...
Trời vừa hửng sáng.
Thiên Nhận Tuyệt trong chăn đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Đến giờ rồi, đáng lẽ phải rời khỏi Tuyết Nữ đang quấn lấy anh, nhưng cô nàng vẫn không chịu buông tay.
Thiên Nhận Tuyệt cựa quậy chống cự, khiến chiếc chăn khẽ động đậy.
“Tuyết Nữ, em chịu ra chưa?”
Thiên Nhận Tuyệt bất lực co ro trong chăn, chỉ ló mỗi cái đầu ra.
"Bẹp!"
Đáp lại anh là một nụ hôn nồng thắm Tuyết Nữ đặt lên eo anh.
Mang theo cảm giác mát lạnh, ướt át.
Tựa như một con thú mẹ đang âu yếm con mình, cẩn thận liếm láp trên làn da anh.
Khiến Thiên Nhận Tuyệt toàn thân ngứa ngáy, lông mày giật giật.
Tuyết Nữ đã tỉnh từ lâu, hoặc đúng hơn, cô căn bản chưa ngủ.
Thiên Nhận Tuyệt bị cô trêu chọc đến tỉnh giấc.
Cô đã bôi nước bọt lên khắp người anh.
"Tuyết Nữ, đến giờ rồi."
Thiên Nhận Tuyệt nhẫn nại, xoa xoa đầu Tuyết Nữ qua lớp chăn.
"Ừm..."
Tuyết Nữ cuối cùng cũng đáp lời.
Cô dán sát vào người Thiên Nhận Tuyệt, chậm rãi cựa quậy, từ trong chăn ló đầu ra.
Mái tóc trắng sữa rối bù, càng thêm vài phần quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành.
Nhưng đôi mắt xanh băng giá vẫn trong veo như cũ.
Chỉ là ánh lên vẻ ngây thơ, tinh nghịch.
Đôi má lúm đồng tiền ẩn chứa tình ý, ửng hồng nhàn nhạt, vừa tươi tắn lại vừa dịu dàng.
Đôi môi mỏng manh phủ một lớp bóng lấp lánh.
Không chút do dự, cô chạm lên môi Thiên Nhận Tuyệt, đôi môi xinh đẹp khẽ hé mở.
Hai bờ môi gắn chặt vào nhau, cô tranh thủ nói:
"Thiên Nhận Tuyệt..."
"Ừ."
Thiên Nhận Tuyệt khẽ đáp.
Anh đưa tay ôm lấy vòng eo thon thả, mềm mại, giọng nói ấm áp, dịu dàng:
"Tuyết Nữ, em nên về phòng đi."
"Chưa được."
Tuyết Nữ hơi ngước mắt, lắc đầu.
Thân thể mềm mại vặn vẹo.
Đôi bàn tay trắng nõn, thon dài bám chặt lấy anh, vuốt ve, nhào nặn khắp người Thiên Nhận Tuyệt.
Trong mắt ánh lên vẻ chờ mong, luyến tiếc.
Lời nói thẳng thắn:
"Thiên Nhận Tuyệt, em có thể cảm nhận được anh. Có muốn em giúp anh lần nữa không?"
"Không muốn."
Thiên Nhận Tuyệt thắng thừng từ chối.
Sáng sớm, bị một con bạch tuộc trơn trượt ôm ấp, đương nhiên anh sẽ bốc hỏa.
Nhưng đây là ở nhà, thời gian không cho phép.
Hơn nữa không thể chiều hư Tuyết Nữ ngốc nghếch này, nếu không chiều cô vài lần.
Ai biết cô nàng có thể đòi hỏi bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu không?
Tuyết Nữ không bỏ cuộc, lại hỏi lần nữa:
"Thật sao?"
"Thật."
Thiên Nhận Tuyệt nhíu mày.
Anh đâu phải người dễ dàng khuất phục như vậy.
Tuyết Nữ ngẩn người, hiển nhiên không ngờ Thiên Nhận Tuyệt lại từ chối thăng thừng như vậy.
"Là em làm không tốt sao?"
"Không phải, lát nữa Nana sẽ lên đây tu luyện."
Thiên Nhận Tuyệt lắc đầu, nhắc nhở.
"... "
Tuyết Nữ im lặng một lát, đành phải ngoan ngoãn gật đầu.
"Được, em đi."
"Ừ."
Thiên Nhận Tuyệt cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi cảm thấy một cơn gió mát lướt qua.
Tuyết Nữ trực tiếp vén chăn lên, đứng dậy.
Đôi chân trần đặt lên hai bên giường của Thiên Nhận Tuyệt, không hề che đậy.
"... "
Thiên Nhận Tuyệt ngây người.
Tuy rằng không phải lần đầu nhìn thấy, nhưng khoảng cách gần như vậy, góc độ đẹp đến thế.
Thật sự là lần đầu tiên.
Sức công phá vô cùng lớn.
Thiên Nhận Tuyệt chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy trên bụng có chút ẩm ướt.
Tuyết Nữ cụp mắt nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
Thấy anh nhắm mắt, cô chỉ khẽ bĩu môi, thức thời rời đi.
Cô nhặt chiếc áo lụa mỏng trên đất, khoác lên người.
Biến ra quần áo, rồi bước ra khỏi phòng.
"Cạch!"
Đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa, Thiên Nhận Tuyệt mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
Anh cúi xuống nhìn bụng mình, sắc mặt quái dị.
Chỉ có thể nói không hổ là Băng Thiên Tuyết Nữ, mang vẻ đẹp như băng tuyết tan chảy.
"Hô."
Thiên Nhận Tuyệt lắc đầu, không còn buồn ngủ nữa, anh đứng dậy mặc quần áo, rửa mặt.
Đồng thời liên lạc với Chu Trúc Thanh đang ở xa tại học viện Lam Bá.
Báo rằng anh sắp đến rồi.
---
Học viện Lam Bá, phòng ký túc xá của ba cô gái.
Chu Trúc Thanh định gọi Ninh Vinh Vinh và những người khác dậy tu luyện.
Nhưng sau khi nhận được tin nhắn của Thiên Nhận Tuyệt, cô lập tức thay đổi chủ ý.
Cô mặc quần áo chỉnh tề.
Nhìn sư nương vẫn còn ngủ say, Chu Trúc Thanh rón rén mở cửa phòng.
Cô muốn đi hẹn hò với lão sư.
Sư nương tha thứ cho em!
Em sẽ chăm sóc tốt cho lão sư và con của người!
Đúng!
Cánh cửa ký túc xá khẽ đóng lại, Ninh Vinh Vinh vẫn còn nói mơ.
Gọi ca ca Thánh Tử của cô.
Tiểu Vũ trở mình, đá văng chăn, tiếp tục ngủ say như chết.
---
Chu Trúc Thanh vận dụng võ hồn, nhanh chóng lao đi.
Đồng thời khẽ đáp lời:
"Lão sư, đợi một chút, đừng ở đây, chỗ này vẫn còn người.”
"Chờ một chút là được."
"... "
Cuối cùng.
Chu Trúc Thanh đến được khu rừng nhỏ xung quanh học viện Lâm Bá.
Chạy quá nhanh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Cô nắm lấy chiếc dây chuyền trước ngực, hài lòng nói: "Lão sư, chỗ này được rồi, thầy ra đi."
Vừa dứt lời.
Một cánh cửa vàng xuất hiện ngay bên cạnh cô.
Thiên Nhận Tuyệt từ bên trong bước ra, nhìn Chu Trúc Thanh mặt đỏ bừng, vẫn còn thở dốc.
Anh lộ vẻ trách cứ.
"Trúc Thanh, ta không phải đã nói không cần vội sao?"
"Em, em vừa định đi mua chút điểm tâm, lát nữa còn phải gọi sư nương dậy nữa."
Chu Trúc Thanh nhìn bóng hình trước mắt, nở nụ cười tươi tắn.
Bao lâu rồi!
Cuối cùng sau khi rời khỏi đế quốc Tỉnh La, cô lại được ở riêng với lão sư!
"Sư nương?"
Thiên Nhận Tuyệt lẩm bẩm, định sửa lại, nhưng rồi lại thôi.
Cũng chẳng có gì phải sửa.
Vinh Vinh không phải sư nương của Trúc Thanh thì là gì?
Có lẽ Trúc Thanh không có ý gì, nếu không sao lại gọi một tiếng sư nương này?
"Lão sư, có gì không đúng sao ạ?"
Chu Trúc Thanh cẩn thận tiến lại gần, khẽ hỏi.
Mặt cô càng đỏ hơn, có chút kích động.
"À không có gì, ta đến để đưa cho các em chút tài nguyên tu luyện."
Thiên Nhận Tuyệt cười lắc đầu.
Anh liên lạc với Chu Trúc Thanh, tất cả là vì cô bé dậy sớm hơn một chút.
Bây giờ xem ra đúng là vậy.
"Cảm ơn lão sư."
Chu Trúc Thanh vui vẻ ra mặt, rất tự nhiên tiến lên ôm lấy cánh tay Thiên Nhận Tuyệt.
Nhưng vóc dáng của cô có chút không thích hợp.
Vốn là một cái ôm bình thường, nhưng vẫn khiến Thiên Nhận Tuyệt cảm thấy áp lực.
"À không có gì, ta là lão sư của em mà..."
Thiên Nhận Tuyệt nói một cách đầy ẩn ý.
Anh rút cánh tay bị kẹp ra, xoa đầu Chu Trúc Thanh.
“Trúc Thanh hiếu kính lão sư, cũng là nên.”
Chu Trúc Thanh nheo đôi mắt đẹp, không hề lay chuyển.
Thiên Nhận Tuyệt càng sợ điều gì, càng chứng tỏ cô cần phải làm như vậy.
Nhịn cái gì mà nhịn? Không cần phải nhịn!
Sư nương không cho được lão sư, cô có thể cho, cô đồng ý!
“Ha ha. Được rồi, Trúc Thanh, đây là tài nguyên tu luyện ta cho các em, là não của cá voi Ma Kình Vương mười vạn năm, rất bổ dưỡng, mỗi lần đừng ăn nhiều quá."
Thiên Nhận Tuyệt cười, lấy đồ ra.
Não và huyết nhục của cá voi Thâm Hải Ma Kình Vương không cần vội, tiến dần từng bước mới là tốt nhất.
Cấp bậc cao thì đáng sợ, nhưng thành thần càng cần căn cơ vững chắc.
Đối với Chu Trúc Thanh và những người khác, Thiên Nhận Tuyệt cũng có ý định bồi dưỡng thành thần.
Có sự giúp đỡ của anh, họ đủ tư cách hơn bất cứ ail
Đương nhiên.
Tiền đề là anh có thể thắng đến cuối cùng.
Chúc mọi người sinh hoạt vui vẻ!