng: “Mày đừng quậy, tao không có—–shhhh…”

Cậu hít một hơi lạnh, đem tên nhóc quấy rối kia bế lên đùi, lấy ra bình sữa từ trong túi.

Trong bình nước có chứa nước nóng, cậu đổ ra một chút, chia cho ông bà Đinh, Nhan Lan Lan và Hạ Uyển Uyển, lại dùng phần còn lại pha sữa dê, bỏ thêm dầu cá, rồi bỏ vào bình sữa chuyên dùng cho thú nuôi, lắc đều, thử một chút nhiệt độ, xác nhận có thể uống được thì mới đem núm cao su nhét vào miệng con báo nhỏ.

Nó nằm ngửa, ôm bình sữa còn lớn hơn nó một chút, uống đến chẹp chẹp miệng.

Đây là lần đầu tiên trong đời Nhan Lan Lan nhìn thấy có người đi lưu vong không chỉ mang theo mèo mà còn mang theo nguyên bộ dụng cụ thường ngày cho mèo.

Cô hâm mộ nói: “Mèo của anh chắc là đắt lắm.”

Hạ Uyển Uyển vẫn luôn không giao tiếp với mọi người lại đột nhiên phản bác: “Là chó.”

Tiếp đó, hai cô gái một lớn một bé chỉ chỉ trỏ trỏ “Ông Chủ Mỏ Than”, cùng nhau thảo luận một cách hảo hữu và thân thiết “rốt cục đây là mèo hay chó”.

Mà Trì Tiểu Trì biết rõ thân phận thật sự của “Ông Chủ Mỏ Than” thì chỉ lẳng lặng nghe các cô thảo luận.

Vì không để bị hoài nghi, cậu cũng mang về một ít đồ ăn để mọi người ăn một chút, bổ sung thể lực và bảo trì tỉnh táo.

Trong lúc đó, 061 một lần nữa hỏi Trì Tiểu Trì muốn đối phó với Cốc Tâm Chí thế nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »