Đường Nguyệt Hoa im lặng hồi lâu, hai mắt hoảng hốt, mất hết sức lực, quỳ xuống đất.
Có lẽ đây là kết quả tốt nhất cho Hạo Thiên Tông.
Người còn ở, Hạo Thiên Chùy vẫn còn...
thì vẫn còn hy vọng!
Nhưng Thiên Nhận Tuyệt sao có thể để lại hậu họa này?
Hắn chắc chắn đã tính toán kỹ, đập tắt ảo tưởng Đông Sơn tái khởi của Đường Nguyệt Hoa.
"Nguyệt Hoa quỳ tạ bệ hạ khai ân!"
Đường Nguyệt Hoa khom người, trán chạm đất.
"Không cần khách khí."
Thiên Nhận Tuyệt thờ ơ nói.
"Sinh tử của các ngươi do các ngươi quyết định."
"Nguyệt Hoa đã rõ."
Đường Nguyệt Hoa lại khấu đầu, rồi lụm cụm nhặt quần áo dưới đất.
"Thiên Nhận Tuyệt, có cần ta giúp không?"
Tuyết Nữ bày thức ăn ngay ngắn, không chút khách khí ngồi vào lòng Thiên Nhận Tuyệt...
Ra vẻ sẵn sàng nghe lệnh.
"Không cần."
Thiên Nhận Tuyệt cười, ôm eo nàng.
Không để nàng vặn vẹo lung tung, kẻo làm đổ thức ăn trên bàn.
Hắn bế Tuyết Nữ lên bàn, để nàng thoải mái dùng bữa.
Hiện tại, Đường Tam, ngoài ba cứ điểm Hạo Thiên Tông, Sát Lục Chi Đô và Hải Thần Đảo.
Thì không còn nơi nào có thể dung thân.
Thiên Nhận Tuyệt không định để Đường Tam kéo theo quá nhiều người ra biển.
Thiên Đấu Đế Quốc chắc vẫn còn có thể tiêu diệt thêm không ít.
"Ừm ~"
Tuyết Nữ khẽ gật đầu, coi Đường Nguyệt Hoa như không khí, gặm cổ Thiên Nhận Tuyệt.
Còn phát ra những âm thanh rên rỉ đầy khoái cảm.
Đồng thời, nàng giơ tay che khuất tầm mắt của Thiên Nhận Tuyệt, không cho hắn nhìn về phía Đường Nguyệt Hoa.
Lúc này, mọi giác quan của Thiên Nhận Tuyệt nên tập trung vào nàng mới đúng.
——
Tại một khách sạn khác,
đám người Lam Bá học viện tạm thời trú ngụ.
Ngọc Tiểu Cương được Phất Lan Đức dìu về, sau khi nuốt lạp xưởng khôi phục của Áo Tư Tạp...
thì đã khá hơn nhiều.
Lúc này, hắn đang co quắp trên giường, trợn mắt nhìn trần nhà, âm thầm rơi lệ.
Ngọc Tiểu Cương biết,
hắn đã hoàn toàn trở thành phế vật!
Không còn cơ hội lật mình.
Không ai có thể đào tạo đệ tử giỏi hơn Võ Hồn Điện...
Con đường chứng đạo của hắn đã hoàn toàn đứt đoạn!
Răng rắc!
Khi Ngọc Tiểu Cương đang hối hận,
căn phòng yên tĩnh bỗng vang lên tiếng mở cửa.
"Nhị... Nhị Long."
Ngọc Tiểu Cương quay đầu lại, nước mắt càng tuôn rơi, hai tay khua khoắng...
Toàn bộ chân đã bị tịch thu.
Đến ngồi hắn cũng không làm được.
Cũng may,
Tà Nguyệt còn chừa cho hắn cái mông, hắn không cần phải phụ thể võ hồn.
Nếu không, hắn phải há miệng ra để phóng thích hồn kỹ...
Hình ảnh đó thật không dám nhìn thăng, không đám tưởng tượng.
Người đến là Liễu Nhị Long.
Trên tay bưng bát thuốc còn bốc hơi nóng, theo sau là đóng cửa phòng.
"Tiểu Cương, uống thuốc thôi ~"
Liễu Nhị Long bước về phía Ngọc Tiểu Cương chỉ còn nửa người.
Khuôn mặt nàng không vưi không buồn, không thể đoán được tâm trạng.
"Nhị Long!"
Ngọc Tiểu Cương lệ nóng quanh tròng, cảm động không nói nên lời.
"Có gì uống thuốc xong rồi nói."
Liễu Nhị Long kéo ghế lại, ngồi cạnh giường.
Đưa tay muốn đút thuốc.
Nhưng thấy Ngọc Tiểu Cương béo ị vẫn nằm thẳng đơ.
Không có cách nào đút.
Nàng đành cố gắng múc thuốc bằng thìa.
"Nhị Long, cảm ơn em!"
“Nếu không có em, có lẽ anh đã không chịu đựng nổi."
Ngọc Tiểu Cương đẫm lệ nhìn Liễu Nhị Long.
Bây giờ hắn mới nhận ra,
nếu không có Liễu Nhị Long cho hắn uống nước rửa chén, có lẽ hắn đã chết rồi.
"Đây là việc em họ nên làm."
Liễu Nhị Long khẽ gật đầu.
Cố nén xúc động muốn đập nát đống thịt mỡ ghê tởm trước mặt thành mỡ lợn.
Nàng cầm thìa bắt đầu đút...
"Ô ~!"
Ngọc Tiểu Cương ngửi mùi thuốc, khóc không thành tiếng.
Lần này bát thuốc có mùi vị lạ thường, nghe như nước ngọt.
Tuy rằng nước rửa chén hắn cũng nuốt được,
nhưng hắn vẫn muốn ăn chút ngọt, cuộc đời hắn quá khổ!
Nhìn Ngọc Tiểu Cương vừa sụt sịt vừa rơi lệ...
Liễu Nhị Long nổi gân xanh trên trán, dùng thìa chọc thẳng vào họng hắn.
"Ô. oe. AI"
Ngọc Tiểu Cương không kịp chuẩn bị, đầu tiên là nôn khan, sau đó là kêu thảm thiết.
Nước mắt trào ra càng nhanh.
Vốn dĩ dây thanh đã bị mỡ chèn ép, nay lại bị tổn thương.
"Nhị Long, bát thuốc này nóng quá..."
...
Liễu Nhị Long gầm lên.
Thìa trong tay đã gãy, ném thẳng xuống đất.
Ánh mắt nàng hung ác nhìn tên rác rưởi trước mặt.
"!"
Thịt mỡ của Ngọc Tiểu Cương run rẩy, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi, đến thở cũng không đám thở mạnh.
Liễu Nhị Long bưng bát thuốc, giận đùng đùng đứng dậy.
Ra lệnh:
"Há miệng ra!"
"... "
Ngọc Tiểu Cương không dám trái lệnh, chỉ có thể nghe theo.
"Hừ!"
Liễu Nhị Long hừ lạnh một tiếng.
"Đồ khốn kiếp, lắm chuyện! Vừa nấu xong thì làm sao không nóng!"
Nói rồi, Liễu Nhị Long lấy ra một cái phễu.
Nhét vào miệng Ngọc Tiểu Cương khi hắn chưa kịp phản ứng.
"Ô!"
Ngọc Tiểu Cương trợn tròn mắt.
Trong nháy mắt, hắn hiểu ra ý đồ của Liễu Nhị Long, cuống cuồng giãy dụa...
Nhưng tu vi Hồn Đấu La của Liễu Nhị Long đâu phải để trưng!
Tu vi tám mươi chín cấp.
Chỉ cần dùng chút sức là đủ để cố định đống thịt mỡ này.
Liễu Nhị Long trực tiếp cầm bát thuốc dốc ngược.
"Ô... ạch... a!"
Nước sôi khiến độc nhãn của Ngọc Tiểu Cương nổi đầy tơ máu đáng sợ.
Nước mắt trào ra, thân thể béo ú co rúm lại.
Cổ họng hắn như muốn chín nhừ!
Ngọc Tiểu Cương liếc nhìn, trong tròng trắng mắt phản chiếu khuôn mặt ghê tởm của Liễu Nhị Long...
Hắn không hiểu,
tại sao Liễu Nhị Long lại muốn dày vò hắn như vậy!
Dần dần.
Cảm giác bỏng rát và đau đớn trong phổi dường như tan biến.
Ngọc Tiểu Cương ngừng co giật, nhắm mắt lại, vô cùng bình thản.
"Hừ! Tự làm tự chịu."
Liễu Nhị Long ném mạnh bát thuốc trong tay.
Nếu không phải Ngọc Tiểu Cương dám trước mặt mọi người nói xấu A Tuyệt của nàng, nàng đã không dùng nước sôi.
Chỉ định cho hắn uống chút thuốc mê dành cho súc sinh thôi.
Thời hạn Bỉ Bỉ Đông đưa ra đã cận kề, mà Ngọc Tiểu Cương lại không biết điều...
Liễu Nhị Long trong lòng không còn chút áy náy.
Xoẹt ——!
Rút [Khấp Huyết Chi Nhận].
Liễu Nhị Long không do dự, nhanh tay lẹ mắt đâm thẳng vào tim!
Xì xì ——
Dù lớp mỡ có dày đến đâu...
thì lưỡi dao nhuốm máu vẫn chạm vào trái tim đang đập của Ngọc Tiểu Cương.
Thân thể Ngọc Tiểu Cương run rẩy.
Liễu Nhị Long kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Cảnh tượng cuối cùng này khác hẳn với chín lần lấy máu trước đó.
Một màn máu mỏng bao phủ Ngọc Tiểu Cương.
Kinh mạch và xương cốt của hắn phát ra ánh sáng vàng óng xuyên qua da thịt.
Những tia sáng vàng đó đang bị rút ra, hội tụ về tim.
Liễu Nhị Long cau mày.
Khuôn mặt Ngọc Tiểu Cương dữ tợn, như thể sắp tỉnh lại.
Răng rắc!
Một âm thanh vỡ vụn nặng nề.
Xương cốt Ngọc Tiểu Cương nứt ra, tủy vàng chảy ra.
[Khấp Huyết Chi Nhận] đang hút máu hút tủy hắn!
Đau đớn tột độ khiến Ngọc Tiểu Cương mở mắt, há to miệng.
"Ô a!"
Ngọc Tiểu Cương muốn kêu thảm thiết.
Nhưng cái phễu vẫn còn trong miệng, khiến hắn không thể phát ra âm thanh.