Mặt Quỷ Tướng Quân rống lên một tiếng, trường thương vung ra, tạo thành một vòng xoáy tử vong bao phủ khu vực phía trước. Diệp Sát đã sớm nắm rõ quy luật tấn công của nó, lợi dụng tốc độ lùi nhanh, tránh khỏi lưỡi hái tử thần.
Sau một loạt đâm liên hoàn, MQTG hạ thấp trọng tâm, lao thẳng về phía Diệp Sát. Gã không ngừng thoái lui, chờ thời cơ. Khi MQTG áp sát, Diệp Sát chộp lấy ngọn thương, dùng lực bẻ ngược, hất tung con quái vật.
Chớp thời cơ, Diệp Sát tung người, ghìm chặt MQTG xuống đất. Ngân Loan Đao giơ cao, nhắm thẳng mặt nạ quỷ mà bổ xuống.
Rắc!
Âm thanh chói tai vang lên. Mặt nạ của MQTG, vốn đã rạn nứt, nay chịu thêm một kích chí mạng, vỡ tan tành.
Diệp Sát bật người tránh xa, từ sau lưng rút Hắc Ưng Phức Hợp Cung, ba mũi tên bạo phá liên tục lắp vào dây.
Liên Châu Tiễn!
Ba mũi tên xé gió, găm vào những vị trí khác nhau, càn quét đám zombie đang tiến tới, tạo khoảng trống cho Tiểu Bàn hít thở.
"Tiến gần vào!" Diệp Sát hét lớn, mắt không rời MQTG đang chồm dậy: "Bắn!"
Tiểu Bàn lóng ngóng rút Ngân Sắc Bụi Gai, hai tay run rẩy ghì chặt súng, nhắm vào MQTG khai hỏa.
Phanh! Phanh! Phanh!...
Tiếng súng vang dội, nhưng MQTG vẫn không hề hấn gì, lồm cồm bò dậy, nhặt lấy trường thương.
Tiểu Bàn suýt khóc: "Không trúng!"
"Vớ vẩn!" Diệp Sát gắt: "Cậu nhắm mắt thì bắn cái gì?"
Nhắm mắt khi bắn là phản xạ bản năng của người mới. Tiếng nổ, lực giật khiến họ sợ hãi, tự động nhắm nghiền mắt. Nhưng Tiểu Bàn, kẻ ném bom bừa bãi khắp nơi, lại sợ tiếng súng? Thật hết nói nổi.
Diệp Sát buộc phải lao lên, dùng Ngân Loan Đao chặn đứng trường thương của MQTG. "Tôi bảo bắn là bắn! Mở mắt ra!"
Tiểu Bàn lau mồ hôi trán: "Được, được, được! Lần này không trượt nữa!"
Diệp Sát tiếp tục du kích quanh MQTG. Ngân Loan Đao liên tục va chạm với trường thương. Chờ thời cơ, gã vung đao, chém vào cổ tay MQTG.
Cánh tay phải của MQTG cùng trường thương bay lên không trung, rơi xuống đất. Diệp Sát thừa thắng xông lên, tung cước quét trụ vào khớp gối của MQTG, khiến nó quỵ xuống.
Diệp Sát bật lùi: "Bắn!"
Tiểu Bàn hai tay giữ súng, lao lên vài bước, áp sát MQTG, liên tục nhả đạn.
Đạn vẫn lạc vãi, nhưng dù sao cũng đã mở mắt, lại bắn ở cự ly gần. Hai viên trực tiếp găm vào mặt MQTG.
Phá Ma Đạn xuyên thủng hộp sọ MQTG, phát nổ bên trong, xé toạc đầu nó thành từng mảnh. Thân thể MQTG đổ gục về phía trước.
Diệp Sát hỏi: "Thành công rồi? Có thông báo không?"
Tiểu Bàn phấn khích: "Có! Tôi có suất sinh tồn rồi!"
Diệp Sát chưa kịp nói gì, tiếng thông báo vang lên:
"Công bố vị trí ba người dẫn đầu: Khe núi ẩn mình phía tây Rừng Hoa Anh Đào, Quảng trường phía bắc Thành Sakura, thao trường ngoại ô phía nam Thành Sakura."
Lại là quy tắc thùng xe tử vong, công bố vị trí. Lần này, một trong ba người bọn họ bị lộ diện.
"Chết tiệt!" Diệp Sát chửi thầm: "Đi! Về Đoàn Tàu Tử Vong ngay!"
Liệu có ai kéo đến đây không?
Thật khó nói. Diệp Sát chắc chắn không dại gì đi tìm mấy kẻ bị lộ vị trí. Đây rõ ràng là âm mưu của Đoàn Tàu Tử Vong. Nhưng không phải ai cũng nghĩ vậy, không phải ai cũng từ bỏ cơ hội này. Giết người, cũng là một cách cướp đoạt.
Thậm chí, nếu đang ở gần đây, có lẽ ai đó sẽ tò mò ghé qua.
May mắn thay, vị trí chỉ được công bố một lần. Chỉ cần rời đi trước, sẽ không có vấn đề lớn.
Tiểu Bàn ôm ba lô: "Ném hết bom ra ngoài đi! Giữ lại vô dụng, chỉ cần thoát thân nhanh nhất có thể!"
Diệp Sát gật đầu: "Đi đường bí mật. Dù có ai đến, họ không biết đường tắt, khó mà đuổi kịp."
Tiểu Bàn gật đầu, cười nham hiểm: "Chúng ta chỉ giết zombie chính diện, đám còn lại để đó. Xem lũ người kia mặt mũi thế nào."
Nhìn Tiểu Bàn vô hại, ai ngờ lại nghĩ ra ý tưởng thâm độc đến vậy.
Diệp Sát nói: "Đừng lảm nhảm nữa, đi nhanh!"
Tiểu Bàn cuồng ném bom. Thi Hoa và MQTG đã giúp họ rất nhiều. Thi Hoa dùng dây leo càn quét một vùng, MQTG lao thẳng, phá tan vòng vây zombie.
Nhờ đó, áp lực của Diệp Sát giảm đi đáng kể.
Một lát sau, nhờ bom mở đường của Tiểu Bàn, họ đã trở lại đường bí mật. Diệp Sát đạp mạnh vào vách tường, xoay người leo lên, kéo Tiểu Bàn theo.
Nhưng khi Diệp Sát thò đầu ra, Hạ Du Nhiên đã biến mất.
Diệp Sát ngạc nhiên: "Người phụ nữ kia đâu?"
Tiểu Bàn nhìn ra ngoài đường bí mật: "Không biết nữa. Lúc nãy tôi còn thấy cô ta ở sau lưng mà."
Diệp Sát nhíu mày, ngước nhìn. Thung lũng chật ních zombie, không thấy bóng dáng Hạ Du Nhiên đâu.
Tiểu Bàn rụt rè: "Chắc không bị ăn thịt rồi chứ?"
Diệp Sát trầm ngâm. Hạ Du Nhiên cung cấp thông tin về Thung Lũng Sakura, nhưng thực chất chẳng có gì. Vị trí của Thi Hoa và MQTG gã đều biết. Giao dịch coi như không thành.
Nhưng Diệp Sát không bài xích việc đưa Hạ Du Nhiên đi. Gã đã thu hoạch đủ, muốn gì được nấy. Chỉ là, tình hình hiện tại, quay lại là không thể. Hơn nữa, Hạ Du Nhiên chắc chắn đã bị zombie nuốt chửng. Diệp Sát gọi vài tiếng không ai đáp lời, liền dứt khoát: "Hết cách rồi. Cô ta có lẽ đã chết. Đi thôi."
Diệp Sát phất tay, dẫn đầu chạy trong đường bí mật.
Cùng lúc đó... Khi Diệp Sát và Tiểu Bàn biến mất khỏi miệng đường bí mật, trên một cây hoa anh đào, Hạ Du Nhiên bất ngờ thả mình rơi xuống.