Đích Nữ Vương Phi

Lượt đọc: 13416 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 77 Chương 78 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 110 Chương 111 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 117 Chương 118 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 154
Tiến »
Chương 20
thiếu niên dưới tàn cây lê năm ấy

❊ ❊ ❊

Gió nhẹ nhàng phất qua, mang đến từng trận lạnh lẽo, đêm yên tĩnh, trongvườn Đông Lâm từng dãy đèn đuốc chiếu sáng như ban ngày.

VânTuyết Phi ôm ngực, thất thần nghe tiếng bước chân càng ngày càng gần,nàng cảm giác cả trái tim đang khẽ run, dường như muốn nhảy ra khỏi cổhọng.

Suy nghĩ bồng bềnh, nàng giống như một lần nữa được nhìnthấy vào mùa hạ năm đó, thiếu niên xấu hổ dưới tàn cây lê lôi kéo taycủa nàng: "Phỉ nhi, ta thích nàng, chúng ta mãi mãi ở bên nhau đượckhông?" Dè dặt cẩn trọng như thế, trong mắt tràn đầy mong đợi và tìnhyêu say đắm như thế.

Thiếu nữ hốt hoảng rút tay ra, lớn tiếng ra lệnh: "Ta thích Hạ Hầu Huyền, không cho ngươi thích ta!"

Sau đó không để ý ánh mắt thương tâm của thiếu niên, nàng cuống quít chạy đi, như tránh ôn dịch.

Hôm nay sau nhiều năm, nàng không ngờ sẽ nhìn thấy hắn ở chỗ này, ngườithiếu niên mà nàng vẫn luôn cảm thấy mắc nợ trong lòng, hắn đã cho nàngthời gian tốt đẹp nhất, nàng làm hắn bị thương khắp người!

"Nam Tuyệt huynh đã lâu không gặp!"

Một giọng nam mang theo nồng đậm hài hước vang lên, tiếng nói trong trẻo dễ nghe.

Vân Tuyết Phi ngẩng đầu nhìn cổ nhân sau nhiều năm xa cách này, trường sambằng gấm màu xanh ngọc, đai ngọc thắt eo, bên hông treo một cái ngọc bội xanh biếc, dáng đi nhàn nhã thong dong, ngọc bội theo bước chân của hắn đong đưa qua lại, gương mặt rõ ràng đang mỉm cười, nhưng nụ cười kiakhông chạm tới đáy mắt.

Lúc hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, hơi thở vừa quen thuộc vừa xa lạ bao phủ xung quanh, nàng như đứng trên đốnglửa, áy náy vọt tới như thủy triều.

"Sao Cảnh vương gia có côngđến chỗ của ta vậy?" Tư Nam Tuyệt nhìn lướt qua Hạ Hầu Cảnh, lạnh lùnghỏi, vẻ mặt không chút nào là mừng rỡ.

"Thế nào, không hoannghênh?" Hạ Hầu cảnh nghịch ly rượu trong tay, không chút để ý: "Tới nơi này nhất định là có chuyện tìm ngươi!"

"Nếu muốn thứ đó, ngươichết tâm đi, ta sẽ không đồng ý!" Lời nói Tư Nam Tuyệt lành lạnh, nhìnkhông ra bất kì cảm xúc nào, nhưng lại làm cho người ta cảm giác áp bứcmãnh liệt.

Sau khi nam tử nghe đến câu này, nụ cười dừng lại, ánh mắt bỗng nhiên tối đen như mực: "Vật kia, ta nhất định phải lấy!"

Lặp tức áp suất xung quanh tụt xuống hết cỡ, không khí giương cung bạt kiếm, giống như sau một khắc là có thể đánh nhau.

Vân Tuyết Phi nhìn Tư Nam Tuyệt, đồng thời ngó Hạ Hầu cảnh, không thể phủnhận hai người đều xuất chúng như nhau, mỗi người mỗi vẻ, từ cách mímmôi có thể thấy được, vật kia vô cùng quan trọng với bọn họ, xem ra aicũng không nhượng bộ ai, xuất phát từ áy náy đối với Hạ Hầu Cảnh kiếptrước, nếu như có thể, trong lòng nàng hi vọng Tư Nam Tuyệt tặng nó choHạ Hầu Cảnh.

"Đều là huynh đệ, đến, đến, uống rượu......"Phong Cực cầm bầu rượu lên, phá vỡ sự im lặng đáng sợ này, hắn rót đầycho Hạ Hầu Cảnh: "Đây là rượu ngon, Nữ Nhi Hồng mười năm, năm đó chúngta cùng nhau chôn, hiện tại chính là thời điểm thưởng thức, đến, vươngphi cũng tới uống một ly nào! Đồ tốt như vậy, đừng để tên Tần tiểu tửmột mình uống sạch ~"

Vân Tuyết Phi nhận lấy rượu Phong Cực đưatới, đang chuẩn bị nếm thử, áp suất thấp như vậy, nàng cũng cảm thấy rất bị đè nén, có câu nói Nhất Túy Giải Thiên Sầu, chỉ mong cơn say kéo dài mãi mãi.

Không ngờ vừa mới đặt ở bờ môi, ly rượu đã bị một cái tay chặn lại, cưỡng chế lấy đi.

Tư Nam Tuyệt khẽ cau mày: "Cơ thể nàng không được tốt, chớ uống rượu!"

Vân Tuyết Phi không nghĩ tới vào lúc này Tư Nam Tuyệt còn có thể chú ý tớimình, mặc dù hai tháng nay cơ thể tốt lên không ít, nhưng bên trong vẫnkém một chút, càng ít dính đến rượu càng tốt. Vậy mà hắn lại nhớ tớiđiểm này. Lặp tức, sự bi thương, áy náy lẫn oán hận do Hạ Hầu Cảnh đưatới từ từ lắng đọng bình phục lại.

Nàng khẽ mỉm cười: "Uống một ly, sẽ không sao đâu!"

"Một ly cũng không được!"

Tư Nam Tuyệt không chút khách khí cự tuyệt, rõ ràng rất độc tài, nhưng lại làm cho trong lòng người ta ấm áp. Vân Tuyết Phi không khỏi khinh bỉbản thân: nhìn đi, người ta đối xử tốt với ngươi như vậy, thế nhưng vừarồi ngươi lại vì mình, hi vọng hắn nhường bước, cũng không suy tính vậtđó rất quan trọng với hắn thì sao.

Tống Thi Linh linh hoạt pháthiện ra, lúc nãy nàng để ý ánh mắt Vân Tuyết Phi khi nhìn Cảnh vươnggia, đầy ắp tình cảm, nàng chứng kiến rõ ràng, nữ nhân này cứ gặp ngườinào thì yêu người đó, tính tình lẳng lơ, không hiểu sao biểu ca lại tốtvới nàng ta như vậy nhỉ?

Càng nghĩ càng căm giận, nàng sâu kínhỏi thăm: "Ban nãy tỷ tỷ nhìn Cảnh vương gia rất lâu, hai người trướcđây có quen biết sao?"

Vân Tuyết Phi hơi hồi hộp một chút, nàng có thể cảm thấy ánh mắt kinh ngạc từ bốn phía đang đánh giá mình.

Rất nhanh bình phục lại trạng thái bất an, Vân Tuyết Phi cười một tiếng:"Cảnh vương gia phong lưu phóng khoáng, diện mạo hơn cả Phan An, lòngthích cái đẹp mọi người đều có! Nhìn lâu thêm mấy lần chắc cúng khôngquá đáng đi ~"

Tống Thi Linh không ngờ Vân Tuyết Phi có thể bìnhtĩnh thong dong như thế, rất giỏi che giấu, hôm nay nàng nhất định phảixé rách mặt nạ dối trá của Vân Tuyết Phi, để biểu ca thấy rõ bộ mặt thật của nàng ta, nàng tiếp tục chưa từ bỏ ý định hỏi tới: "Nhưng ánh mắtvừa rồi của tẩu tẩu dường như không phải là thưởng thức, ngược lại giống như đang nhìn tình nhân đấy!"

Vị biểu muội này thật không biếtsống chết, cũng không nhìn hoàn cảnh một chút, khi nãy nàng đã thấy được tròng mắt Tư Nam Tuyệt hiện lên vẻ không vui.

Hừ! Muốn hãm hại nàng, chưa đủ kinh nghiệm!

Vân Tuyết Phi ái muội chớp chớp mắt nhìn Tống Thi Linh: "Muội muội ghensao? Yên tâm đi, tẩu tẩu sẽ không dành Cảnh vương gia với muội, tronglòng tẩu tẩu chỉ có một mình vương gia nhà ta thôi!"

Tư Nam Tuyệt cầm ly rượu lên tay hơi ngừng lại, khóe môi nâng lên một đường cong cónhư không. Ngay sau đó, ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch.

Thấykhông thể vặn ngã được Vân Tuyết Phi, ngược lại còn bị trả đũa, sợ TưNam Tuyệt hiểu lầm, Tống Thi Linh gấp đến đỏ mặt: "Ngươi nói bậy! Ngườita thích là biểu ca, chứ không phải Cảnh vương gia!"

Sau khi hôto những lời này, bốn phương một mảnh yên tĩnh, khi chứng kiến Vân Tuyết Phi châm chọc nhìn nàng, Tống Thi Linh rốt cuộc ý thức được mình đã nói lời không nên nói, nàng khẩn trương cà lăm, đỏ mặt muốn giải thích:"Ta...ta không phải, ta chỉ là....."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 77 Chương 78 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 110 Chương 111 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 117 Chương 118 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 154
Tiến »