Tiểu mập mạp tiếp tục: "Ngoài ra, chúng còn có dược tề, kiểu thuốc kích thích, tiêm vào khiến đám kỵ sĩ điên cuồng hơn, tăng chỉ số trong thời gian ngắn."
Diệp Sát truy: "Ngươi biết lão Độc Nhãn lấy thứ đó từ đâu?"
Tiểu mập mạp lắc đầu: "Không rõ. Nhưng việc đó có quan trọng?"
Diệp Sát ngẫm nghĩ, xác thực vô nghĩa. Lão Độc Nhãn đã có, truy nguồn gốc cũng vô dụng.
"Hợp tác của ngươi chỉ là xử lý lão Độc Nhãn?"
"Đương nhiên."
Diệp Sát lạnh giọng: "Chỉ có một lão Độc Nhãn, một suất hoàn thành nhiệm vụ. Ngươi hiểu ý ta chứ?"
"Yên tâm, ta không tranh." Tiểu mập mạp đáp: "Giờ ai giết lão Độc Nhãn không quan trọng."
Diệp Sát nhíu mày: "Ồ?"
"Lão Độc Nhãn chiếm cứ nghị chính sảnh, nơi ở của đám quản lý trại tị nạn. Cổng ga Tử Vong Đoàn Tàu nằm ngay sau nghị chính sảnh."
Diệp Sát giật mình: "Vậy nếu không xử hắn, ta không về được Tử Vong Đoàn Tàu?"
Tiểu mập mạp gật đầu: "Đúng vậy. Lão Độc Nhãn muốn gì kệ xác hắn, ta chỉ cần về Tử Vong Đoàn Tàu. Nhưng hắn chắn ngay cổng ga, đành phải động thủ thôi."
"Nghe giọng ngươi, bên ngươi tập hợp kha khá?"
"Khoảng hai chục người. Đám này không rời trại tị nạn ngay, định lùng sục quanh đây kiếm Viễn Cổ Chủng, làm vài nhiệm vụ."
Diệp Sát gật đầu, ló đầu ra nhìn: "Ngươi ở đâu? Có thấy ta không?"
"Đừng ló đầu! Ngươi không thấy ta đâu, ta trên trời."
Diệp Sát ngước nhìn, một drone lượn lờ trên không.
"Nhặt được ở bãi rác, sửa lại chút, lắp camera vẫn dùng tốt. Ta dùng nó giám sát đám kỵ sĩ, vừa hay thấy ngươi, xâm nhập đường dây điện thoại luôn."
Diệp Sát ra lệnh: "Dùng drone chỉ đường, ta qua đó."
"Cái này..." Tiểu mập mạp do dự: "Ngươi có thể không qua được đâu. Ta đang ở cùng đám lính trại tị nạn, kỵ sĩ vẫn tấn công liên tục. Ngươi mà tới là lao vào đánh nhau ngay."
Diệp Sát hừ lạnh: "Ngươi tìm ta hợp tác, ít nhất phải có kế hoạch chứ?"
Tiểu mập mạp ngượng ngùng: "Tạm thời chưa. Thấy ngươi thì liên hệ trước... Coi chừng! Có kỵ sĩ hướng ngươi kìa."
Diệp Sát ngẩng đầu, thấy drone của tiểu mập mạp vội vã trốn sau mái nhà.
"Mấy tên? Hướng nào?"
"Sáu tên, hướng Đông Nam, hẻm cách ngươi mười lăm mét. Sắp ra rồi."
Diệp Sát ló đầu ra, thấy sáu tên kỵ sĩ từ hẻm đối diện tiến ra.
"Lát liên lạc lại."
"Cần liên lạc thì vẫy tay với drone."
Diệp Sát gật đầu, cúp máy.
Lũ kỵ sĩ tiến dọc con phố, hướng thẳng chỗ Diệp Sát.
"Đám Tevez đâu cả rồi? Lão đại mà biết, chúng chết chắc."
"Chắc gặp chuyện rồi. Coi chừng, có thể khu này còn lính trại tị nạn trốn tránh."
"Ha ha, đám đó sợ vỡ mật rồi, rúc ở quảng trường bên kia, không dám ló mặt đâu."
Diệp Sát nghe được, mắt híp lại.
Xem ra, bọn này đến tìm đám kia.
"Đã vậy..." Diệp Sát lôi Vân Tía Che Trăng ra, cười lạnh: "Vậy đi mà tìm chúng."
Diệp Sát vừa nói, vừa ném mạnh đầu kim loại của Vân Tía Che Trăng ra ngoài.
Đầu kim loại rơi xuống, nảy lên, phun ra màn sương mù dày đặc, lan nhanh bao phủ cả đám kỵ sĩ.
Diệp Sát chống tay nhảy qua quầy hàng, vác M16, xả đạn vào màn sương.
Tiếng chửi rủa vang lên trong sương, đáp trả bằng tiếng súng.
Nhưng tiếng súng rất lạ, không phải "Pằng pằng", không phải "Tạch tạch" của súng máy, mà là tiếng "Xéẹt", như xé rách thứ gì đó.
Ngay lập tức, tấm biển gỗ trước cửa tiệm cạnh Diệp Sát nát vụn.
Diệp Sát trợn mắt.
Tấm biển rộng nửa mét, dày ba ngón tay, trúng đạn liền nổ tung!
Không phải thủng lỗ, không phải nứt vỡ, mà là cả tấm biển bị chấn động xé toạc ra.
"Súng ngắm?" Diệp Sát liếm môi: "Súng Gauss uy lực kinh vậy?"
Diệp Sát lập tức lăn người, vứt khẩu M16 vừa bắn trượt xuống đất, rút Hắc Ưng Phức Hợp Cung sau lưng, lắp ba mũi tên bạo tạc.
Diệp Sát cười khẩy: "Súng Gauss thì sao? Cho nổ tan xác!"
Diệp Sát buông dây cung, ba mũi tên bạo tạc xòe hình quạt bay vào màn sương.
Ầm ầm ầm...
Tiếng nổ liên hoàn vang lên, lửa và khói đen bùng ra, đẩy tan màn sương Vân Tía Che Trăng, bao trùm cả khu vực.
Diệp Sát lắp mũi tên xuyên giáp, chậm rãi tiến lên.
Khói đen và lửa dần tan.
Diệp Sát thấy ba xác chết cháy đen, không còn động tĩnh.
Nhưng vẫn còn ba tên kỵ sĩ sống sót. Một tên gãy chân, thân thể be bét máu, chỉ còn giãy giụa chờ chết, chẳng khác gì xác chết. Hai tên còn lại bị thương nhẹ hơn, nằm trên đất trừng trừng nhìn Diệp Sát.
Một tên nghiến răng: "Là ngươi."
"Ồ?" Diệp Sát cười: "Ngươi biết ta?"
Tên kia trầm giọng: "Đêm đó, ta cũng có mặt."
"Đêm đó" hắn nhắc tới, chính là đêm Diệp Sát định ám sát lão Độc Nhãn.