Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16439 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 149-2
Tôi ở tận thế nuôi mèo to..

❊ ❊ ❊

Chết…

Nghĩ tới chữ này, Cốc Tâm Chí hít một hơi lạnh, đột nhiên hoảng sợ.

Chết là mở mắt ra sẽ không còn được gặp lại Thu Vân, chết là rốt cục không còn nghe thấy Thu Vân nói một câu tha thứ với mình, chết là…

Chết là không còn nằm mơ được nữa.

Ngay cả cơ hội nằm mơ nhìn thấy Thu Vân cũng không có.

Chỉ có người bị ung thư chết mới có thể chuyển hóa thành nhân loại mới.

Thậm chí ngay cả tư cách trở thành nhân loại mới mà cậu cũng không có —-

Nhận ra được điểm này, Cốc Tâm Chí dường như bị người ta bắn một phát súng vào tim, đau đến quặn người.

Dưới sự khống chế mãnh liệt của ý chí, cuối cùng cậu cũng xem như cất tiếng nói rõ ràng một chút: “Ống tiêm…”

Tôn Ngạn đang thao thao bất tuyệt khen kế sách của Đinh Thu Vân, nghe vậy liền ngẩn ra: “…Hả?”

Cốc Tâm Chí giãy dụa trên đất hai lần, muốn ngồi dậy: “Ống tiêm!”

Khi Nhan Lan Lan cảm thấy không đúng, leng keng leng keng chạy đến thì Cốc Tâm Chí liền nghiêng đầu, hộc ra một ngụm máu lớn, trong máu pha tạp thứ gì đó mà Nhan Lan Lan không dám nghĩ đến.

Lúc này Tôn Ngạn mới nhìn rõ chỗ bị thủng trên người Cốc Tâm Chí, lập tức biến sắc, vươn mình bò dậy: “Cốc đội phó?!…Bác sĩ! Bác sĩ Lâm đâu!”

Tôn Ngạn lảo đảo chạy ra ngoài, còn Cốc Tâm Chí không thể thở nổi, giọng nói càng thay đổi đến kỳ lạ, trong lòng ngực như bị nhét vào một cái ống thông gió, run rẫy nói: “Cho tôi ống tiêm!”

Nhan Lan Lan quỳ gối bên cạnh Cốc Tâm Chí, nước mắt đã rơi lã chã, cô không dám hỏi đã xảy ra chuyện gì, cũng không có thời gian hỏi Cốc Tâm Chí muốn ống tiêm làm chi, run run lấy ra ống tiêm dự bị trong túi nhỏ.

Một giây sau, chuyện khiến cô ngơ ngác đã xảy ra—-

Cốc Tâm Chí nhào đến thi thể còn ấm nóng của râu quai nón, dùng ống tiêm chọc mạnh vào người gã vài cái mới tìm được huyết quản chuẩn xác, rút ra một ống máu tràn đầy, giơ tay truyền vào cổ tay của mình.

Cậu dùng tư thái thấp kém như một kẻ bị thần kinh mà lặp đi lặp lại: “…Tôi không thể chết được, tôi không thể chết được, tôi không thể chết được.”

Chết rồi thì sẽ mất Thu Vân, sẽ không còn gì cả.

Người kia xuất hiện trong cuộc đời u ám của cậu, như bọt nước hư ảo.

Vì vậy cậu gài bẫy người kia, muốn thăm dò trái tim của đối phương dành cho mình là thật hay giả.

… Kỳ thực, cậu càng hi vọng đó là giả.

Bởi vì nếu là thật thì cuộc đời của cậu sẽ hoàn toàn thay đổi vì người nọ.

Trong tòa nhà cũ nát kia, cậu lặng lẽ làm hư hệ thống điều khiển của máy móc, sau khi bị bao vây thì cầm lấy bộ đàm nói với Đinh Thu Vân đừng tới đây, bên phía của cậu đã bị vây kín.

Đinh Thu Vân chỉ nói hai chữ: Chờ tôi.

Mấy phút sau, người nọ mạnh mẽ xé vỡ chướng ngại để tiến vào

Đinh Thu Vân dùng súng đánh nghiêng đầu một con người máy, nắm lấy tay Cốc Tâm Chí, hô một tiếng “Đi thôi”, không nói một tiếng nào đã lao nhanh ra ngoài.

Cho đến hôm nay Cốc Tâm Chí vẫn còn nhớ mãi nhiệt độ bàn tay đó, rất lạnh, còn có chút đổ mồ hôi, gân cốt rắn chắc, nắm lấy có cảm giác rất tốt.

Trái tim cậu rất nhỏ, trong thế giới to lớn cậu chỉ cầu một đôi tay nguyện ý nắm lấy cậu, còn những thứ khác cậu không để ý cũng không cho là quan trọng.

Cậu ở siêu thị chờ Đinh Thu Vân hai năm là vì oan nghiệt kiếp trước mà đợi lâu như vậy.

Nhưng cậu còn chưa đợi được Đinh Thu Vân tha thứ.

Cậu không thể chết được.

Cốc Tâm Chí nằm trên mặt đất, lỗ tai đã không nghe được gì nhiều.

Nước mắt nóng bỏng từng giọt rơi xuống, cậu mang theo tiếng khóc nức nở, khàn khàn mà lại quật cường: “Tôi không thể chết. Không thể—-”

Nhan Lan Lan cầm lên máy truyền tin, máy vừa liên thông thì liền run rẩy khóc: “Chị Cảnh, chị có cách nào liên hệ với Đinh đội không?…Không phải, không phải, kế hoạch rất thành công, bọn em rất ổn. Chỉ là nơi này xảy ra một chút ngoài ý muốn…Cái gì? Đinh đội đi rồi sao?”

12 tiếng sau, xe môtô vượt qua hơn ngàn kilômét dừng lại tại trước kho vũ khí rồi tắt máy.

Nhan Lan Lan nghe thấy tiếng xe mô tô quen thuộc, vội vàng chạy đi.

Nhìn thấy gương mặt quen thuộc làm người an lòng, Nhan Lan Lan suýt nữa đã khóc ra tiếng: “Đinh đội, Cốc đội phó khó tiếp tục được rồi…Anh suy nghĩ có cách nào hay không, anh có mang thuốc tới không…”

Trì Tiểu Trì không nói lời nào, tháo mũ bảo hiểm xuống, trực tiếp quăng vào lòng Nhan Lan Lan đang khóc ướt cả mặt, nhanh chân đi vào điểm nghỉ ngơi.

Ông Chủ Mỏ Than nhảy xuống từ yên xe, bước chậm đến trước điểm nghỉ ngơi, như đang canh chừng điều gì đó.

Trì Tiểu Trì vén lên rèm che dùng chăn bông tạo thành.

Người nằm trên giường vì bị gió lạnh bên ngoài tiến vào mà kịch liệt ho vài tiếng, chợt đem mặt vùi vào trong chăn, tìm kiếm một chút ấm áp.

Chỉ nhìn bàn tay và một nửa khuôn mặt tái nhợt còn lộ bên ngoài của người nọ cũng đủ khiến người ta cảm thấy thê lương lạnh lẽo thế nào.

Máu trên người cậu ấy dường như đã chảy khô, thân thể mỏng manh bị chăn bông ép chặt đến mức không có cách nào nhúc nhích.

Hiện tại chiếc chăn đối với cậu mà nói chính là một ngọn ngũ hành sơn.

Chưa từng có ai nhìn thấy sức sống kinh khủng như vậy.

Đối với một người bình thường mà nói, lá phổi trúng đạn thì nhiều nhất có thể sống thêm nửa tiếng đồng hồ.

Cốc Tâm Chí muốn hít thở nhưng lá phổi bị tổn thương không thể duy trì chức năng hô hấp bình thường, lồng ngực đau nhức, khó thở, mất hết sức lực, tất cả cậu đều có thể chịu được.

Dựa vào lá phổi tàn tạ này, cùng với dòng máu của nhân loại mới, cậu giãy giụa xuyên suốt 12 tiếng đồng hồ.

Cậu dựa vào một nguồn sức mạnh nào đó, cứng rắn chống đỡ để sống lâu như vậy chỉ vì chờ đợi một người.

Cốc Tâm Chí nghe thấy tiếng bước chân của người nọ, nhưng đôi mắt của cậu đã không thể mở ra nổi.

Cậu nhẹ nhàng ngọ nguậy đôi môi khô nứt, mơ hồ nói vào hư không: “…Trong tầm bắn, tôi vẫn đang ở đây.”

Trì Tiểu Trì thấy thế, hơi nhắm mắt lại.

Điều mà cậu cực không muốn làm là lấy chân tình để tính kế chân tình.

Nhưng Cốc Tâm Chí chết vẫn nằm trong phạm vi tính kế của cậu, là lá bài mà Trì Tiểu Trì vẫn luôn nắm trong tay.

Trì Tiểu Trì hiểu Cốc Tâm Chí rất rõ, bởi vậy cậu biết đối với Cốc Tâm Chí mà nói, tàn khốc nhất không phải là không nhận được sự tha thứ, không phải là giấc mộng kỳ lạ liên tục trong hai năm kia, mà là cho dù Cốc Tâm Chí chết rồi vẫn không nhận được sự tha thứ.

…Đây là cơn ác mộng mà ngay cả nằm mơ Cốc Tâm Chí cũng không dám mơ.

Nếu như Cốc Tâm Chí uy hiếp đến bất kỳ người nào trong đội ngũ của Đinh Thu Vân thì Trì Tiểu Trì sẽ không hề do dự mà đánh ra lá bài này, bắt Cốc Tâm Chí tiến đánh kho vũ khí cũng là mang theo tâm tư như thế, muốn tìm một lý do để Cốc Tâm Chí “hợp lý chết đi”, chuẩn bị cho mọi bất trắc.

Thế nhưng hôm nay Trì Tiểu Trì nhận được lá thư do Đinh Thu Vân gửi thông qua giấy gói thuốc lá.

“Gửi Thu Vân: Hôm nay một đội viên đã qua đời, tôi canh giữ thi thể của người nọ rất lâu, rồi cũng hiểu rõ tại sao cậu lại hận tôi như vậy.”

“Có phải đó là cảm giác thế này không: Cảm giác một phần của mình bị mất đi vĩnh viễn, mặc dù người kia rõ ràng chẳng hề sinh trưởng trên thân thể mình.”

“Trước đây tôi luôn nghĩ, tại sao cậu cứ phải đem trái tim ký thác vào người khác? Tại sao phải vì người khác mà liều mạng? Còn tôi thì cứ muốn đem trái tim mình đặt lên người cậu, muốn cho cậu nhìn tôi nhiều hơn mà thôi.”

“Mấy ngày nay tôi đã suy nghĩ rất nhiều việc, tôi nghĩ, có phải là vì tâm tư của tôi quá nặng nề nên cậu gánh vác cũng quá mệt mỏi?”

“Sau này tôi sẽ tận lực làm một người khiến cậu bớt lo, không để cậu cảm thấy tâm tư của tôi quá nặng, vác lên quá khó chịu.”

“Buổi chiều bình an.”

Dòng chữ thanh tú mà kiên định, từng chữ rất tự nhiên, giống như là cam kết.

Sau khi Trì Tiểu Trì xem qua phong thư thì liền gấp lại đặt vào túi áo, suy nghĩ, cứ từ từ đi.

Lá bài kia xem ra không cần dùng nữa.

Nhưng cậu rất nhanh nhìn thấy trị giá hối hận tăng vọt như giếng phun.

…Ngoại trừ đối mặt với tử vong thì không có chuyện gì có thể khiến Cốc Tâm Chí luôn lãnh đạm lại phát sinh biến dị như thế.

Trên đường chạy tới, Trì Tiểu Trì dùng trị giá hối hận của Cốc Tâm Chí để đổi lấy 398 tấm thẻ khống chế giấc mộng, không thiếu cũng không thừa.

Nợ của cậu đã thanh toán xong, nhưng còn nợ của Đinh Thu Vân thì cậu cũng không có tư cách thay cậu ấy đòi Cốc Tâm Chí.

Hoặc là nói, ngay cả bản thân Trì Tiểu Trì cũng không biết phải làm sao để đòi món nợ này.

Trì Tiểu Trì hít một hơi, cất bước đến bên giường, nhẹ nhàng đè cánh tay của Cốc Tâm Chí xuống, nói với người luôn im lặng trong thân thể của cậu: “Đinh Thu Vân, cậu hãy nghe cho kỹ, tôi giao cho cậu quyền quyết định sự sống chết của Cốc Tâm Chí.”

“Tôi dùng trị giá hối hận của cậu ấy đổi một tấm thẻ cải tử hồi sinh, cậu ấy sẽ tiếp tục sống, sẽ trở nên khỏe lại. Nếu như cậu muốn tôi dùng trên người cậu ấy thì không cần lên tiếng, cứ nắm lấy tay cậu ấy là được…Động tác đơn giản như vậy, cậu nhất định làm được.”

……

P/S: Chương này hơi ngắn, tính edit tiếp luôn nhưng mà phần tiếp theo hơi nặng nề, thôi để mai mình tiếp tục nha:D.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »