“Ngươi có thể dùng Huyết Tế Pháp để bù đắp tu vi phân hồn, nhưng thứ ta cần lấp không chỉ có Hải Thần Chỉ Tâm!”
"Dựa vào ——"
Hải Thần ôm đầu, trợn mắt nhìn chằm chằm Tu La Thần.
"Ngươi xem ta đánh nhau không có gì biểu hiện hay sao?"
"Ngươi muốn thế nào?"
Tu La Thần khoanh tay, vênh mặt lên.
"Không có gì, chỉ là muốn lĩnh giáo mấy chiêu huyết tế của đám thuộc hạ ngươi thôi..."
Hải Thần xoa xoa tay, nhếch nhác nói.
"Ngươi cũng biết, Hải Thần Chi Tâm với người hầu gái ta đều mất rồi, hai thứ đó là không thể thiếu. Vừa hay, Hải Thần Đảo chỗ đó..."
"Hừ! Ngươi định từ bỏ đám tín đồ trên biển kia sao?"
Tu La Thần lạnh giọng nhắc nhở.
"Hí —— phải đấy! Ta suýt thì làm bậy!"
Hải Thần như vừa tỉnh mộng.
Hắn vốn định xâm chiếm tín ngưỡng ở đại lục, để tăng vị cách...
Nếu gốc rễ có vấn đề, thì cái được không đủ bù đắp cái mất.
"Xem ra chỉ có thể dỡ bảy cây cột kia thôi.”
Hải Thần chậm rãi nói.
——
"Ta vẫn câu nói đó, Võ Hồn Điện không muốn thiên tài phải long đong."
"Dù là quý tộc hay dân thường."
“Các vị là viện trưởng, cũng là thầy giáo, nên hiểu cái cảm giác khai quật thiên tài mang lại. Hiện tại có một cơ hội như vậy, chỉ cần cùng Võ Hồn Điện chưng tay xây dựng học phủ lớn nhất lịch sử đại lực. Các vị có thể chọn ra những học sinh ngưỡng mộ nhất trong toàn đại lục. Và học sinh của các vị sẽ danh tiếng lẫy lừng khắp đại lục.”
"..."
Hạ giới, bên trong Võ Hồn Thành.
Các viện trưởng trong phòng nghị sự đang cân nhắc được mất...
Đối mặt thực lực và tài nguyên khủng bố của Võ Hồn Điện,
bọn họ không có nhiều lựa chọn.
Liễu Nhị Long, một fan cuồng của Thiên Nhận Tuyệt, lập tức đăng ký.
Đồng ý phối hợp Võ Hồn Điện tiến hành cải cách.
Có Lam Bá Học Viện, á quân Hồn Sư Đại Tái, đi đầu.
Đã kéo được không ít học viện vốn không đủ nội tình.
Sau đó,
Liễu Nhị Long vội vã rời khỏi phòng nghị sự.
Bỉ Bỉ Đông cho nàng thời hạn cuối cùng là đêm nay.
Nàng phải nhanh chóng đi hút máu.
Dù phải đánh chết Ngọc Tiểu Cương vừa bị cắt chân tay, nàng cũng không tiếc!
...
Sự kiện trong trận chung kết Hồn Sư Đại Tái...
Đã lan rộng như bom hạt nhân, tấn công toàn bộ đại lục.
Lòng người hoang mang.
Không ai tin được.
Thánh Tử Võ Hồn Điện đã trở thành Tuyệt Thế Đấu La.
Và càng không ai dám tin.
Ba Tuyệt Thế nổi danh năm xưa, lại tụ họp ở Võ Hồn Thành.
Trong đó, kẻ mạnh nhất hải dương và kẻ mạnh nhất lục địa...
Đều bại dưới tay Thiên Nhận Tuyệt, Thánh Tử Võ Hồn Điện.
Tuyệt Thế ở tuổi hai mươi tư!
Sớm hơn Đường Hạo, Phong Hào Đấu La trẻ tuổi nhất, đến hai mươi năm!
Mà Đường Hạo giờ đã thành quỷ chết.
Xác cốt không còn!
Hạo Thiên Tông và Võ Hồn Điện lại khai chiến!
Đồng thời,
Việc các vương quốc như Cáp Căn Đạt Tư quy thuận Võ Hồn Điện, giao binh quyền cũng lan truyền.
Hai đế quốc lớn chỉ biểu thị khiển trách...
Và đóng quân ở biên giới.
Họ không có bất kỳ động thái nào khác.
Vì Võ Hồn Điện chưa thực sự lộ nanh vuốt, vung đao với họ.
Hai đế quốc lớn kiên quyết không ra tay trước.
Dù sao,
trên danh nghĩa vẫn là thế chân vạc.
Nếu hai đế quốc lớn không hợp tác, ai cũng sợ đối phương lợi dụng.
Không ai dám mở đầu.
Điều khiến mọi người thắc mắc là...
Võ Hồn Điện đã lôi kéo hết đàn em của Thiên Đấu Đế Quốc.
Sao Thiên Đấu Đế Quốc vẫn thờ ơ,
xuất binh vây Hạo Thiên Tông?
Câu hỏi này sẽ sớm có đáp án khi Tuyết Thanh Hà trở lại Đế Đô.
——
Phòng nghị sự.
"Những gì cần nói, ta đã nói."
"Võ Hồn Điện không ép buộc, cũng không chiếm đoạt các vị."
“Mà là mong các vị có thể tham gia vào.”
Thiên Nhận Tuyệt cười nhìn những viện trưởng đang cố gắng giãy giụa.
Hắn không định nói thêm.
Gõ gõ lên tấm bảng trên bàn.
"Xem ra các vị cần thêm thời gian suy nghĩ, vậy ai có ý định hợp tác làm viện trưởng có thể ở lại Võ Hồn Thành thêm ít ngày."
“Nếu đồng ý, lúc nào cũng có thể tìm Cúc trưởng lão bàn bạc.”
Dứt lời,
Thiên Nhận Tuyệt không lãng phí thời gian nữa.
Những học viện còn lại, cơ bản đều có sức cạnh tranh không tầm thường như Thần Phong...
Khi nguồn sinh viên gặp vấn đề,
họ không đồng ý cũng phải đồng ý.
"Hỏa Bá Thiên, Thủy Linh Lung, các ngươi nghĩ sao?"
Phong Bất Ngữ bình tĩnh hỏi những người quen thuộc.
"Còn có thể làm sao?"
Thủy Tiên Nhi bất lực nằm bò ra bàn.
"Mấy đứa học sinh vớ vẩn, làm ta tức ách đến phát u tuyến vú."
"Khụ khụ!"
Thủy Linh Lung ho khan hai tiếng, trừng muội muội.
"Hiện tại, chúng ta chỉ có thể hợp tác với Võ Hồn Điện, có lẽ không phải chuyện xấu."
"Ai ~ Tiên Nhi muội muội nói cũng có lý."
Hỏa Bá Thiên lắc đầu bất đắc dì.
"Sau này mà phải dạy dỗ mấy đứa xoàng xĩnh, thì đúng là sẽ đầu bí mất."
"Vậy là chúng ta phải làm công cho Võ Hồn Điện."
Phong Bất Ngữ khổ sở.
Cái gì mà "tham gia vào", chẳng phải là bồi dưỡng nhân lực cho Võ Hồn Điện sao...
...
Trời đã xế chiều.
Thiên Nhận Tuyệt vừa ra khỏi phòng nghị sự, Linh Diên đã nhanh chóng đến.
"Bệ hạ, Tuyết Nữ và Đường Nguyệt Hoa muốn gặp ngài."
"Hả? Đường Nguyệt Hoa?"
Thiên Nhận Tuyệt đừng bước, Tuyết Nữ tìm hắn thì đễ hiểu.
Nhưng Đường Nguyệt Hoa đến từ khi nào?
"Đại Tái vừa kết thúc, Đường Nguyệt Hoa đã đến Võ Hồn Thành, đòi gặp ngài."
Linh Diên nhẹ nhàng giải thích.
"Còn Tuyết Nữ, nàng, nàng nói mang cơm cho trượng phu."
"À.
Thiên Nhận Tuyệt nghe vậy, mỉm cười.
Không biết Tuyết Nữ lại xem được cốt truyện này từ cuốn sách nào.
"Đường Nguyệt Hoa đang ở đâu?"
"Thuộc hạ đã sắp xếp nàng ở khách sạn dưới chân núi."
"Vậy chúng ta đến xem trước.
"Còn Tuyết Nữ?"
"Ừm..."
Thiên Nhận Tuyệt trầm ngâm một lát, phân phó:
"Ngươi đi mang nàng đến luôn, ta qua xem Đường Nguyệt Hoa giở trò gì."
"Vâng!"
Linh Diên khom người nhận lệnh.
Bóng dáng Thiên Nhận Tuyệt chậm rãi tan biến tại chỗ.
Theo lý mà nói, quân đoàn Hồn Sư hắn phái đi chưa đến được Hạo Thiên Tông...
Dù có đến,
Đường Nguyệt Hoa muốn xin tha cũng không nhanh như vậy chứ?
——
Khách sạn dưới chân núi, trong phòng.
Đường Nguyệt Hoa đứng bên cửa sổ, nhìn hội chợ giao dịch đan dược nhỏ bên ngoài thành...
Ánh mắt vô hồn, hai tay nắm chặt bệ cửa sổ.
Nàng đã biết mọi chuyện.
Đường Hạo, nhị ca nàng, đã vĩnh viễn rời khỏi thế giới này!
Thi thể chỉ còn lại một cái sọ.
Nhưng Đường Nguyệt Hoa biết, cái sọ đó sớm muộn cũng hóa thành hồn cốt!
Thực sự là xác cốt không còn.
Tổ phụ Đường Thần bị thương, mang theo Đường Khiếu, Đường Tam trốn khỏi Võ Hồn Thành.
Hiện giờ không biết tung tích...
Nàng phải nhanh chóng xoa dịu cơn giận của Võ Hồn Điện!