“Ngươi!”
Đôi mắt đẹp của Ba Tắc Tây run rẩy.
Ninh Phong Trí, Đường Khiếu chỉ thấy sắc mặt Ba Tắc Tây đỏ bừng.
Mẹ con Thủy Tiên Nhi trong lòng kích động...
Chẳng lẽ, thánh tử Võ Hồn Điện có một chân với Hải Thần Đấu La?
Bạn vong niên? Tình yêu xế chiều? Tuấn mã kéo xe cổ?
Thật kích thích!
Thánh tử điện hạ chơi thật là tới bến!
"Tiểu bối, ngươi muốn chết!"
Giọng Đường Thần vang như sấm rền.
Sát ý trên mặt gần như thành hình, hung hăng trừng Thiên Nhận Tuyệt.
"Ngươi có thể đánh bại Tây Tây, quả thực khiến ta kinh ngạc!"
"Ngươi có thể tỉnh lại từ Sát Lục Chi Đô, ta cũng rất kinh ngạc."
Đường Thần chưa dứt lời, đã bị Thiên Nhận Tuyệt cắt ngang.
Nghe vậy.
Trong lòng mọi người dấy lên một nghỉ vấn.
Chẳng lẽ.
Đường Thần mất tích nhiều năm, thực ra ngủ ở Sát Lục Chi Đô?
Ba Tắc Tây quên cả tức giận.
Ánh mắt Đường Thần cũng đầy ngạc nhiên.
"Ngươi biết?”
"Đương nhiên."
Thiên Nhận Tuyệt gật đầu, nắm chặt vai Ba Tắc Tây.
Dịu dàng nói.
"Ngươi sắp hoàn thành thần khảo, lại bị Huyết Hồng Cửu Đầu Biên Bức Vương ký sinh..."
“Hóa thành Sát Lục Chi Vương, con đường thành thần hoàn toàn đứt đoạn."
"!"
Đường Thần ngưng trọng nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
Cuối cùng cũng hiểu, vì sao hắn lại cần đến mình.
"Con đường thành thần?!"
Kiếm Đấu La mắt sáng rực, những người còn lại càng chấn động.
Thần...
Cảnh giới mà họ chưa từng dám nghĩ tới!
Thật sự tồn tại sao?
Kiếm Đấu La nhìn Thiên Nhận Tuyệt, linh cảm mách bảo.
Thánh tử có chiến lực này.
Hắn nhất định đã bước lên con đường kia!
"Ra là vậy..."
Ba Tắc Tây, Đường Khiếu đã hiểu.
Đường Thần mất tích lâu như vậy, hóa ra bị hồn thú ký sinh...
“Ngươi tinh lại, còn phải cảm tạ ta đấy.”
Khóe miệng Thiên Nhận Tuyệt nở nụ cười.
"Ha ha..."
Đường Thần ngửa mặt cười lớn, trong mắt tràn đầy tiếc nuối.
"Quả thực nên tạ ngươi."
“Nếu không vì động tĩnh nơi này, hắn sẽ chẳng thèm để ý đến kẻ thất bại như ta."
"Ngươi đúng là vướng tay chân!"
Đường Thần nhìn Thiên Nhận Tuyệt, ánh mắt có phần khen ngợi.
Mọi người ngẩn người.
Vì thánh tử, Đường Thần mới thức tỉnh, lại còn được thần giúp...
Chi để đối đầu với thánh tử Võ Hồn Điện?!
Thánh tử mạnh đến mức nào?
Yêu nghiệt đến mức nào?
"... "
Ba Tắc Tây dường như hiểu ra.
Không phải Thiên Nhận Tuyệt nhất định phải đồ thần, mà là các vị thần đã để mắt tới họ.
Nếu không, sao có cảnh này?
Đường Tam mới là then chốt!
Ba Tắc Tây chắc chắn.
"A..."
Thiên Nhận Tuyệt khẽ cười, vẫn thản nhiên, cảm khái:
"Tiếc là ngươi đến cũng vô dụng."
"Thân thể ngươi sớm đã mục nát, thoát khỏi khống chế, không sống được bao lâu nữa."
"Cái gì?"
Mắt Đường Khiếu đầy kinh hãi, Đường Hạo cũng giật mình.
Ba Tắc Tây tin Thiên Nhận Tuyệt.
Ánh mắt thoáng đau thương...
Hình như nàng đã sai.
"Ha ha..."
Đường Thần lại thản nhiên.
“Người trẻ tuổi, ta phải thừa nhận mắt ngươi rất tỉnh."
Được chính chủ xác nhận.
Không ít người tiếc nuối, thở dài...
"Tiểu bối, Thiên Đạo Lưu là ai của ngươi?"
Đường Thần hiếu kỳ hỏi, hắn chưa từng gặp người trẻ tuổi nào như vậy.
“Ngươi đoán xem.”
Thiên Nhận Tuyệt cười nhẹ.
Đường Thần suy tư, thăm dò:
"Gia gia?"
"Ai!"
Thiên Nhận Tuyệt đáp lớn, mặt đầy chế nhạo.
"... "
Toàn trường im lặng.
Vài người không nghiêm túc muốn cười, lại không dám.
Thánh tử điện hạ quả nhiên thâm sâu khó lường!
Từ khiến Đường Hạo cứng đờ, đến bắt Đường Thần gọi gia gia.
Thấy rõ sự thâm sâu của hắn.
"Tiểu tử, ngươi dám đùa ta?!"
Mặt Đường Thần đang tái nhợt bỗng đen lại.
"Dù là Thiên Đạo Lưu, cũng không dám nói chuyện với ta như vậy!"
"Thì sao? Hắn là hắn, ta là ta."
Thiên Nhận Tuyệt nhún vai, kéo tay Ba Tắc Tây, bảo nàng ngồi xuống...
Cúi người, xoa vai nàng.
Rồi ngẩng lên, như đang trình bày một sự thật.
"Đường Thần, ngươi cũng khá đấy."
“Nhưng thời đại của các ngươi đã qua.”
"Thời đại này, thuộc về ta, thuộc về Võ Hồn Điện!"
Thiên Nhận Tuyệt dang tay, ánh mắt cuồng ngạo...
Đường Thần giận đến run người.
"Chỉ bằng ngươi? Ngươi biết phải đối mặt với cái gì không?"
“Ta đương nhiên biết.”
"..."
Đường Thần im lặng.
Phải.
Nếu đối phương biết vì sao hắn tỉnh lại, ắt hẳn biết rõ sự tồn tại của những vị thần.
Chỉ là Đường Thần không biết.
Người trẻ tuổi này sẽ đối phó với những tồn tại kia như thế nào.
"Nếu có thể, ta lại muốn thấy ngươi thành công."
Đường Thần cảm khái.
Hắn tung hoành nửa đời, khi nào chật vật như bây giờ?
“Thành công là tất yếu."
"Thần cấp trăm trở lên, cũng không phải quá cao xa!"
Thiên Nhận Tuyệt cười lạnh.
Thiên Sứ Chi Thần hắn đã từng leo lên, nắm chắc trong tay.
Nửa người ác đọa hôm qua còn quỳ trước mặt hắn.
Ăn cháo loãng sống qua ngày.
Thần...
Thật ra cũng chỉ có vậy!
Hưởng thụ rồi, tự nhiên sẽ khử mị.
"Tốt! Tốt lắm, không ngờ Thiên gia lại có quái thai như ngươi!"
Không nói đến vẻ mặt của những người khác.
Ngay cả Đường Thần cũng không nhịn được khen ngợi.
Ánh mắt tràn đầy tán thưởng với hậu bối.
"Lời này không giống người Thiên gia, mà giống đệ tử Hạo Thiên Tông ta hơn."
"Đừng, đừng tự dát vàng lên mặt."
Thiên Nhận Tuyệt xua tay, mặt đầy ghét bỏ.
"Ta không có tôn tử như ngươi."
"Ngươi muốn chết!"
Đường Thần nổi giận.
Trong thời gian ngắn ngủi, hắn đã nhịn Thiên Nhận Tuyệt quá lâu!
Tuyệt thế không thể nhục, đâu chỉ là nói suông!
Một thanh Hạo Thiên Chùy màu máu xuất hiện.
Sáu đen ba đỏ, chín hồn hoàn quấn quanh, không nói lời nào...
Cực tốc phóng to, trấn áp Thiên Nhận Tuyệt!
"... "
Hỏa Bá Thiên da mặt giật giật.
Kinh ngạc trước khẩu pháo của Thiên Nhận Tuyệt, cũng lo lắng cho bản thân.
Không biết khi giao chiến, họ có chịu được dư âm không.
"Động thủ sớm có phải tốt hơn không."
"Cứ phải cho ta cơ hội gọi gia gia."
Thiên Nhận Tuyệt cười giơ tay lên, định thử sức Đường Thần.
Một đạo kiếm khí vàng óng chém xuống.
Keng!
Đường Thần bị đánh bật lại.
Thiên Nhận Tuyệt há hốc miệng.
Có chút bất đắc dĩ.
Một giọng nói mạnh mẽ vang lên.
"Đường Thần, đây là Võ Hồn Thành, không phải Hạo Thiên Tông của ngươi."
"Thiên Đạo Lưu!"
Đường Thần ngước mắt nhìn.
Nhìn người đàn ông trung riên tóc vàng trước mặt.
Sau lưng có sáu cánh, dưới chân tám đen một đỏ, chín hồn hoàn.
Hai đại tuyệt thế khí tức khiến không khí như đông lại.
Phong Bất Ngữ ngước nhìn, lòng đầy vinh hạnh...
Họ có tài cán gì.
Lại được thấy ba đại tuyệt thế cùng xuất hiện.
Một số hồn sư trẻ tuổi...
Ngoài vinh hạnh, còn có sự mong chờ không giấu giếm.