Theo hiệu lệnh của Đế Thiên.
Không gian bên trong rung chuyển, những cây đại thụ bắt đầu lay động.
Chẳng mấy chốc, một cánh cửa hiện ra.
Đế Thiên không chút chậm trễ, nhanh chóng bay ra ngoài.
"Hùng Quân."
Giọng Cổ Nguyệt Na rất bình tĩnh, nhưng đôi mắt tím ánh lên vẻ uy nghiêm.
"Kính xin chủ thượng thứ tội!"
Hùng Quân vội vã quỳ rạp xuống đất, thân thể to lớn như ngọn núi nhỏ run rẩy không ngừng.
Xích Vương, kẻ vừa nãy còn cãi nhau với nó, không dám hé răng.
"Nếu còn có lần sau, ngươi hãy tự hiến tế, làm hồn hoàn cho hắn đi."
Cổ Nguyệt Na lạnh lùng nói.
"Chủ, chủ thượng tha mạng, thuộc hạ chắc chắn không tái phạm!"
Hùng Quân trợn tròn mắt, nặng nề dập đầu xuống đất liên tục.
Bích Cơ, Tử Cơ cũng lộ vẻ kinh hãi.
Rốt cuộc nhân loại kia có lai lịch gì mà lại có thể thành thần?
Chủ thượng không chỉ bảo Thiên Thanh Ngưu Mãng hiến tế.
Hiện tại lại còn muốn Hùng Quân tu vi hơn 40 vạn năm hiến tế cho hắn.
Cổ Nguyệt Na lơ lửng giữa không trung, tiện tay nhấc bổng thân thể khổng lồ của Hùng Quân lên, nhìn về phía Tử Cơ và Bích Cơ, dặn dò:
"Không chỉ Đế Thiên, các ngươi cũng phải cung kính hắn."
"Còn cả lòng trung thành, thậm chí cả thân thể và trái tim của các ngươi!"
Câu nói sau cùng, Cổ Nguyệt Na cố ý nhìn Bích Cơ và Tử Cơ.
"?!??!"
Bích Cơ và Tử Cơ ngớ người, kinh ngạc ngẩng đầu.
Các nàng hiểu rõ Cổ Nguyệt Na không đùa, nhưng ít nhất cũng cần một lý do!
Nếu là vì phục hưng hồn thú, các nàng tự nhiên đồng ý, việc nghĩa chẳng từ nan!
Nhưng Cổ Nguyệt Na không giải thích gì cả, nàng chỉ thông báo cho Bích Cơ và Tử Cơ mà thôi.
Hai người nhìn nhau, thoáng thấy chút ửng hồng…
Cuối cùng chỉ có thể cụp mắt cúi đầu.
"Thuộc hạ rõ! Vì đại nghiệp, chúng ta đồng ý kính dâng tất cả!"
"Ừm."
Cổ Nguyệt Na khẽ gật đầu, thân thể lơ lưng từ từ hạ xuống.
Nghiêng mình ngồi lên lưng Tam Nhãn Kim Nghê.
Nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu nó…
Tam Nhãn Kim Nghê hiểu ý, vui vẻ cõng Cổ Nguyệt Na hướng vào bên trong góc nhỏ.
Bóng dáng xinh đẹp trên lưng nhẹ bẫng như không trọng lượng.
"Sau này các ngươi sẽ biết."
Cuối cùng, Cổ Nguyệt Na vẫn để lại một câu không tính là giải thích.
Việc phục hưng hồn thú, từ vạn năm trước…
Khi nàng đặt chân lên đại lục này đã là điều tất yếu.
Chỉ là vết thương của nàng làm chậm trễ tiến độ phục hưng.
Thời gian để trở thành Long Thần cũng vượt xa dự tính.
Nhưng không sao…
Nàng sắp thành công rồi, chỉ vài năm nữa thôi, nàng sẽ trở thành Long Thần thực sự!
Rồi trở về bên cạnh hắn.
Không muốn làm hồn thú cộng chủ nữa, trút bỏ gánh nặng, chỉ lặng lẽ ở bên hắn.
Như cách mà đối phương đã từng phò tá nàng phản công Thần Giới năm xưa.
Bé ngoan, nghe lời răm rắp.
Lần này, tuyệt đối sẽ không để sáu cánh bị chém đứt, bị thần kiếm xuyên qua nữa.
Bích Cơ và Tử Cơ, chỉ là của hồi môn thôi.
Cộc cộc!
Tam Nhãn Kim Nghề đến góc nhỏ.
Từ lúc Cổ Nguyệt Na xuất hiện, Băng Tằm đã mở mắt…
Lúc này thấy Cổ Nguyệt Na đến gần, Thiên Mộng Băng Tằm không nhịn được nuốt nước miếng, liên tục kêu xin tha.
"Chủ thượng…"
"Xin tha cho ta đi chủ thượng, dù phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng!"
Thiên Mộng Băng Tằm nước mắt lưng tròng, trên đời này ai may mắn mà cũng xưi xẻo như nói
Vốn ngủ một giấc dài đến trăm vạn năm tu vi.
Kết quả vừa bò ra đã bị bắt làm quà tặng.
Ở đây mỗi ngày làm sạc dự phòng, cung cấp Đế Thiên tu luyện…
"Im miệng!"
Cổ Nguyệt Na khẽ quát, duỗi tay ngọc, ngưng tụ sinh lực.
"Ta sẽ cho ngươi giải thoát."
"Không muốn mà chủ thượng, ta không muốn giải thoát, xin người cứ cột ta đi!"
"Cầu xin người, cột ta đi!"
"A—"
Trong tiếng kêu thảm thiết của Thiên Mộng Băng Tằm.
Một ánh hào quang bao bọc hoàn toàn thân thể nó, rồi cực tốc thu nhỏ lại.
Năng lượng kinh khủng tích tụ ngay trong tay Cổ Nguyệt Na.
Chẳng mấy chốc.
Một viên hồn hoàn màu vàng và một mảnh hồn cốt màu bạch kim xuất hiện trong tay Cổ Nguyệt Na.
Trong hồn hoàn còn có một hạt châu trắng chói mắt.
Đó là toàn bộ năng lượng của Thiên Mộng Băng Tằm.
Xì xì!
Một con băng tằm nhỏ xíu rơi ra từ hồn hoàn.
Nó ngọ nguậy trên cỏ như sâu róm.
Thậm chí còn chưa được mười năm tu vị.
"Gào?!"
Tam Nhãn Kim Nghê khó hiểu nhìn con băng tằm trên đất, cúi đầu dụi dụi…
Rồi ngẩng đầu lên.
Con băng tằm nhỏ bằng ngón tay út đã biến mất.
...
Tam Nhãn Kim Nghê đầy dấu chấm hỏi.
Bích Cơ tiến lên, nâng đầu Tam Nhãn Kim Nghê.
Đưa tay gỡ con băng tằm bẹp dí dính trên thái dương nó xuống, vứt xuống đất.
Thiên Mộng Băng Tằm…
Hồn thú trăm vạn năm, bị Tam Nhãn Kim Nghê tu vi ngàn năm đơn sát
"Chủ thượng?"
Tử Cơ đột ngột đứng dậy, nhìn thân thể Cổ Nguyệt Na trở nên hư ảo, đầy vẻ lo lắng.
"Ta không sao, chỉ là hình chiếu thôi."
Cổ Nguyệt Na nhàn nhạt lắc đầu.
Hồn hoàn, hồn cốt trong tay nàng đều tỉnh khiết tuyệt đối.
Không hề nhiễm chút linh hồn nào của Thiên Mộng Băng Tằm, vừa vặn bù đắp vào chỗ trống hồn cốt cho hắn…
Cổ Nguyệt Na ngẩng đầu.
Đế Thiên sắp trồi lên mặt nước Sinh Mệnh Chi Hồ.
——
Trên Sinh Mệnh Chi Hồ.
Hai chị em Thiên Nhận Tuyết đang đứng trên mặt nước bỗng nhiên cảnh giác.
Nhanh chóng nhảy lên, rơi xuống mép hồ.
Lúc này.
Toàn bộ Sinh Mệnh Chi Hồ bắt đầu sôi trào, xoay tròn ngay tại vị trí trung tâm nhất.
Một người đàn ông trung niên vạm vỡ mặc hắc bào.
Từ trong xoáy nước từ từ bay lên, mang theo long uy nhàn nhạt.
Vốn dĩ…
Họ không quen thuộc với cái gọi là long uy này, ai bảo nhà bên có nuôi rồng chứ?
Thiên Nhận Tuyết lóe lên bạch quang trong mắt, hơi kinh ngạc.
“Kim Nhãn Hắc Long Vương trong truyền thuyết?”
"Thú Thần… Đế Thiên."
Thiên Nhận Tuyệt lẩm bẩm.
Nghe hai chị em nói, Đế Thiên không khỏi kinh ngạc.
Đối phương lại biết tên hắn.
“Thú Thần không dám nhận, Đế Thiên bái kiến hai vị."
Đế Thiên nhớ lời Cổ Nguyệt Na dặn, hướng về Thiên Nhận Tuyệt hành lễ.
"?"
Thiên Nhận Tuyệt ngẩn người.
Sự lễ phép của đối phương nằm ngoài dự đoán của hắn.
Còn Thiên Nhận Tuyết đã nhìn thấu tu vi của Đế Thiên, trong mắt tràn đầy nghiêm nghị.
Chẳng trách lúc trước nàng tuyệt đối không được phép dò xét sự tồn tại dưới đáy hồ.
Chỉ riêng người này, e rằng còn mạnh hơn cả ba đại tuyệt thế đấu la thời đại trước!
Bá—
Trong tay áo Thiên Nhận Tuyết.
Quang Minh Thánh Long con vốn còn đang ngủ say, ngửi thấy khí tức đồng loại.
Bỗng nhiên tỉnh táo, không nhịn được thò đầu ra.
"Hả? Đây, đây là Quang Minh Thánh Long!"
Trong mắt Đế Thiên lóe lên vẻ kinh ngạc.
Thứ này lại là Quang Minh Thánh Long đã tuyệt tích từ lâu, hơn nữa còn là trẻ sơ sinh!
Lẽ nào trên đời còn có Long tộc khác?!
"Đừng hiểu lầm, Tiểu Quang là chúng ta ấp từ một quả trứng rồng sắp chết."
Như cảm nhận được suy nghĩ của Đế Thiên, Thiên Nhận Tuyệt giải thích.
"Thì ra là vậy…"
Đế Thiên bình ổn lại tâm tình.
Không chỉ tôn kính Thiên Nhận Tuyết về mặt thực lực, lại thêm lời Cổ Nguyệt Na đã đặn.
Một người được Quang Minh Thánh Long tán thành, có thể xấu xa đến đâu chứ?
"Các vị, chủ thượng đặc mệnh ta đến mời ngài…"
"Xin mời!"
Đế Thiên khom lưng đưa tay, ra hiệu Thiên Nhận Tuyết đi về phía bên cạnh.