Đích Nữ Vương Phi

Lượt đọc: 13311 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 77 Chương 78 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 110 Chương 111 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 117 Chương 118 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 154
Tiến »
Chương 18
biểu muội muốn được thị tẩm

❊ ❊ ❊

Ăn xong điểm tâm, Vân Tuyết Phi dặn Ngũ Trà cho đổi toàn bộ chăn và ga trải giường, còn mình thì đi đến đình bác giác nghĩ ngơi.

Gió xuân phe phẩy, trăm hoa đua nhau khoe sắc tỏa ra hương thơm ngào ngạt,cách đó không xa, có một hồ nước được làm bằng đá hình tròn gọi là hồMinh Thúy, dưới ánh mặt trời chiếu rọi những cơn sóng gợn lăn tăn nốitiếp nhau, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có của nó.

Vân Tuyết Phi cầmmột quyển sách, tinh tế thưởng thức, chốc lát lại ngắm nhìn xung quanh,không phiền não, không thù hận, trừ mấy vị thiếp thỉnh thoảng tìm đếnnịnh nọt, cuộc sống chẳng khác gì chốn bồng lai tiên cảnh, nếu cứ tiếptục như thế cũng không tồi.

"Vương phi tẩu tẩu, thật biết hưởng thụ ~" Một tiếng cười khẽ từ nơi không xa truyền đến.

Vân Tuyết Phi nghe giọng nói quen thuộc này tự nhiên biết người tới là ai,nàng quay đầu về phía âm thanh phát ra. Quần dài đỏ rực, áo khoác màutrắng, tóc đen búi cao, ở giữa cắm một cây trâm chân châu hơi nghiêng,mặt đánh phấn nhẹ, càng nhìn càng yêu, đón lấy ánh mặt trời khoan thaiđi tới bên này. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy dung mạo hôm nay của nàng taquyến rũ hơn lúc bình thường một chút.

Xem ra đã mất một ngày yên tĩnh rồi, Vân Tuyết Phi tiếc hận trong lòng, trên mặt cười nhẹ: "Muộimuội, có muốn đến đây ngồi chung không?"

Tống Thi Linh bước vào đình, ngồi đối diện với Vân Tuyết Phi.

Vân Tuyết Phi tiếp tục cầm sách đọc chăm chú, giống như trước mặt hoàn toàn không có người.

Tống Thi Linh không ngờ Vân Tuyết Phi xem mình như không tồn tại, trong lòng không vui, nhưng trên mặt vẫn cười trêu ghẹo: "Tỷ tỷ thật nhàn nhã ~"

"Tạm được, muội muội, hôm nay đến có chuyện gì?" Vân Tuyết Phi không muốnnhiều lời với nàng ta, vô sự bất đăng tam bảo điện *, vị biểu muội nàycũng không phải là kẻ dễ bắt nạt.

(*) Ý nói có việc cần nên mới tới nhờ.

Tống Thi Linh không nghĩ tới Vân Tuyết Phi dứt khoát như thế, cũng không giấu giếm: "Gần đây biểu ca không sang chỗ tỷ tỷ nhỉ!"

Giọng điệu rõ ràng là hỏi thăm, nhưng lại mang theo mùi vị khẳng định, thậm chí còn có chút hả hê.

Tay Vân Tuyết Phi dừng lật sách, dời mắt đến trên người Tống Thi Linh:"Chắc hẳn muội muội rất quan tâm đến động tĩnh trong phòng của ta phảikhông?"

Tống Thi Linh bị Vân Tuyết Phi vạch trần cũng không lấylàm khẩn trương, nàng ta bỏ qua ý tứ trong lời nói của Vân Tuyết Phi,tiếp tục thử dò xét: "Nghe nói biểu ca vừa mới sủng hạnh Tần tỷ tỷ?"

"Như vậy rất tốt, vì con nối dòng, Vương gia nên gánh vác trách nhiệm, ânhuệ cùng hưởng!" Vân Tuyết Phi biểu lộ bộ dáng như một thê tử đức hạnh,hiểu rõ nghĩa lớn.

Tống Thi Linh vốn tới đây để kích động VânTuyết Phi, khiến nàng ta và Tần Hương Quân hai người sinh ra khoảngcách, mình làm ngư ông đắc lợi, không ngờ Vân Tuyết Phi chẳng hề quantâm tới, lẽ nào nàng ta thật sự hiền đức rộng lượng đến thế sao?

Tống Thi Linh suy nghĩ như vậy cũng tốt, nếu nàng ta phớt lờ chuyện biểu cabị người khác chia sẻ, thì chắc chắn cũng sẽ không để ý đến việc có thêm một người nữa. Hôm nay tới đây, nàng đã chuẩn bị sẵn, lấy từ trong tayáo ra một hộp gấm đẩy tới trước mặt Vân Tuyết Phi: "Tỷ tỷ, đây là mộtchút lòng thành của muội!"

Vân Tuyết Phi đoán được trong hộp nàylà cái gì, nghĩ thầm muốn đấu với ta, còn non lăms, nhưng vẫn kinh ngạchỏi: "Đây là cái gì?"

Đối với tiếng kêu của Vân Tuyết Phi, TốngThi Linh lờ đi, nàng vươn tay mở hộp ra: "Đây là mười vạn lượng ngânphiếu, để tỷ tỷ mua sắm ít quần áo và đồ trang sức, xin hãy nhận mộtchút tâm ý này của Linh Nhi!"

Mười vạn ngân phiếu? Chi thật bạotay, vì sao tới bây giờ mình mới phát hiện, thì ra kẻ chân chính có tiền chính là vị biểu muội này, nghe nói nàng ta là một nữ cô nhi, nhiềutiền như vậy, chắc hẳn trước kia đã vơ vét không ít.

"Ý tốt củamuội muội, tẩu tẩu nhận, nhưng cái gọi là vô công bất thụ lộc, ngânphiếu này tẩu tẩu không thể thu!" Vân Tuyết Phi che giấu sự vui mừngtrong mắt, làm bộ không thèm để ý, đẩy hộp gấm trở về.

"Muội muội hiếu kính tẩu tẩu, đây là điều tất nhiên, tẩu tẩu cất đi ~ Dù sao cũnglà tấm lòng thành của muội!" Tống Thi Linh nóng nảy, bất chấp tất cả hôm nay phải nắm được cơ hội thị tẩm, nàng tin tưởng chỉ cần cho nàng cơhội, trước sau gì biểu ca cũng sẽ nhìn thấy điểm tốt của nàng.

"Muội muội có chuyện cần tẩu tẩu giúp ư? Nói ra đi, nếu tẩu tẩu làm được nhất định sẽ cố gắng giúp muội!" Vân Tuyết Phi vỗ ngực bảo đảm, mười vạnlượng ngân phiếu, chia tám hai mình cũng được hai vạn, chỉ cần yêu cầukhông quá đáng, nằm trong năng lực bản thân, có tiền mà không kiếm mớilà người ngu!

Nhận được cam đoan, trong lòng Tống Thi Linh kíchđộng cả lên, mục đích sắp đạt thành rồi, dáng vẻ nàng ta giống như đãnhìn thấy mình và Tư Nam Tuyệt cùng ngủ một giường.

Tống Thi Linh nghe vậy, cúi đầu đỏ mặt: "Tỷ tỷ, người có thể sắp xếp biểu ca thị tẩm muội được không?"

Vân Tuyết Phi kinh hãi, nàng giật mình hỏi ngược lại: "Ngươi nói muốn Tư Nam Tuyệt thị ngươi?"

Tống Thi Linh ngượng ngùng gật đầu: "Xin tẩu tẩu thành toàn!"

Vân Tuyết Phi đẩy ngân phiếu trả lại: "Như vậy không được! Ngươi là biểumuội vương gia, không phải phu nhân, cái này không hợp lí, hơn nữa vương gia sẽ tức giận đấy!"

"Chỉ cần ta và biểu ca gạo nấu thành cơm,biểu ca sẽ đồng ý cưới ta!" Tống Thi Linh vội vàng giải thích, chẳng mảy may phát hiện ra câu nói vừa rồi làm cho Vân Tuyết Phi chán ghét biếtbao nhiêu.

Cưới? Vốn cho là nàng ta chỉ muốn làm thiếp, nể mặtmười vạn lượng, mình còn có thể giúp nàng ta một chút, nhiều nữ nhân như vậy, mình cũng không ngại nhiều hơn một người!

Mặc dù mình chẳng coi trọng thân phận vương phi này lắm, nhưng nếu muốn sống an ổn, thìkhông thể để cho người ta đòi hỏi trắng trợn như vậy được, bằng không sẽ cho rằng mình là hổ giấy, có thể ức hiếp bất cứ lúc nào!

Hiệntại chút thiện cảm còn sót lại của Vân Tuyết Phi với vị mỹ nữ biểu muộinày đã hoàn toàn hết sạch, mười vạn ngân phiếu cũng bị ghét bỏ theo,ngân phiếu thì sao? Nàng không phải là loại người vì bạc mà khom lưng,nàng có cốt khí của mình!

"Chuyện này ngươi tìm vương gia đi, chỉ cần vương gia nạp ngươi làm thiếp, tẩu tẩu ta nhất định sắp xếp thờigian cho ngươi thị tẩm, cam đoan sẽ không thiên vị bất cứ người nào!"Vân Tuyết Phi coi như không nhìn thấy vẻ mặt khó coi của mỹ nhân, lấyđại cục làm trọng, dứt khoát từ chối: "Dẫu sao hiện tại không danh không phân, nếu thật sự an bài ngươi cho vương gia thị tẩm, bị người ngoàinghe được, như vậy sẽ làm tổn hại đến mặt mũi vương gia lẫn danh tiếngcủa vương phủ! Hơn nữa nếu muội muội bị thị tẩm xong, vương gia lạikhông nạp muội muội làm thiếp, chẳng phải muội sẽ mất nhiều hơn được,sau này rất khó tìm người để gả ~"

Tống Thi Linh không ngờ VânTuyết Phi cứng rắn với mình như vậy, nàng nghe các thị thiếp khác nóichỉ cần đưa bạc cho nàng ta, là có thể nắm được cơ hội thị tẩm. Cho rằng miễn là có bạc, thì sẽ chẳng sợ nàng ta từ chối, không nghĩ tới.....

"Chỉ cần có thể cùng Vương Gia ở chung một chỗ, muội muộikhông quan tâm đến danh phận ~" Tống Thi Linh xuất ra đòn sát thủ cuốicùng, tiếp tục thể hiện sự quyết tâm của mình.

Vân Tuyết Phi tỏ vẻ khó xử: "Nhưng tẩu tẩu sẽ hại muội muội ngươi, trách nhiệm lớn như thê tẩu tẩu gánh không nổi đâu~"

Tống Thi Linh không nghĩ tới hôm nay lấy được kết quả như vậy, nàng suy nghĩ rất lâu mới hạ quyết tâm tới đây, vậy mà tiện nhân này đến chết vẫn còn lắm miệng, biết trước mắt đã hết hi vọng, nàng cũng không cần phải ngụy trang nữa, trong mắt lộ hung quang, cắn răng nghiến lợi: "Một khi đãnhư vậy, muội muội không tiện quấy rầy thêm, xin cáo lui trước!"

Không đợi Vân Tuyết Phi đồng ý, nàng ta đã cầm hộp gấm lên, gọn gàng đứng dậy rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 77 Chương 78 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 110 Chương 111 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 117 Chương 118 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 153 Chương 154
Tiến »