“Điện hạ đã đồng ý cho chúng ta đi cùng, đương nhiên chúng ta sẽ đi theo điện hạ.”
Độc Cô Nhạn cười đáp.
Ninh Vinh Vinh cầm viên noãn ngọc bên hông, líu lo nói:
"Thánh tử ca ca, lúc nãy chúng ta đã nói rồi, mọi người sẽ đến nhà em chơi."
"Lão sư, sư nương nói đúng đó, đã hứa rồi mà."
Chu Trúc Thanh nghiêm túc nói, con thỏ nhỏ bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.
"Đúng đấy, đúng đấy."
"Em với Trúc Thanh cũng từng đến nhà Vinh Vinh chơi rồi, Ninh thúc thúc chắc chắn không phiền đâu."
Dứt lời, Tiểu Vũ tinh nghịch nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
"Được rồi, vậy thì mọi người cùng đi, làm quen trước đã."
Thiên Nhận Tuyệt mỉm cười.
Đây cũng chính là lý do lúc nãy Ninh Vinh Vinh vui vẻ đến vậy.
"Mọi người lại gần chút đi, chúng ta đi luôn."
Thiên Nhận Tuyệt ôm chặt Diệp Linh Linh, vẫy tay với Bạch Trầm Hương và những người khác.
Lần này đến Thất Bảo Lưu Ly Tông, không chỉ vì chuyện tình cảm cá nhân, Thiên Nhận Tuyệt muốn đến chào hỏi Ninh Phong Trí trước.
Để tránh khi Võ Hồn Điện hành động có thể xảy ra sai sót.
Các cô gái tiến lại gần.
Thiên Nhận Tuyệt thúc giục [Tà thần chi tâm] bao phủ tất cả mọi người.
Rồi biến mất trong phòng.
——
Thất Bảo Lưu Ly Tông, những tòa kiến trúc đồ sô sáng đèn.
Thiên Nhận Tuyệt đưa Ninh Vinh Vinh và những người khác đến thẳng đại điện trong tòa tháp chính của Thất Bảo Lưu Ly Tông.
Vừa hé lộ khí tức.
Chưa đến hai nhịp thở, thân hình cao lớn của Cốt Đấu La đã xé gió mà đến.
"Thánh tử? Vinh Vinh!"
Nhìn những bóng người trong đại điện.
Trên mặt Cổ Dung hiện lên vẻ kinh ngạc rồi đến vui mừng.
"Cốt gia gia, chào buổi tối ạ!"
Ninh Vinh Vinh tựa vào lòng Thiên Nhận Tuyệt, ngây thơ vẫy tay nhỏ với Cốt Đấu La.
Xoẹt!
Lưỡi kiếm xé toạc màn đêm.
Kiếm Đấu La tóc bạc da hồng hào chân đạp Thất Sát Kiếm, cùng Ninh Phong Trí nhanh chóng tới nơi.
Ninh Vinh Vinh lại cất tiếng chào hỏi.
"Kiếm gia gia, ba ba."
"..."
Ninh Phong Trí mỉm cười gật đầu với Ninh Vinh Vinh, chân vừa chạm đất sau Thất Sát Kiếm.
Thì giọng Thiên Nhận Tuyệt vang lên bên tai.
"Ninh thúc thúc, hai vị tiền bối, buổi tối không mời mà đến, mong các vị thứ lỗi."
"Ha ha."
Ninh Phong Trí cười ôn hòa.
“Đã là người một nhà, điện hạ không cần khách sáo."
Ninh Vinh Vinh vội gật đầu, tán thành.
"Đúng, đúng, không cần khách sáo đâu, nhà Vinh Vinh cũng là nhà của thánh tử ca ca mà."
"Muốn đến lúc nào thì đến."
"Hì hì!"
Nói xong, Ninh Vinh Vinh ôm chặt Thiên Nhận Tuyệt, vùi đầu vào ngực hắn cọ cọ.
Nụ cười trên mặt Ninh Phong Trí hơi cứng lại.
Hắn thật sự sợ con gái mình ngây thơ quá mức, đến nỗi cả nhà Ninh gia cũng bị nó đem dâng luôn mất.
Mấu chốt là hắn hoàn toàn không thể phản kháng.
Chỉ có thể âm thầm chịu đựng.
Kiếm Đấu La bên cạnh thì mặt mày nghiêm nghị, nhìn Thiên Nhận Tuyệt trước mắt, người giống như phàm nhân.
Trong lòng bỗng nhiên có một ý nghĩ hoang đường.
Hắn cảm giác như đang đối mặt với vị lão tiền bối mạnh nhất bầu trời.
Không!
Thiên Nhận Tuyệt cho hắn cảm giác uy hiếp còn lớn hơn!
Là loại cảm giác không thể lay động, vạn pháp bất xâm.
Kiếm Đấu La không nghi ngờ gì về trực giác chiến đấu nhạy bén dị thường của mình.
Trực giác mách bảo hắn, nếu đối đầu với Thiên Nhận Tuyệt, hắn nhất định sẽ bị thuấn sát!
Nhưng Thiên Nhận Tuyệt mới bao nhiêu tuổi?
Lúc trước mới nghe nói hắn có Hồn Hoàn thứ bảy mười vạn năm, sao giờ đã gần như đạt cấp tối đa rồi?
Cốt Đấu La nhìn Kiếm Đấu La, không tìm thấy manh mối gì.
"Vinh Vinh, đừng nghịch."
Thiên Nhận Tuyệt gượng gạo đẩy Ninh Vinh Vinh ra.
Diệp Linh Linh khẽ cười, rời khỏi Thiên Nhận Tuyệt, hướng về ba người Ninh Phong Trí hành lễ:
"Cửu Tâm Hải Đường, Diệp Linh Linh."
“Ra mắt Ninh tông chủ, ra mắt hai vị tiền bối."
Ninh Phong Trí khẽ gật đầu.
Diệp Linh Linh là chính cung, hắn đương nhiên không thể thất lễ.
Nếu không sau này, cô nàng này gây khó dễ cho Vinh Vinh nhà hắn thì sao?
Như vậy thì không được.
“Linh Linh cô nương không cần đa lễ, khách sáo quá.”
Độc Cô Nhạn, Bạch Trầm Hương theo sát phía sau.
"Bích Lân Xà Hoàng, Độc Cô Nhạn, ra mắt Ninh tông chủ và hai vị tiền bối."
"Tiêm Vĩ Vũ Yến, Bạch Trầm Hương, bái kiến các vị tiền bối."
Võ Hồn của các cô gái rất đặc sắc.
Giới thiệu như vậy, Ninh Phong Trí và những người khác có thể dễ dàng nhận ra thân phận của họ.
Cũng mang đến cho Ninh Phong Trí không ít kinh ngạc.
Độc Cô Nhạn đại diện, đương nhiên không chỉ cho cá nhân cô, mà là Độc Cô gia.
Nói cách khác là khách khanh của đế quốc.
Độc Cô Bác, Độc Đấu La, người từng độc bá thiên hạ, đã sớm bị Võ Hồn Điện thu phục.
Ngay cả Mẫn Chi Nhất Tộc, tông môn phụ thuộc của Hạo Thiên Tông năm xưa.
Cũng vô tình quy thuận Võ Hồn Điện.
Ninh Phong Trí không khỏi thán phục trong lòng.
Võ Hồn Điện phát triển thật sự toàn diện.
Không chỉ muốn độc chiếm, còn vươn tay đến giới Hồn Sư hạ lưu, đến những Hồn Sư trẻ tuổi.
Hơn nữa còn tập hợp hầu như tất cả cường giả đỉnh cao của đại lục.
Hiện tại.
Ngoại trừ Phong Hào Đấu La của Hạo Thiên Tông và Lam Điện Bá Vương Long Tông.
Các Phong Hào Đấu La khác trên đại lục.
Đều phải nghe theo điều động của Võ Hồn Điện.
Mà Hạo Thiên Tông hiện tại vẫn rụt đầu trong núi.
Nói cách khác.
Phong Hào Đấu La duy nhất không bị Võ Hồn Điện điều động trên đại lục.
Chỉ còn lại con rồng già cố chấp kia.
Nếu Võ Hồn Điện ra tay, toàn bộ giới Hồn Sư sẽ nhanh chóng bị nhấn chìm.
...
Bàn tay của Võ Hồn Điện đang từ từ vươn đến hạt nhân của hai đế quốc lớn!
Chu Trúc Thanh và Độc Cô Nhạn chính là minh chứng.
Đích nữ của Chu gia, cháu gái của khách khanh đế quốc, hai đế quốc lớn, nguy rồi!
"Tiểu Phi Điệp bái kiến chư vị tiền bối!"
Tiểu Phi Điệp chớp đôi mắt linh động, cúi đầu chào, liếc nhìn Diệp Linh Linh và những người khác.
Võ Hồn của nàng không nổi danh lắm.
Không thể chứng minh thân phận.
Nhưng nàng lại không thể làm lộ thân phận của lão sư, nên nháy mắt với Thiên Nhận Tuyệt.
Ngay lập tức có chủ ý.
Tiến lên nắm tay Thiên Nhận Tuyệt, cười ngây thơ đáng yêu.
"Thánh tử điện hạ là sư thúc của con."
"Sư thúc?"
Ninh Phong Trí hơi nghi hoặc, không khỏi nhìn Kiếm Đấu La.
Nếu hắn nhớ không lầm, thánh tử điện hạ chỉ có một sư muội thì phải?
Người sư thúc này là từ đâu ra vậy?
Thiên Nhận Tuyệt cười xoa đầu Tiểu Phi Điệp, cũng không ngại nàng lỡ lời.
Sự tồn tại của tỷ tỷ sớm muộn gì cũng bị bại lộ thôi.
Ninh Phong Trí đầy đầu nghi hoặc, nhưng hiện tại không phải lúc suy nghĩ những chuyện này.
Thiên Nhận Tuyệt đến vào thời điểm này.
Chắc chăn có việc.
"Điện hạ, không biết đêm khuya ghé thăm, có việc gì muốn dặn dò Thất Bảo Lưu Ly Tông chúng ta?"
"Ninh thúc thúc nói quá lời, chỉ là đến thông báo trước với ngài thôi."
Thiên Nhận Tuyệt cười lắc đầu.
Ninh Vinh Vinh thấy người lớn có việc thương lượng, rất tự giác.
Kéo tay Diệp Linh Linh.
"Ba ba, thánh tử ca ca, con dẫn Linh Linh tỷ và mọi người đi dạo một chút."
"Ừm, đi đi, nhớ dặn hạ nhân chuẩn bị tiệc."
Ninh Phong Trí vui vẻ gật đầu.
"Yên tâm đi, con gái biết mà."
Ninh Vinh Vinh cười hì hì khoát tay áo.
"Linh Linh tỷ, chúng ta đi thôi, tham quan xong chúng ta sẽ mở tiệc."
"Ừm."
Diệp Linh Linh khẽ gật đầu.
Dẫn Độc Cô Nhạn và những người khác theo Ninh Vinh Vinh rời khỏi đại điện.
“Điện hạ, mời ngồi. Chúng ta nói chuyện.”
Ninh Phong Trí mơ hồ cảm thấy, chuyện Thiên Nhận Tuyệt muốn nói không hề đơn giản.