Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16309 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 141-2
Tôi ở tận thế nuôi mèo to..

❊ ❊ ❊

Trong ngõ hẻm, Cốc Tâm Chí không dựa theo chỉ thị của Trì Tiểu Trì để chân chính cho kẻ địch được chết sảng khoái.

Cốc Tâm Chí thống hận nhân loại mới. Bởi vì cậu nhìn thấy bất kỳ một gã nhân loại mới nào thì đều sẽ nghĩ đến bọn họ từng hại cậu mất đi Đinh Thu Vân, đầu tiên là người, hiện tại là tâm.

Thế nhưng cậu đã hứa với Đinh Thu Vân, không được xoắn đứt đầu của người ta nữa, ít nhất là trước mặt Đinh Thu Vân thì không được.

Vì vậy Cốc Tâm Chí vẫn không ngừng siết cổ đối phương, đồng thời ghé vào bên tai đối phương, giọng nói cực nhỏ, thân thiết nói thay lời đối phương:

“Có phải rất khó chịu, thật sự muốn chết đúng không?”

“Nói thật, tao rất muốn cho mày chết sảng khoái, nhưng mà chuyện sảng khoái như vậy thì bản thân mày phải tự tranh thủ.”

Cậu nói tiếp, lại kéo người sắp điên cuồng đến trước một ống nước đã bị gãy vỡ, đem con mắt của gã nhắm ngay chỗ gãy vỡ sắc bén bị gỉ sét, nhẹ giọng nhắc nhở: “Đến đây đi, tự cho mình một cái sảng khoái.”

Rất nhanh, Cốc Tâm Chí vác súng của người kia đi ra từ hẻm nhỏ, phát hiện Trì Tiểu Trì vẫn đứng tại chỗ chờ mình, cậu mím môi, rất vui vẻ mà tiến lên nghênh đón.

Trì Tiểu Trì hỏi Cốc Tâm Chí: “Giải quyết xong rồi?”

“Tôi không giết gã.” Cốc Tâm Chí tận lực dùng ngữ điệu ôn hòa dễ bảo mà nói, “Gã tự sát.”

Trì Tiểu Trì nở nụ cười, không tỏ rõ ý kiến, quay người rời đi.

Cốc Tâm Chí đi theo: “Đinh đội không tin tôi à?”

Trì Tiểu Trì hỏi ngược lại: “Cốc đội phó cảm thấy chính mình đáng giá tin tưởng sao?”

Cốc Tâm Chí nghiêm túc suy nghĩ một chút, không quá tình nguyện mà cười cười, đem súng và đạn cướp được đều giao cho Trì Tiểu Trì.

Trì Tiểu Trì cũng không khách khí với Cốc Tâm Chí, thu hết toàn bộ.

Cốc Tâm Chí nhìn gò má của Trì Tiểu Trì, ánh mắt dịu dàng đến kỳ lạ, giấu đi bàn tay dính chút máu, chắp tay sau lưng, như học sinh ngoan ngoãn đi theo sau lưng thầy giáo Trì Tiểu Trì.

Sương mù làm ướt tóc Trì Tiểu Trì, Cốc Tâm Chí rất muốn sờ sợi tóc dính trên trán cậu, ngón tay ngốc nghếch động đậy một lúc nhưng lại ngoan ngoãn thu về chỗ cũ.

Thân ảnh hai người một trước một sau, lần thứ hai dung nhập vào sương mù.

Sau khi đạt thành giao dịch với Thư Văn Thanh, Trì Tiểu Trì lâm thời liền đổi kế hoạch, nhưng cậu cũng không cố ý gia nhập cuộc chiến sống mái giữa nhân loại mới với nhau.

Cậu sẽ không vì nhất thời khí phách mà để đội ngũ của mình liên lụy vào phiền phức của Thư Văn Thanh, đánh một chút ngoài vòng thì không thành vấn đề nhưng chắc chắn sẽ không đưa đội viên tiến vào tâm điểm mạo hiểm.

Huống hồ lúc trước bọn họ đã chiến đấu giúp Thư Văn Thanh tiêu hao đạn dược của đối thủ, có thể xem như giúp đỡ hết lòng, chuyến này mục đích của bọn họ chủ yếu vẫn là đám người nô lệ kia.

Trong tận thế, súng là vật phẩm hi hữu thượng đẳng. Nhân loại mới đến mua nô lệ, ví dụ như tên kia muốn mua Cốc Tâm Chí, cho dù có súng cũng chỉ có thể giữ lại để bảo vệ thân mình an toàn thoát ra, nhiều lắm là thừa dịp loạn lạc cướp đi hai tên nô lệ, nhưng chắc chắn sẽ không đem đạn dược quý giá lãng phí ở việc giữ gìn trị an trong trấn nô lệ.

Đã cứu nhân loại cũ ở kho Nam và kho Bắc, một nhóm nô lệ lái xe đi, lựa chọn kết bạn đi tìm thân nhân của mình, còn lại phần lớn lựa chọn đi cùng bọn họ, kho Đông đang kiểm kê nhân số, rất nhanh sẽ có kết quả.

Hiện tại phiền phức là phải cẩn thận đám dân dùng việc nuôi dưỡng nô lệ để sinh sống sẽ bắn lén.

Khi Trì Tiểu Trì đến kho Đông, có đội viên có tiếng tăm trong đội bị súng bắn trúng, đang tái nhợt mặt mày mà dựa vào lốp xe tải, để đồng đội băng bó.

Vai của người nọ bị mảnh sắt bắn vào mấy lỗ nhỏ, tuy chỉ là thương tổn da thịt nhưng vì tận thế thiếu thốn thuốc men nên bất kỳ thương tổn nào cũng không thể coi thường.

Trì Tiểu Trì kiểm tra tình hình của người bị thương rồi lập tức quay đầu lại hỏi: “Ai bắn?”

Vô số ánh mắt trầm mặc mà phẫn nộ nhìn về phía người canh gác kho Đông đang bị trói gô ở góc tường.

…Đó là một nhân loại cũ.

Người kia phát hiện tình hình không đúng, vội vàng hô: “Tôi đầu hàng! Tôi đầu hàng! Mấy người không thể giết tôi—”

Trì Tiểu Trì quyết đoán dùng một súng bắn vào vai gã.

Tiếng cầu xin tha thứ bị thay thế bằng tiếng hét thảm thiết.

Trì Tiểu Trì không có động tác tiếp theo, không lấy mạng của gã, cũng không tiếp tục dằn vặt, chỉ yêu cầu người mang đội viên bị thương lên xe, dặn dò cho dùng thuốc giảm đau và hạ sốt, sau đó ước lượng khẩu Browning còn nóng trong tay, quay người đưa tay vào túi quần của Cốc Tâm Chí.

Đùi bị đụng chạm khiến Cốc Tâm Chí trầm thấp “Ưm” một tiếng, chợt bật cười: “…Phát hiện từ khi nào?”

Trì Tiểu Trì lấy ra năm sáu viên đạn, dùng ngón tay khều từng viên đẩy vào nòng súng: “Vừa nãy cậu đoạt vũ khí của ba người, tất cả đều là súng ngắn, cũng không cần cướp, chỉ cần lấy đạn…”

Nói xong, Trì Tiểu Trì đẩy băng đạn vào vị trí cũ, dùng đầu lưỡi khẽ liếm môi dưới: “Yên tâm, trong tầm bắn, có rất nhiều đạn.”

Cốc Tâm Chí dùng ánh mắt có thể nói là si mê nhìn chằm chằm vào Trì Tiểu Trì, bàn tay có chút hưng phấn mà run rẩy, nhưng vẫn cố nén siết chặt hai tay ở sau lưng, miệng hít sâu, nỗ lực khống chế tâm tình của mình.

Khi đi ra từ kho Đông, tiếng súng ở quảng trường phía Đông đã dừng.

Lúc Trì Tiểu Trì đến nơi, trên quảng trường là một đám nhân loại mới bị dây xích trói lại, cùng với nhân loại cũ vẽ đường cho hươu chạy, trùng hợp một trong những người đó là tên nhân loại cũ mà mới nãy Trì Tiểu Trì đứng dưới đài thấy gã gõ lồng uy hiếp nô lệ.

Nước mắt trên mặt gã đã đóng băng, bờ vai co quắp liên tục, thoạt nhìn vô cùng thê thảm.

Sau khi Thư Văn Thanh quét sạch phụ cận, trở về xem tù binh, phát hiện người này thì lông mày hơi cau lại.

Thủ hạ của cô đạp một cước lên sau lưng người này, sắc mặt cực kỳ khó coi: “Thư đội, chúng tôi bắt người cho cô rồi.”

Thư Văn Thanh khách khí nói: “Cám ơn.”

Vài câu đối thoại, Trì Tiểu Trì liền đoán được thân phận thực sự của người đàn ông này.

Sau khi thấy rõ người trước mặt, gã đàn ông lập tức khóc rống lên, dùng đầu gối vừa quỳ vừa tiến đến, dùng mặt cọ vào đầu gối Thư Văn Thanh: “Văn Thanh, nghe anh giải thích. Anh muốn, anh muốn sống—–”

Thư Văn Thanh duỗi tay nắm chặt sau gáy gã, bóp hai cái, giống như dỗ trẻ con: “Được rồi, được rồi. Em biết.”

Người đàn ông như nhặt được cứu rỗi, ngửa mặt nhìn người yêu cũ của mình.

Thư Văn Thanh quay đầu nói với Nhan Lan Lan đang dáo dác ngó nhìn: “Cô em, quay đầu lại, nhắm mắt.”

Tuy Nhan Lan Lan có chút mặt dày nhưng lại rất nghe lời, đặc biệt là đối với loại ngôn ngữ mang tính mệnh lệnh này thì cô lại càng mẫn cảm hơn — Cô đã được Trì Tiểu Trì huấn luyện.

Nhan Lan Lan cấp tốc quay đầu, ngoan ngoãn nhắm chặt mắt lại.

“Anh không cần giải thích với em.” Thư Văn Thanh cúi đầu nắm chặt tóc của gã, lùi về sau hai bước rồi mới vung tay, “Bạn của em ở dưới đó, anh chậm rãi đi giải thích với bọn họ đi.”

Dứt lời, tay trái của cô đang cầm chặt dao bổ củi sau lưng, lập tức vung mạnh, gọn gàng nhanh chóng chém vào cổ họng đối phương.

Động tác của cô quá nhanh cho nên khi cổ họng của người kia phun máu rồi ngã xuống thì ánh sáng hy vọng trong mắt vẫn chưa rút đi.

Đây là cái chết công chính nhất mà Thư Văn Thanh có thể nghĩ ra trong lúc kiềm chế cảm xúc của mình.

Cô vung dao bổ củi dính đầy máu lên, tung một vệt máu dài xuống đất, xách đao quay người, đôi mắt hơi xoay một chút, phát hiện vẫn có máu văng lên gáy Nhan Lan Lan.

Cô tiến lên vài bước, đi về phía Trì Tiểu Trì đang đứng, khi đi ngang qua bên cạnh Nhan Lan Lan thì tiện tay thay cô bé lau một chút máu sau cổ.

Nhan Lan Lan không hề hay biết, bị Thư Văn Thanh vuốt một cái lên cổ như chó con khiến cô có chút mộng mị.

Trì Tiêu Trì đã chuẩn bị thỏa đáng mọi thứ, sau khi đối mặt với Thư Văn Thanh thì chủ động đưa bộ đàm kết nối với loa phóng thanh dùng để thông báo đặt ở khắp nơi trong thị trấn cho cô.

Sau khi tiếp nhận, ánh mắt của Thư Văn Thanh nhắm ngay đám tù binh, giọng nói không mang theo bất kỳ rung động gì, nói với đám rùa rụt cổ trong khu dân cư tối om đang dựng thẳng lỗ tai lắng nghe động tĩnh: “Tất cả mọi người trong trấn nghe đây, ngày mai bắt đầu kiểm kê vũ khí, hủy hết tất cả lồng sắt, tất cả những ai còn muốn buôn bán nô lệ, tự cho nhân loại mới cao cấp hơn nhân loại cũ thì trước sáu giờ sáng mai xin tự mình rời trấn. Nơi này không phải nơi giao dịch, không phải nơi buôn bán, đây là thế giới loài người, tôi sẽ không để nó bị sỉ nhục bởi hành động buôn bán đồng loại như súc sinh.”

…Mà việc giết súc sinh thì cô chưa bao giờ nương tay.

Khắp mọi nơi hoàn toàn yên tĩnh, không có ai đáp lời cô, Thư Văn Thanh cũng không để ý lắm, đem bộ đàm ném cho thủ hạ sau lưng, cũng nói với Trì Tiểu Trì: “Đinh đội, có thể giữ lại một vài người giúp tôi một tay không?”

Trì Tiểu Trì đồng ý: “Nhưng mà trước khi xử lý mọi việc thì kiến nghị các cô nên xử lý súc sinh chân chính đi.”

Dứt lời, cậu đem mặt chuyển hướng vào chỗ tối.

Một con báo đen chậm rãi bước ra từ trong bóng đêm, trong miệng ngậm một con chó săn sắp chết.

Trì Tiểu Trì đưa tay xoa đầu báo đen, bày tỏ cổ vũ.

Báo đen thả con mồi xuống, nhẹ nhàng dùng đỉnh đầu cọ vào lòng bàn tay của Trì Tiểu Trì, đầu lưỡi liếm nhẹ lòng bàn tay của cậu, khiến cả đám người đang nhìn đều trợn mắt ngoác mồm.

Vẫn là Thư Văn Thanh phản ứng nhanh nhất, lập tức ý thức chỗ sơ suất của mình:

Trong thị trấn nuôi dưỡng bốn mươi con chó săn trưởng thành, luân phiên trực ban, chủ yếu là dùng để canh gác và trừng phạt nô lệ không nghe lời. Món chính của chúng nó là nhân loại cũ ốm yếu, vừa nãy trong lúc hỗn loạn, đám chó săn đang làm nhiệm vụ đều phân tán trốn trong chỗ tối, muốn làm ngư ông đắc lợi.

…Nếu như chậm trễ xử lý bọn chúng thì sẽ bị truyền nọc độc khắp nơi.

Thư Văn Thanh nhanh chóng đem ánh mắt tập trung lên con báo đen với bộ lông như mun vừa thả chó săn xuống, tao nhã liếp láp móng vuốt, vừa nhìn về phía Trì Tiểu Trì.

Trì Tiểu Trì đương nhiên biết cô muốn nói gì, ngồi xổm xuống, hai tay ôm đầu báo đen, dịu dàng nhéo lỗ tai của nó, ghé vào tai nó rồi nói nhỏ: “Ông Chủ, chú ý an toàn. Làm sạch sẽ mấy thứ dơ bẩn, buổi tối sẽ cho mày ăn ngon.”

Báo đen giống như nghe hiểu lời cậu, khẽ kêu một tiếng rồi nhảy người bay đi, biến mất ở quần thể kiến trúc xung quanh.

Trì Tiểu Trì ở lại đây thêm ba ngày, trong lúc đó gọi người quay về trấn báo bình an để đám người ông bà Đinh được an tâm.

….

P/S: tự nhiên hôm qua bị cúm làm sợ mất hồn bà con ạ T___T, tưởng mình khi không bị mắc corona. Cũng may hôm nay đã khỏe lại như thường. Nếu không chắc cũng sẽ tự gọi bệnh viện để còn cách ly kịp thời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »