“Ha ha, tẻ nhạt quá. la có thể cùng ngươi về nhà đi đạo xem sao.”
Thiên Nhận Tuyệt cười, véo má Ninh Vinh Vinh.
Rồi nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
"???"
Hương thơm nồng nàn và cảm giác mềm mại vừa ập đến, Thiên Nhận Tuyệt liền nhận ra có gì đó sai sai.
Bình thường Ninh Vinh Vinh trước sau đều phẳng lì như ván cửa,
Sao giờ phía trước lại thành bánh bao thế này?
Chưa kịp để Thiên Nhận Tuyệt cúi xuống kiểm tra, Ninh Vinh Vinh đã cười duyên, không ngớt lời khen hay.
"Tốt quá, cảm ơn thánh tử ca ca."
"Không, là giáo hoàng ca ca!"
Vừa nói,
Ninh Vinh Vinh vừa nhón chân lên, như cố ý chạm vào Thiên Nhận Tuyệt hai lần.
Sau đó mới hôn lên gò má Thiên Nhận Tuyệt.
Cảm nhận được sự ướt át trên má, Thiên Nhận Tuyệt mới nhận ra vừa nãy thứ chạm vào mình là cái gì.
Anh kỳ quái cúi xuống nhìn.
Và càng ngạc nhiên khi thấy trên người Ninh Vinh Vinh xuất hiện những thứ trước giờ chưa từng có.
Một khe ngực trắng nõn như ngọc!
"Hì hì, giáo hoàng ca ca, thế nào?"
Ninh Vinh Vinh đắc ý vênh mặt, tiến sát đến dưới mi mắt Thiên Nhận Tuyệt.
"Đẹp không? Vinh Vinh có phải lớn hơn rồi không?"
“Có lẽ là cuối cùng cũng lớn rồi đi.”
Thiên Nhận Tuyệt không khỏi mỉm cười, nhưng khi ngước mắt lên lại vô thức liếc nhìn vòng một nảy nở của Chu Trúc Thanh.
"A - Giáo hoàng bệ hạ!"
Ninh Vinh Vinh oán trách, duyên dáng gọi to, giận dữ trừng Thiên Nhận Tuyệt.
Hạ thấp vóc dáng trước đây của nàng thì thôi đi,
Cuối cùng còn nhìn sang Chu Trúc Thanh là ý gì?
Hai thầy trò này quả thực có gian tình!
Chu Trúc Thanh thấy ánh mắt của Thiên Nhận Tuyệt thì mặt đỏ bừng, nhưng vẫn ưỡn thẳng eo nhỏ.
Làm cho lợi thế kia càng thêm nổi bật, khiến người ta phải đảo mắt nhìn.
"Khụ khụ."
Thiên Nhận Tuyệt ho khan hai tiếng.
Ánh mắt kỳ quái của Linh Diên, Độc Cô Nhạn khiến anh có chút không chịu nổi.
Anh ngước mắt nhìn Diệp Linh Linh và những người khác, nhẹ giọng nói:
"Trúc Thanh, các ngươi cũng vậy, tu luyện lâu như vậy rồi, có thể nghỉ ngơi hai ngày."
"Vâng, ta cũng có chút nhớ gia gia."
Độc Cô Nhạn ôm lấy cánh tay Diệp Linh Linh, trên mặt lộ vẻ nhớ nhung.
"Biết rồi, lão sư."
Chu Trúc Thanh gật đầu.
Nhà nàng ở Tinh La, nhờ lão sư đưa về là hợp lý.
Thiên Nhận Tuyệt lại nhìn về phía Diệp Linh Linh.
“Linh Lữdh, còn em thì sao?”
"Em cũng muốn về thăm nhà."
Diệp Linh Linh nhìn Thiên Nhận Tuyệt, dịu dàng gật đầu.
"Được, đến lúc đó ta cũng sẽ cùng em trở về, tiện thể đón mẹ em về luôn."
Thiên Nhận Tuyệt ấm giọng nói nhỏ.
“Cái này. còn phải xem ý của mẹ em đã.”
Diệp Linh Linh có chút bất ngờ, gò má ửng hồng, trông đặc biệt dịu dàng.
"Đương nhiên rồi."
Thiên Nhận Tuyệt gật đầu.
"À phải rồi, thịt và não của Thâm Hải Ma Kình Vương dùng thế nào rồi?"
"Chỗ ta còn một khối não cá voi trăm vạn năm."
Thiên Nhận Tuyệt tùy ý để Ninh Vinh Vinh dựa vào lòng mình, rồi lấy khối não cá voi ra từ không gian hệ thống.
"Tuyệt vời!"
Ninh Vinh Vinh không nén được sự phấn khích.
"Cứ như vậy, ta có thể trở nên rất lớn... ơ không không!"
“Chúng ta có thể trở nên mạnh hơn!”
Ninh Vinh Vinh vội vàng sửa lời.
Nhưng những lời bộc trực kia vẫn bị Tiểu Phi Điệp và những người khác nghe thấy.
"Phốc... ha ha..."
Các cô gái đều nhìn chằm chằm vào cô mà cười.
Ninh Vinh Vinh lập tức đỏ bừng mặt, vùi đầu vào lòng Thiên Nhận Tuyệt.
Thậm chí còn kéo cổ áo lên,
Che giấu phần ngực vừa mới phát triển.
Chỉ có Tiểu Phi Điệp cau đôi mày thanh tú, cúi đầu, xoa xoa thân hình phẳng lì của mình.
Không khỏi nghi ngờ hỏi:
“Rõ ràng ăn giống nhau, tại sao Vinh Vinh tỷ lại có thể lớn lên được nhỉ?”
Theo lý mà nói, cô cũng đã đến tuổi dậy thì rồi.
Nhưng vẫn không có động tĩnh gì.
"Có lẽ do thể chất mỗi người khác nhau."
Bạch Trầm Hương nhẹ giọng nói.
Mọi người dùng cùng một loại đồ vật để tu luyện, nhưng chỉ có Ninh Vinh Vinh là có thu hoạch ngoài ý muốn.
Đương nhiên,
Điều đó chỉ đối với Vinh Vinh đại tiểu thư mà nói là một chuyện hỉ lớn.
Trong số những người ở đây, có vài người hoàn toàn không cần những thứ "thêm gấm thêm hoa" này.
Thiên Nhận Tuyệt cũng vẻ mặt kỳ quái, anh cũng không biết, não cá voi trăm vạn năm lại có công hiệu này?!
Anh cũng không xoắn xuýt quá nhiều, dù sao có lợi là được.
"Được rồi, Linh Diên tỷ. Khối não cá voi trăm vạn năm này vẫn là giao cho tỷ bảo quản."
"Không thành vấn đề."
Linh Diên duỗi hai tay ra, nâng khối não cá voi trong tay, rồi cất đi.
——
Rất nhanh.
Thiên Nhận Tuyệt liền đưa các cô gái trở về sân.
"Vinh Vinh, Trúc Thanh, còn có Linh Linh tiểu thư, các muội đều bế quan xong rồi sao?"
Tiểu Vũ vui mừng nhìn các tỷ muội.
Chu Trúc Thanh lắc đầu.
“Vẫn chưa, chủ là ra ngoài giải sầu thôi."
"Tiểu Vũ, lâu rồi không gặp!"
Ninh Vinh Vinh cao hứng nhào tới ôm chầm lấy Tiểu Vũ.
"Ồ? Vinh Vinh, có phải muội béo lên không?"
Tiểu Vũ ôm Ninh Vinh Vinh, bỗng nhiên nhích người, có chút khó hiểu.
“Cái gì mà béo?”
"Tiểu Vũ, bản tiểu thư đây là tăng thêm sự quyến rũ, gợi cảm, hiểu không?"
Ninh Vinh Vinh tức giận ưỡn ngực.
Nhìn thân hình nhỏ nhắn có phần "mưu sinh" trước mắt, Tiểu Vũ không khỏi duỗi ngón tay chọc chọc.
"Á!"
Ninh Vinh Vinh vội vàng dùng hai tay che lại.
Trong mắt Tiểu Vũ lại lóe lên vẻ thán phục, tán thưởng nói:
"Vinh Vinh, cái đệm này chân thực quá."
"Cái, cái gì?"
Ninh Vinh Vinh phẫn nộ trừng Tiểu Vũ, Độc Cô Nhạn bên cạnh đã cười phá lên.
“Ha ha, đại tiếu thư đây là thật sự đầy đặn hơn rồi.”
"Vinh Vinh đúng là có tiến bộ."
Chu Trúc Thanh cũng mím môi đỏ, nín cười gật đầu.
"Thật sao? Trúc Thanh!"
Trong mắt Tiểu Vũ mang theo vẻ kinh ngạc.
"Vậy sau này, con của Vinh Vinh có phải sẽ không cần bú sữa của em nữa không?”
"????"
Tiểu Vũ khiến trên đầu Diệp Linh Linh và các cô gái khác đầy dấu chấm hỏi.
Ninh Vinh Vinh càng đỏ mặt.
"Ặc..."
Nụ cười trên mặt Chu Trúc Thanh nhanh chóng biến thành kinh ngạc.
Tiểu Vũ sao lại đem những lời các nàng lén lút nói, công khai ra thế này!
"A..."
Thiên Nhận Tuyệt và Tuyết Nữ ngồi trong chòi nghỉ mát, vui vẻ mới trốn ra được.
Nếu không chắc chắn lại liên lụy đến anh mất.
“Thiên Nhận Tuyệt, buổi tối anh muốn ngủ với Linh Linh tỷ, hay là ngủ với em?”
Tuyết Nữ bỗng nhiên tiến đến bên tai Thiên Nhận Tuyệt, cắn nhẹ vành tai anh.
"Hít..."
Thiên Nhận Tuyệt bỗng nhiên ngồi thẳng người.
Bây giờ anh mới biết, những lo lắng của Thiên Nhận Tuyết và những người khác không phải là không có lý.
Dù cho chính anh sẽ không làm bậy.
Nhưng cũng không đảm bảo Tuyết Nữ và những người khác sẽ không làm bậy.
Đặc biệt là Băng Đế, A Ngân, Linh Diên, ba người này như chị em tốt từ chiến hào chui ra vậy.
"Tuyết Nữ, đêm nay tình huống có chút đặc thù."
Thiên Nhận Tuyệt trầm ngâm một lát.
Vẫn là quyết định trước tiên đem cái [Vé trứng thưởng 100% Ái Ái] kia tiêu hao mất đã rồi tính.
"Em hiểu."
Tuyết Nữ khẽ gật đầu, cũng không hề buồn bực gì.
Lẳng lặng tựa vào vai Thiên Nhận Tuyệt, nhìn các tỷ muội náo nhiệt trong sân.
"Sư thúc, sư tổ đâu ạ?"
1iểu Phi Điệp vội vàng chạy tới, hỏi han.
"Mẹ và các tỷ tỷ đi bế quan rồi, đại khái mất vài tháng."
Thiên Nhận Tuyệt thành thật trả lời.
——
Đêm đó.
Thiên Nhận Tuyệt liền bế Diệp Linh Linh lên, đi vào phòng tắm.
Đợi thật lâu thật lâu thật lâu...
Mới đi ra.
Chúc mọi người sống vui vẻ!