Đích Nữ Vương Phi

Lượt đọc: 13306 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 77 Chương 78 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 110 Chương 111 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 117 Chương 118 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 154
Tiến »
Chương 64
-1: chất vấn (1)

❊ ❊ ❊

Đây không phải là giọng nói của ác nữ kia sao? Vân Tuyết Phi từ Tư Nam Tuyệt lồng ngực trung ngẩng đầu lên, nhìn sang nơi phát ra âm thanh, quả nhiên trông thấy tay ác nữ kéo một người đàn ông đi tới.

Nam nhân ấy vẫn mặc một bộ đồ đen, dung mạo quen thuộc, ánh mắt lạnh lùng, đau đớn lần nữa kéo tới trong lòng nàng, tay ôm Tư Nam Tuyệt bắt đầu lạnh dần, đầu thoáng qua hình ảnh nhát kiếm sắc bén kia. Ngày nàng ra chiến trường cùng người liều mạng, hắn cưới vợ mới, huyết sắc đầy trời kết hợp giá y đỏ thẫm tạo thành một loại châm chọc, châm chọc sự ngu xuẩn của nàng.

Nghe tiếng bước chân càng ngày càng gần, tức giận nồng đậm lẫn khổ sở tột cùng cuốn chặt nàng, cả người khắc chế không được run rẩy, tại sao ông trời bất công như vậy? Nàng đối xử thật lòng với người, cuối cùng rơi vào kết cục bị người vứt bỏ, kết quả chết thảm trên chiến trường, nhưng người lừa nàng hại nàng, lại được vinh hoa phú quý, vạn người kính ngưỡng. Giờ khắc này, nàng đột nhiên phát hiện, nếu như không báo thù, như vậy trong lòng mình cũng sẽ không quên được, vĩnh viễn phải sống ở trong hồi ức đau thương, nhất định không chiếm được hạnh phúc!

Ngay tại thời điểm nàng khổ sở khó chịu, cánh tay Tư Nam Tuyệt buộc chặt, áp nàng vào lồng ngực khiến người ta an tâm, hơi thở phái nam quen thuộc bao phủ nàng, nói cho nàng biết, nàng không phải một mình!

Tư Nam Tuyệt ôm Vân Tuyết Phi, toàn bộ sức nặng thân thể cũng dựa vào trên người hắn, đôi tay nắm chặt y phục của hắn, giống như hắn là điểm tựa duy nhất nàng có thể dựa vào!

Vào thời kì đẹp nhất của tuổi trẻ, nàng gặp Hạ Hầu Huyền, vì hắn tay nhiễm máu tươi, tổn thương nam nhân đối xử tốt với mình, cuối cùng rơi vào kết quả chết không được tử tế, người đàn ông này lại trái ôm phải ấp, một Mộ Dung Thanh Y trong hoàng cung chờ hắn cưng chiều, bên ngoài cung một ác nữ ngực lớn nhưng không có đầu óc lúc nào cũng làm loạn. Sự thật tàn khốc đặt ra ở trước mặt cười nhạo nàng không biết nhìn người! Nàng rất muốn cầm roi, quật chết đôi cẩu nam nữ này!

Trải qua mấy ngày tịnh dưỡng, vết thương trên người Lữ Lệ Hoa đã dần dần kết vảy, không còn đau nữa. Chẳng qua chưa tìm được dân đen đó để báo thù, nàng nuốt không trôi cục tức kia, còn có thái độ Hạ Hầu Huyền lúc ấy, khiến nàng biết ranh giới cuối cùng của Hạ Hầu Huyền, nàng biết Hạ Hầu Huyền cưng chiều mình, nhưng hắn không yêu mình, chỉ cần đề cập đến chuyện nàng và tiên Hoàng hậu có gương mặt tương tự nhau, Hạ Hầu Huyền lặp tức sẽ lạnh lùng vô tình.

Gương mặt này có thể nói là một loại tình cảm ký thác của Hạ Hầu Huyền đối với tiên Hoàng hậu, cho nên hắn mới cẩn thận che chở, dựa vào nó, Mộ Dung Thanh Y vĩnh viễn chỉ có thể làm Hoàng quý phi, không làm được Hoàng hậu, bởi vì vị trí Hoàng hậu đã bị nàng giữ lại. Sau này nàng vẫn tiếp tục yêu Hạ Hầu Huyền, nhưng sẽ không si tâm vọng tưởng được hắn yêu nữa, chỉ cần hắn cưng chiều và cho nàng quyền lợi lẫn địa vị chí cao vô thượng là được.

Nàng ôm cánh tay Hạ Hầu Huyền, thân mật tựa sát vào, ánh mắt si tình khóa chặt trên người hắn, hận không thể chiêu cáo khắp thiên hạ, người đàn ông này là của nàng!

Đột nhiên bước chân người đàn ông ngừng lại, lạnh lùng nhìn về phía trước cách đó không xa, nàng men theo ánh mắt của hắn nhìn sang, đập vào tầm mắt chính là một nam tử tao nhã ưu tú, không giống Hạ Hầu Huyền, hắn mặc một bộ quần áo màu trắng, như Tuyết liên mọc trên đỉnh Thiên sơn, phong hoa tuyệt đại, mỗi lần nhìn thấy hắn, trong lòng nàng tựa như có con thỏ chạy lung tung, ánh mắt khao khát dính trên người hắn, nhưng suy nghĩ bên cạnh còn có một Hạ Hầu Huyền, nàng mới lưu luyến thu hồi tâm tư lại.

Ngừng hồi lâu, Hạ Hầu Huyền mới đi tiếp, tầm mắt rét buốt quét qua nữ nhân trong ngực Tư Nam Tuyệt, lạnh lùng nói: "Nam Tuyệt huynh, diễm phúc không ít!"

Tư Nam Tuyệt cười như không cười nhìn thoáng qua hai người đột ngột xuất hiện ở nơi này, hơi thâm ý trả lời: "Như nhau thôi!"

Mỗi người một câu sau đó thì im lặng, gió thổi nhẹ qua, có thể nghe thấy cả âm thanh nhánh cây lay động.

Dưới ánh mặt trời, hai người một như Mạn Đà La, một như Thiên sơn Tuyết Liên, hai thái cực, lại đông lại trong thiên địa tinh hoa, làm cho người ta cảm thán tạo hóa thật là bất công.

Lữ Lệ Hoa không ngờ vị Hộ quốc vương gia ấy chỉ nhìn thoáng qua bên này, sau đó thì lặp tức thu hồi ánh mắt, trong lòng hơi tức giận, mình dầu gì cũng coi như là mỹ nhân, vậy mà hắn lại không thèm nhìn tới mình!

Hạ Hầu Huyền đưa mắt quan sát kỹ lưỡng nữ nhân trong ngực Tư Nam Tuyệt, cho dù đêm hôm đó bóng đêm dày đặt, nhưng hắn vẫn biết nàng chính là Tuyết Phi.

Tuyết Phi sao? Hắn một lần nữa nghĩ tới Tiết Phỉ, Phỉ Nhi của hắn, cùng một dáng vẻ ở buổi tối hôm đó, bỗng dưng khổ sở kéo đến trong tim hắn chẳng rõ nguyên nhân.

Phát giác Hạ Hầu Huyền nhìn chằm chằm nữ nhân của mình, Tư Nam Tuyệt không vui cau mày, càng thêm ôm chặt Vân Tuyết Phi vào lòng, hận không thể dùng chính mình ngăn chặn ánh mắt nóng bỏng của Hạ Hầu Huyền.

Không ngờ sinh thời lại có thể nhìn thấy Tư Nam Tuyệt hành động trẻ con như thế, Hạ Hầu Huyền hơi tò mò rốt cuộc là nữ nhân như thế nào có thể khiến hắn để ý đến vậy, đặc biệt là khi nghĩ đến cảm giác khác thường đêm hôm đó, hắn chợt cười một tiếng: "Tình cảm giữa Nam Tuyệt huynh và vương phi thật sự ghen chết người khác!"

Lúc này Lữ Lệ Hoa mới chú ý tới trong ngực vương gia còn có một nữ nhân, thì ra đây chính là vương phi của Hộ quốc vương gia, không nhìn đến một đại mỹ nhân như mình, ngược lại đi ôm chặt một người chẳng thấy rõ bộ dáng, trong lòng nàng ta bắt đầu nổi lên ghen tỵ, cũng muốn xem một chút rốt cuộc nữ nhân trong ngực đó trông như thế nào?

Tư Nam Tuyệt nhíu mày nói: "Đương nhiên! Ta và nương tử Tuyết Phi của ta sẽ luôn luôn tốt như vậy!" Cố ý nhấn mạnh hai chữ Tuyết Phi, đợi đến khi chứng kiến đau đớn vụt qua trong mắt Hạ Hầu Huyền, khóe miệng hắn không tự giác lộ ra nụ cười hả hê.

"Phi Nhi, nàng nói xem?" Tư Nam Tuyệt đột nhiên cúi đầu, ánh mắt dịu dàng cưng chìu nhìn chăm chú vào người trong ngực.

Một Tuyết Phi, một Phi Nhi, tâm tình Lữ Lệ Hoa vốn bình tĩnh cũng bị làm cho rối loạn, cái tên này nếu nàng nhớ không lầm, hẳn là tục danh của tiên Hoàng hậu, nàng ta dời ánh mắt đến người đàn ông bên cạnh mình, quả nhiên nhìn thấy nam nhân luôn không để lộ cảm xúc ra ngoài, giờ phút này trong mắt là một mảnh bi thương, không ngờ tên của Hộ quốc vương phi lại trùng với tiên Hoàng hậu, nàng dùng sức nắm chặt nam nhân bên cạnh, không thấy được mặt của nữ nhân kia, nàng thật lo lắng, nếu nàng ta cũng giống mình, gương mặt tương tự như tiên Hoàng hậu, vậy phải làm sao?

Ngay tại thời điểm Lữ Lệ Hoa hoang mang, Hạ Hầu Huyền đột nhiên mở miệng nói: "Tới vương phủ lâu như vậy, Nam Tuyệt huynh lại tiếc rẻ, tốt xấu gì nên để chúng ta được chiêm ngưỡng dung mạo của vương phi chứ nhỉ!" Giọng điệu này làm cho người ta khó có thể từ chối, trong lòng hắn đang khát vọng cái gì, hắn cũng không rõ. Đêm hôm đó, hắn chẳng hề chú ý đến nữ nhân này, chỉ là lúc nghen thấy tên Tuyết Phi, mới nổi lên lòng hiếu kỳ, nhưng mà nàng ấy đã xoay người.

Giờ phút này đầu óc Lữ Lệ Hoa căng thẳng như dây cung, quả nhiên trong lòng Huyền hy vọng gương mặt nàng ta sẽ giống với tiên Hoàng hậu! Nếu quả thật như thế, vậy mình làm sao bây giờ, nàng cắn chặt cánh môi, trong lòng bắt đầu khẩn trương lo lắng, mình thật vất vả mới có được vinh hoa phú quý như hôm nay, sao có thể dễ dàng chắp tay nhường cho người khác đây? Nàng lia mắt nhìn gắt gao nữ nhân trong ngực Tư Nam Tuyệt kia!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 77 Chương 78 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 110 Chương 111 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 117 Chương 118 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 154
Tiến »