Đích Nữ Vương Phi

Lượt đọc: 13427 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 77 Chương 78 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 110 Chương 111 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 117 Chương 118 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 154
Tiến »
Chương 10
âm mưu

❊ ❊ ❊

Vân Tuyết Phi điều chỉnh lại tâm trạng của mình, đi đến ghế dành cho chủ nhà ngồi xuống.

Mặt trời vừa ló lên, những tia nắng xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng cả căn phòng.

Vân Tuyết Phi vuốt ve vòng ngọc trên tay, nàng tự nói với bản thân phải giữ bình tĩnh, phải luôn luôn mỉm cười.

Váy gấm màu trắng sữa phối với màu hồng, mặt trên được điểm xuyến vô sốbông hoa nhỏ màu vàng, đai lưng thêu chỉ bạc buộc chặt eo, trước sau lồi lõm, vóc người nóng bỏng, đã vậy gương mặt còn mang theo sự ngây thơ vô tội. Quả nhiên đáng giá để nam nhân ôm vào ngực yêu thương, xem ra muội muội của Mộ Dung Thanh Y mỹ cũng là một mỹ nhân quyến rũ đó chứ, Tư Nam Tuyệt này đúng là có phúc lớn mà.

"Nô tỳ Tâm Liên thỉnh an vương phi, vương phi cát tường ~"

Ngược lại là một người rất hiểu quy củ, Vân Tuyết Phi mân mê vòng ngọc trongtay, chẳng nói lời nào chỉ tỉ mĩ quan sát Quan Tâm Liên đang hành lễ ởbên dưới, cũng không cho nàng ta đứng lên.

Nha hoàn Thiên Thủycủa Quan Tâm Liên cũng quỳ chung với chủ tử mình, đợi một thời gian dàinhưng vẫn không nghe thấy lệnh để các nàng đứng lên, đầu gối đã bắt đầuhơi đau, bỗng chốc sự căm giận trổi dậy trong lòng nàng, tiểu thư dầu gì cũng là Nhị phu nhân trong vương phủ, còn có biểu tỷ là Mộ Dung quý phi được Hoàng thượng hết mực cưng chiều, tại sao nữ nhân này lại dám đểtiểu thư nhà nàng quỳ lâu như vậy chứ.

Theo ý nàng ta bất kínhvới Quan Tâm Liên chính là không để toàn bộ Mộ Dung phủ ở trong mắt,nàng ta không khỏi căm hờn ngẩng đầu liếc nhìn Vân Tuyết Phi.

Ánh mắt mang theo hận ý mãnh liệt quét qua trên người mình, Vân Tuyết Phikhông phải người ngu, dĩ nhiên biết tầm mắt kia xuất phát từ nơi nào!

Nàng đứng dậy đi tới trước mặt Quan Tâm Liên lạnh lùng hỏi "Hôm nay đến tìm bổn vương phi có chuyện gì?"

Quan Tâm Liên dĩ nhiên biết rõ Vân Tuyết Phi không thích mình, nàng cũngkhông thèm để ý, nàng có mục đích của nàng, cung kính trả lời: "Hồivương phi, nô tỳ nghe nói vương phi không khỏe, muốn đưa miếng TuyếtNgọc này cho vương phi."

"Hả? Tuyết Ngọc?" Vân Tuyết Phi suy nghĩ nếu thật sự có lòng tốt giống như lời vừa nói, thì ngày đầu tiên mìnhrơi xuống nước đã đến thăm rồi, chứ không phải là lúc này mới vác mặttới.

Quan Tâm Liên lấy Tuyết Ngọc từ trước ngực mình xuống, dânglên Vân Tuyết Phi: "Đây là miếng ngọc tỷ tỷ Mộ Dung quý phi tặng cho nôtỳ, miếng ngọc này Đông ấm Hạ mát, đeo trên người có thể thúc đẩy tuầnhoàn máu, rất tốt cho sự chuyển hóa cơ thể."

Nhìn miếng ngọctrong suốt trắng nõn như tuyết trước mặt, Vân Tuyết Phi cũng không tiếpnhận, hai tay rũ xuống bên hông đột nhiên nắm chặt, móng tay giống nhưđã khảm vào trong thịt, nàng cố gắng kìm nén kích động muốn ném vỡ miếng ngọc này.

Mộ Dung quý phi? Quả nhiên, Hạ Hầu Huyền đã cưới MộDung Thanh Y, biết là một chuyện, nhưng lần nữa được nghe lại sự thật,Vân Tuyết Phi vẫn cảm thấy khó chịu cực điểm.

Tuyết Ngọc đượchình thành từ tuyết được tích tụ ngàn năm trong núi tuyết, hơn nữa trảiqua bốn mươi chin công đoạn đánh bóng. Tuyết Ngọc chỉ có thiên tử mớiđược sở hữu, là một loại vật phẩm quý giá dùng để ban tặng một ít giaquyến của thần tử có công lớn. Mộ Dung Thanh Y có thể thoải mái đưaTuyết Ngọc cho Quan Tâm Thương, đủ thấy Hạ Hầu Huyền nuông chiều nàng ta đến cỡ nào!

Chuyện này chẳng khác nào sỉ nhục sự ngu ngốc củanàng, nàng cho rằng nàng chết đi, trong lòng hắn ít nhất vẫn có một chỗsẽ vĩnh viễn nhớ đến nàng. Nhưng bây giờ nàng mới biết ý nghĩ của mìnhbuồn cười biết bao nhiêu! Đơn phương tình nguyện biết bao nhiêu! Nàngrốt cuộc cũng đối diện một sự thật: hắn và nàng ta đều sống rất hạnhphúc, bất hạnh chỉ có một mình nàng mà thôi.

"Như vậy chẳng ổn tí nào! Bổn vương phi cũng biết quân tử không đoạt vật yêu thích của người khác, đây là đồ mà nhưng Quý phi nương nương thưởng cho ngươi, ngươiđưa cho bổn vương phi, Quý phi sẽ mất hứng đấy!"

Rõ ràng là khiêm tốn khước từ, nhưng nghe vào trong tai Quan Tâm Liên, sở dĩ Vân TuyếtPhi không lấy là vì sợ hãi biểu tỷ Mộ Dung Thanh Y của mình, trái timvốn luôn thấp thỏm rốt cuộc cũng an ổn trở lại, có biểu tỷ ở đây, nàngkhông sợ không chỉnh chết Vân Tuyết Phi!

"Không đâu, biểu tỷ sẽhiểu lòng trung thành của nô tỳ đối với vương phi! Vương phi nhận lấyđi!" Quan Tâm Liên cảm giác thành công đang ở ngay trước mắt, nàng mặckệ Vân Tuyết Phi muốn hay không, trực tiếp đứng lên, kéo cánh tay VânTuyết Phi, nhét miếng ngọc vào trong tay nàng.

Vân Tuyết Phikhông ngờ nàng ta lại lớn mật tới vậy, vốn đã chẳng thích những người có liên quan đến Mộ Dung Thanh Y, bây giờ còn ép buộc mình tiếp nhận mộtvật chướng mắt như thế!

Nhất thời tức giận và oán khí cùng nhaubộc phát, đầy mạnh Quan Tâm Liên té xuống đất, chỉ nghe một tiếng ‘rắcrắc’, ngọc bội tan nát nằm trên mặt đất.

Quan Tâm Liên từ dưới đất đứng lên, nhìn mảnh vụn ngọc bội cách mình không xa, lặp tức vành mắt đỏ cả lên.

Thiên Thủy bên cạnh trông thấy, vội vàng đứng dậy bước tới đỡ Quan Tâm Liên,nàng ta hung tợn trừng mắt nhìn Vân Tuyết Phi chất vấn: "Vương phi người thật quá đáng, tiểu thư nhà ta tốt bụng tặng đồ cho người, người khôngcảm ơn thì cũng thôi đi, còn đẩy tiểu thư té xuống đất, làm hỏng ngọcbội, phải biết rằng ngọc bội đó là vật do Quý phi nương nương ban tặng,người dám ném bể chính là đại bất kính với Quý phi!"

"Đại bấtkính?" Vân Tuyết Phi cười như không cười nhìn đứa nha hoàn chẳng biếttôn ti ở trước mặt mình bất chợt cảm thấy vô cùng nực cười: "Ở trước mặt bổn vương phi hô to gọi nhỏ, còn dám tự xưng ta, thì chính là tôn kínhà? Xin hỏi Mộ Dung phủ cao quý dạy ngươi thành một đứa nha hoàn như vậysao?"

"Người...... Người......" Thiên Thủy bị hỏi á khẩu không trả lời được, sắc mặt bị nghẹn đỏ bừng.

Nhìn Quan Tâm Liên điềm đạm đáng yêu, Vân Tuyết Phi chẳng phải biết nàng tatính toán điều gì, nhưng nếu đã dám trêu ta! Ta sẽ tiếp tục chơi vớingươi!

Nàng đi tới trước mặt Quan Tâm Liên, tại thời điểm nàng ta còn chưa kịp phản ứng, nàng đã hung hăng đánh tới, lặp tức hai dấu tayđỏ như máu xuất hiện trên gương mặt trắng nõn của Quan Tâm Liên, trắnghồng đan xen hết sức rõ ràng.

Quan Tâm Liên không thể tin sờ sờgò má bị đánh của mình, rốt cuộc không thể giả bộ được nữa, sắc mặt nàng ta cực kỳ khó coi, cắn răng nghiến lợi nói: "Ngươi dám đánh ta?"

Vân Tuyết Phi không để ý đến sự tức giận của Quan Tâm Liên, hỏi ngược lại:"Ta đánh ngươi đó, ngươi làm gì nào? Một kẻ tiện tỳ như ngươi, khôngbiết chừng mực ở trước mặt bổn vương phi, dung túng nha hoàn vô lễ vớita, cho dù ta giết ngươi cũng không quá đáng!"

"Ngươi dám độngta, biểu tỷ của ta sẽ không bỏ qua ngươi!" Nói đến Mộ Dung Thanh Y, Quan Tâm Liên vô cùng có lòng tin, sợ Vân Tuyết Phi không biết, nàng ta đắc ý hừ mạnh: "Biểu tỷ ta là sủng phi của Hoàng thượng, chủ nhân duy nhấthậu cung, ngươi dám đối xử với ta như vậy, chẳng qua là một vương phi,cẩn thận biểu tỷ ta lột da của ngươi ra!"

Vừa dứt lời, Vân TuyếtPhi nâng một chân lên đá mạnh vào bụng Quan Tâm Liên, Quan Tâm Liên ngãxuống đất co quắp đau đớn, ánh mắt nhìn Vân Tuyết Phi càng thêm ác độc.

Thiên Thủy bị một màn này dọa cho choáng váng cả mặt mày, nàng vốn tưởng rằng tiểu thư mang Quý phi nương nương ra, Vân Tuyết Phi sẽ biết sợ mà cầuxin tha thứ, không ngờ Vân Tuyết Phi chẳng hề lo lắng gì.

"Ngươi trực tiếp kêu biểu tỷ ngươi bằm bổn vương phi thành vạn đoạn là được rồi ~"

Một câu nói nhẹ nhàng như vậy nhưng lại khiến Quan Tâm Liên tức muốn hộc máu!

"Cái gì bằm thây vạn đoạn? Hả?~" Giọng nói nam tính trong trẻo mà lạnh lùng mang theo sức hút từ cửa truyền đến.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 77 Chương 78 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 110 Chương 111 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 117 Chương 118 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 154
Tiến »